1. Tái Sinh Kiếp Nạn

Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!? thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô dâu ngồi trong kiệu nhẹ vén tấm rèm lên, bàn tay còn lại siết chặt chiếc áo cưới đỏ khiến nó nhăn nhúm theo từng động tác.
Bên ngoài, tiếng pháo thưa thớt xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa ồn ào, như muốn lấp đầy khoảng trống của một đám cưới không có chút hạnh phúc.
Người phụ nữ mặc áo cưới đỏ ngồi bên trong làn da trắng nõn, dưới ánh nắng mặt trời càng trở nên rực rỡ như sứ mỏng manh. Tóc cô búi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ, vài sợi tóc mai rủ bên gò má theo gió khẽ lay động. Dáng người gầy yếu trong chiếc áo cưới đỏ chói mắt rộng thùng thình khiến cô như chìm trong đó. Đôi lông mày cô nhíu lại, ánh mắt đen lay động như đang chìm trong dòng suy tưởng xa xăm nào đó.
Cô dâu tên Vân Dao Dao, vốn là phó chủ nhiệm y sư tại khoa Đông Tây y kết hợp, trực thuộc Bệnh viện Trung y Đông Trực Môn thế kỷ hai mươi mốt.
Tối hôm ấy như thường lệ, Vân Dao Dao thức khuya nghiên cứu hồ sơ bệnh án, chuẩn bị cho buổi hội chẩn liên khoa về "viêm loét đại tràng mãn tính không đáp ứng phác đồ Tây y" tại thành phố lân cận. Bỗng nhiên đầu choáng mắt hoa, cảnh vật nghiêng ngả, nửa thân trái tê liệt không thể cử động.
Ngay khi cơn đau thấu tim gan ập đến, ý thức dần mờ nhạt, trong đầu cô vang lên tiếng "oanh" cuối cùng, lý trí cô dồn hết mười mấy năm học hành nghiên cứu, đưa ra chẩn đoán cuối cùng cho chính mình:
— À... mình bị đột quỵ rồi.
Khi cô tỉnh lại, kinh ngạc nhận ra mình không những chưa chết mà còn... xuyên qua thời gian đến một thế giới cổ đại xa lạ chưa từng được ghi chép.
Cảnh tượng trước mắt giống như những câu chuyện nữ sinh thường bàn tán thời học trung học—nào là xuyên không, nào là tái sinh. Điều cô không ngờ rằng, chuyện tưởng chừng hoang đường ấy lại rơi vào thân phận của một kẻ suốt đời tin vào khoa học, không tin vào quỷ thần như cô. Đến khi chết mới tin rằng trên đời có quỷ, bởi chính cô là một con quỷ vừa chết đi.
Chủ nhân thân thể này cũng tên Vân Dao Dao, nhưng hoàn cảnh của cô ấy lại giống như một khúc ca thương hải tang điền, thảm đến không lời.
Nguyên chủ là cô gái duy nhất của gia tộc Vân, thương gia giàu có nhất huyện Vĩnh Phong, chuyên buôn trà ngon và tơ lụa quý. Huyện Vĩnh Phong vốn thuộc châu Trữ Dương nước Đại Nghiêu, cách kinh thành nửa tháng đường về phía nam. Tuy không phải trọng trấn phồn hoa, nhưng vẫn là nơi buôn bán tấp nập, xe ngựa không lúc nào ngớt.
Năm Vân Dao Dao bốn tuổi, cô cùng phụ mẫu trở về cố hương Ngô Châu thăm thân nhân lâm trọng bệnh. Nào ngờ trên đường về, đoàn xe sa vào ổ cướp núi Khê Hà. Bọn thổ phỉ hung hãn chặn đường cướp bóc, sát hại toàn bộ người đi đường. Vân lão gia, Vân phu nhân cùng đoàn tùy tùng không ai sống sót. Mãi ba ngày sau người ta mới phát hiện một cô bé đầy thương tích nằm co ro trong hốc đá ven suối—chính là Vân Dao Dao, người duy nhất sống sót sau thảm họa đẫm máu năm ấy.
Cô được Vân Khải Dương, em trai ruột của phụ thân đem về nuôi dưỡng. Hắn vốn bị gia tộc Vân ghẻ lạnh từ nhỏ nên ôm lòng hận thù sâu như vực thẳm. Sau cái chết của phụ mẫu, Vân Khải Dương chưa kịp đợi tro tàn hương lạnh đã lập tức làm giả di thư chiếm trọn gia sản Vân gia, rồi nhốt Vân Dao Dao vào viện tồi tàn tận hậu phủ. Ngoài mặt nói là nuôi cháu gái mồ côi, nhưng đêm đêm lại bắt cô làm việc như nô lệ, cơm không no, áo không lành, suốt năm không cho học chữ, cũng không cho bước chân ra khỏi cửa.
Năm mười sáu tuổi, dung nhan Vân Dao Dao càng thêm diễm lệ. Dù quanh năm mặc quần áo rách rưới, thân phận thấp hèn, nhưng vẫn có nhiều nam nhân ham sắc muốn cưới cô về làm thiếp. Vân Khải Dương thấy vậy mừng thầm như trút được gánh nợ, vừa đổi được chút sính lễ vừa không phải tốn cơm nuôi cô. Thế nên khi có người đến dạm ngõ, hắn đều gật đầu đồng ý.
Nào ngờ cả hai lần gả cô đi, hai vị hôn phu đều chết bất đắc kỳ tử trước ngày thành hôn. Một người rơi sông mất xác, người kia ngã ngựa chết tại chỗ. Từ đó tiếng đồn "gái xui chồng—khắc cả gia tộc" lan khắp huyện. Bọn nam nhân từng mê mẩn dung mạo cô nay đều tránh cô như tránh tà vì sợ chết yểu như hai kẻ kia.
Vân Khải Dương nổi giận đùng đùng mắng cô là "đồ xúi quẩy, oan nghiệt đời trước", đồng thời càng muốn tống khứ cô càng sớm càng tốt. Nhưng dù có kèm của hồi môn cô cũng chẳng ai dám rước về. Hắn càng căm ghét Vân Dao Dao hơn, dưới sự xúi giục của chính thất Tống thị, đêm đêm sai kẻ hầu phóng hỏa tiểu viện cô nhằm thiêu chết cô để diệt trừ hậu họa.
May mắn thay đúng vào khoảnh khắc sinh tử, có người lao vào cứu cô ra khỏi đám cháy—đó là Trình Vãn Tịch, một thường dân nghèo ở thôn Thanh Hà, cảnh nhà túng thiếu, thân lại bệnh tật. Người trong thôn đồn hắn mắc bệnh nan y quái dị, mỗi lần phát tác hơi thở đứt đoạn, sắc mặt trắng bệch như quỷ đói, môi tím như trúng hàn độc. Các đại phu ai nấy lắc đầu phán hắn chắc không qua nổi mùa đông năm ấy.
Giữa nha môn đông nghịt người, cô gái áo đơn mỏng quỳ rạp dưới đất, cúi gằm mặt, tóc tán loạn phủ nửa khuôn mặt. Hai cánh tay trắng mịn đầy vết roi gậy, thảm đến không nỡ nhìn.
Vân Khải Dương vừa khóc vừa cười, ánh mắt ưu sầu nhưng chẳng giấu nổi vẻ đắc ý, từng bước đẩy cô sang vị huyện quan ngồi bên cạnh. Dưới bậc thềm, dân chúng dõi theo như xem một vở tuồng. Có kẻ buông lời: "Thiên đạo hữu luân, nam nữ vô sỉ phải trị cho nghiêm." Kẻ khác cười lạnh: "Một đôi oan nghiệt, trời sinh đã là họa nhân gian."
Trình Vãn Tịch nắm chặt tay, rồi nhìn cô gái quỳ bên cạnh, lòng hắn chợt thấy như bị bóp nghẹt. Sau hồi trầm mặc, hắn hạ giọng nói:
"Hãy... gả nàng ấy cho ta."
Vân Khải Dương thấy đứa cháu gái hắn gọi là "gánh nợ" sắp bị gả đi, trong lòng không những không nhẹ nhõm mà còn... hơi tiếc. Nuôi cô bao năm, giờ chẳng lẽ lại để cô ra đi tay trắng? Hắn vốn tính toán chi li, bèn trong mấy ngày cuối cùng cố moi thêm được chút lợi lộc.
Mặc kệ thương tích chồng chất khắp thân thể Vân Dao Dao, hắn vẫn bắt cô gánh nước, giặt đồ, bổ củi, rửa nồi... Từ sáng đến tối, từ việc nặng đến việc nhẹ không sót thứ gì.
Đến đêm trước ngày thành hôn, thân thể vốn đã như ngọn đèn cạn dầu của cô cuối cùng chống đỡ không nổi nữa—cô chết. Chết vì đói. Chết vì mệt. Chết giữa đêm mùa hè oi ả không người hay biết.
Và chính vào khoảnh khắc đó, một linh hồn từ thế giới khác đột nhiên xuyên đến thân thể bất hạnh này.
Phó chủ nhiệm y sư Vân Dao Dao—thủ khoa tốt nghiệp Đại học Trung y Bắc Kinh, bác sĩ trẻ xuất sắc nhất Bệnh viện Đông Trực Môn, người trẻ nhất được bổ nhiệm phó chủ nhiệm y sư thời điểm đó, bệnh án khó không sợ, tình huống khẩn cấp không lo, tham gia hội nghị học thuật trước ngàn người không căng thẳng—tỉnh dậy trong căn phòng tối đen, đầu đau như búa bổ, toàn thân ê ẩm từng đốt xương.
Cô chưa kịp hỏi "đây là đâu?" đã bị nhét vào kiệu hoa.
Trong đầu cô như có ai đó ném vào một tủ hồ sơ khổng lồ, từng trang từng đoạn bi thảm hiện ra nhanh đến chóng mặt: cha mẹ chết giữa đường, thúc phụ ác độc, dân làng dị nghị, vu oan, bị đánh, bị thiêu sống, bị ép gả... Từng dòng chữ lướt qua trong đại não nhanh đến mức cô muốn nôn mửa vì quá tải dữ liệu.
Cô dâu ngồi trong kiệu run tay thả rèm mỏng che xuống, ánh sáng yếu ớt vụt tắt.
Vân Dao Dao khẽ lẩm bẩm:
"Chết thêm lần nữa cũng được... đột quỵ còn sướng hơn cái trò này."
___________________________________
*Phó chủ nhiệm y sư: Chức danh chuyên môn cấp cao, chỉ dưới chủ nhiệm y sư. Tương đương phó giáo sư y học lâm sàng trong hệ thống đại học y. Cần ít nhất 5 năm kinh nghiệm bác sĩ điều trị và các yêu cầu chuyên môn khác.
*"Thương hải tang điền" (滄海桑田): Thành ngữ chỉ sự biến đổi to lớn vô thường của thế gian theo thời gian.
Trình Vãn Tịch: "Cưới nàng về làm vợ chứ?"
Vân Dao Dao: "Không hề, phải nói là một bước lên tiên nha~"
Hệ thống: "..."