Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!?
Chương 9: Ta bảo ngươi nghỉ ngơi mà...
Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!? thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vân Dao Dao lập tức né sang một bên, nhường chỗ ra.
Trình Vãn Tịch ngồi xuống rất tự nhiên, gói rơm thành bó nhỏ, xếp củi thành hình tháp rồi khéo léo dùng đá lửa đánh tia lửa bắt mồi.
"Xẹt—"
Tia lửa bén vào lớp rơm khô, nhanh chóng lan sang đống củi. Ngọn lửa yếu ớt bắt đầu nhảy múa trong bếp, ánh sáng vàng cam chiếu lên khuôn mặt Trình Vãn Tịch, khiến đôi mắt nàng thêm sâu thẳm.
Vân Dao Dao tròn xoe mắt, chân thành vỗ tay:
"Thật kỳ diệu quá! Ngươi giỏi thật đấy!"
Trình Vãn Tịch khẽ nghiêng đầu, ánh mắt cong cong, tựa như đang cười mà cũng không hẳn:
"Chuyện này ai trong thôn cũng làm được cả thôi."
Trình Vãn Tịch nhớ không lầm thì hoàn cảnh của tiểu nương tử này chẳng mấy tốt đẹp. Thái độ của người thúc thúc kia ngày trước ở nha môn, nàng đã tận mắt chứng kiến, không bỏ sót chi tiết nào. Nàng còn nghe nói việc nặng trong phủ đều đổ lên đầu Vân Dao Dao. Vậy nên, một người sống trong cảnh ấy, lẽ ra việc đánh lửa chẳng thể nào làm khó được.
Nhưng giờ nhìn kỹ lại, thấy nàng da dẻ trắng nõn, khí sắc tuy còn chút mệt mỏi nhưng lại ẩn chứa thần thái linh động, cử chỉ thanh nhã ôn hòa, lời nói lại khéo léo dịu dàng — tựa như một tiểu thư khuê các được nâng niu từ nhỏ, quanh năm chẳng phải động tay vào việc thô sơ.
Trình Vãn Tịch khẽ nhíu mày, trong lòng thoáng qua một tia nghi hoặc.
"Thôi được, ngươi vẫn chưa hoàn toàn khỏe lại, bữa sáng hôm nay để ta nấu, ngươi mau đi nghỉ đi." – Vân Dao Dao vừa nói vừa xắn tay áo, chuẩn bị vào bếp.
"Ta giúp ngươi." – Trình Vãn Tịch nhẹ nhàng đáp, giọng còn mỏi mệt nhưng vẫn chậm rãi bước tới.
"Không cần đâu, Tịch ca ca mau đi nghỉ đi, chuyện này để em lo."
Vân Dao Dao vừa nói vừa nửa đẩy, nửa dìu Trình Vãn Tịch ra khỏi bếp. Trong lòng nàng nghĩ, dù sao đối phương cũng là một cô nương, lại vừa mới ốm dậy, sao nỡ để người ta mệt thêm.
"Ngươi cứ đi nghỉ một lát đi, để em lo là được rồi." – Vân Dao Dao cười nhẹ, ánh mắt cong lên, vô thức mang theo vẻ dịu dàng.
Trình Vãn Tịch bị đẩy ra ngoài, tuy trong lòng có chút áy náy, nhưng thấy dáng vẻ kiên quyết của tiểu nương tử, ánh mắt lại ánh lên lo lắng chân thành, cuối cùng cũng đành gật đầu thuận theo.
Thực ra thân thể Trình Vãn Tịch giờ đã đỡ nhiều, chỉ cần nghỉ ngơi thêm chút nữa là ổn. Ngồi yên một lát, nàng liền đứng dậy, bước ra sân, vác hai chiếc thùng gỗ bên hông nhà rồi đi về phía con sông.
Bên trong bếp, Vân Dao Dao đang chống tay lên hông, suy nghĩ xem nên nấu gì cho bữa sáng. Nàng khẽ động niệm, rồi tiến vào không gian bằng tiềm thức. Nhìn từ ngoài vào, nàng như đang đứng đờ người, ánh mắt mơ hồ, có chút thất thần.
Vừa bước vào không gian, Vân Dao Dao liền đi đến chiếc tủ nông sản cấp E — nơi đang chứa nguồn lương thực thưa thớt hiện tại. Nàng tiện tay lấy ra ít hẹ, vài tép tỏi khô, rồi thêm túi khoai tây hôm qua mới nhận được, coi như đủ nguyên liệu làm món khoai tây xào hẹ. Nhớ lại trong bếp còn chút gạo trắng, nàng quyết định nấu thêm nồi cháo loãng.
Lương thực miễn phí từ hệ thống không nhiều, mà chưa rõ việc trồng trọt có thuận lợi hay không. Nếu chẳng may thất bại, thì nông sản cấp E miễn phí này có lẽ chỉ đủ dùng vài bữa. Vân Dao Dao nghĩ, tốt nhất nên tiết kiệm.
Ra khỏi không gian, nàng nhanh tay vào việc. Khoai tây được gọt vỏ, thái mỏng rồi luộc sơ cho mềm. Gạo thì vo sạch, bỏ vào nồi nấu thành cháo. Khoai chín, nàng mang ra xào với tỏi phi thơm trong chảo dầu đậu phộng, nêm chút muối, tiêu cho dậy mùi, rồi bỏ hẹ cắt khúc vào, đảo đều rồi tắt bếp.
Thức ăn vừa xong, Vân Dao Dao bưng dĩa khoai tây xào ra bàn, múc cháo vào hai chiếc chén sứ đã mẻ miệng.
Vừa quay người định gọi Trình Vãn Tịch ra ăn, thì thấy người kia đang gánh nước bước vào sân. Vân Dao Dao liền nhíu mày, vội bước tới đỡ thùng nước, giọng nhẹ trách:
"Ta bảo ngươi nghỉ ngơi cơ mà..."
____________________________
Vân Dao Dao: "Không biết đánh lửa, nàng có chê em không?"
Trình Vãn Tịch: "Ta thấy em đáng yêu."