Ta, Thám hoa được bệ hạ ân sủng, tưởng chừng nắm giữ vinh hoa phú quý tột cùng khi được ban hôn cùng Hòa Nghi công chúa. Thế nhưng, vào chính ngày đại hỉ, tai họa ập xuống: một tà ma xảo quyệt đã đoạt chiếm thể xác ta. Mắc kẹt trong bóng tối, ta bất lực chứng kiến thân xác mình bị nó lợi dụng, biến thành một kẻ hoang dâm vô độ, vùi mình vào tửu sắc. Tệ hại hơn, dưới danh nghĩa của ta, nó chà đạp lên tôn nghiêm của Công chúa, sủng thiếp diệt thê, dùng mọi thủ đoạn hèn hạ nhất để làm nhục nàng. Sáu năm sống trong địa ngục trần gian, Công chúa đã gục ngã. Nàng bị ép uống thuốc phá thai, nhìn bông tuyết ngoài cửa sổ mà hơi thở dần tàn, ánh mắt trống rỗng, tiều tụy đến không còn chút sinh khí. Khi mọi tội ác bị phơi bày, thân xác ta – kẻ phò mã bội bạc – bị chém đầu thị chúng. Và rồi, một kỳ tích xảy ra... Ta bàng hoàng tỉnh lại, quay về chính cái ngày định mệnh bị đoạt xác ấy. Đây là cơ hội thứ hai. Lần này, ta thề sẽ không để bi kịch lặp lại. Ta phải bảo vệ nàng, bù đắp cho nàng, và tự tay dâng tặng nàng một "ngày xuân" thực sự, rực rỡ và hạnh phúc.