Chương 144: Diệp Chân Bồi Tiệc

Tạo Hóa Chi Vương

Chương 144: Diệp Chân Bồi Tiệc

Tạo Hóa Chi Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Biên: Hám Thiên Tà Thần
- ---------------------
Đêm dần buông, sau khi đưa Diệp Chân và Bao trưởng lão đúng giờ tới trước cửa phủ của Đại hoàng tử Chu Huyễn.
Trong toàn bộ đạo trường Hắc Thủy, chỉ có Bao trưởng lão và Diệp Chân nhận được thiệp mời của Đại hoàng tử Chu Huyễn.
Chỉ vì chuyện này, Hàn Thạch vốn đứng thứ tư trên Thiên Bảng cảm thấy vô cùng phiền muộn.
Lúc bấy giờ, trước cửa phủ của Đại hoàng tử Chu Huyễn, dù chưa thấy ngựa xe đông đúc, nhưng những con tuấn mã quý và những cỗ xe ngựa sang trọng cũng đã xếp thành hàng dài trước cửa.
- Ha ha ha, hóa ra là Bao trưởng lão quý phái đến thăm, mời vào trong, mời vào trong!
- Ta đoán, người này chắc hẳn là thiếu niên thiên tài Tề Vân Tông nổi danh gần đây - Diệp Chân Diệp thiếu hiệp, đúng không? Mời, mời vào trong!
Với thân phận của Đại hoàng tử Chu Huyễn, tất nhiên không thể đứng ở cửa đón khách. Việc tiếp khách được giao cho một người có tiếng cười như vịt đực, một viên quan trọng chuyên trách việc này trong hoàng thất, chính là quản gia.
Khí phái hoàng thất thật bất phàm, vừa bước vào cửa phủ, đã có những cung nữ xinh đẹp, tuổi xuân phơi phới đứng hai bên dẫn đường.
Không thể không thừa nhận, Bao trưởng lão của đạo trường Hắc Thủy quả thật giao du rộng rãi, vẫn được chào đón nhiệt tình.
Bước vào đại điện tổ chức yến hội, chào hỏi không ngừng, người quen thì lần lượt tiếp đón, còn những người tham dự yến tiệc đều là vương công quý tộc đứng xếp hàng chào hỏi.
Còn Diệp Chân thì lại không được như vậy.
Diệp Chân dù có chút tiếng tăm trong Hắc Thủy Vương Thành, nhưng đó đều là tiếng xấu. Những người biết đến Diệp Chân lại không nhiều, vì thế Diệp Chân chưa từng bị lạnh nhạt.
Tất nhiên, cũng không thể nói là vắng vẻ.
Ít nhất, vẫn còn hai cung nữ xinh đẹp, toàn thân toát ra hương vị tuổi xuân dẫn đường cho Diệp Chân.
Thấy hai cung nữ mặc áo hở ngực, quần lụa mỏng, để lộ một mảng da thịt trắng nõn, Diệp Chân không khỏi cảm thấy khô miệng.
Trên đường tới đây, từng có một thiếu niên quý tộc vuốt ngực cung nữ dẫn đường, thấy cung nữ kinh hãi hoa mắt, khiến cho tay chân của Diệp Chân cũng cảm thấy ngứa ngáy.
Thật kỳ quái, gần đây Diệp Chân luôn cảm thấy tâm trí bồi hồi, nhìn thấy cảnh như vậy, môi cũng trở nên khô khan.
Diệp Chân hoài nghi, liệu đây có phải là dấu hiệu giống như lần trước khi hắn ph*t t*nh với Hoa Ly, phải chăng đã đến thời kỳ gì đó không.
- Chỗ ngồi của Bao trưởng lão ở đâu, các ngươi dẫn ta tới bên cạnh hắn, nhớ phải đúng chỗ!
Diệp Chân vốn theo Bao trưởng lão, nhưng Bao trưởng lão... hôm nay mặt mày rạng rỡ. Diệp Chân đành phải nói với cung nữ dẫn đường như vậy.
- Vị khách này, đây là chỗ ngồi của Bao trưởng lão. Nếu ngươi đi cùng hắn, chỉ cần ngồi cạnh hắn là được!
Hôm nay, Đại hoàng tử tổ chức yến hội không giống với yến hội cung đình chính thức, nhưng vẫn có những chiếc ghế đơn có chút trang trọng. Tức là mỗi người sẽ ngồi vào vị trí của riêng mình.
Hai bên là một loạt ghế đơn, xếp theo hình chữ bát (八) mở ra trước mặt chủ tọa.
Loại ghế này rất chú trọng đến vị trí, càng ngồi gần chủ tọa trung tâm, vị trí càng tốt, cũng thể hiện địa vị của khách nhân càng cao.
Bao trưởng lão ở Hắc Thủy Vương Thành có địa vị không đơn giản chỉ là cao.
Bên trái chủ tọa, chỉ cách một chỗ ngồi.
Nhưng điều này cũng không quá kỳ quái.
Những ngày gần đây, Diệp Chân đã ở trong Hắc Thủy Vương Thành pha trộn khá lâu, cũng biết không ít bí mật.
Chẳng hạn, mỗi khi tân hoàng của Hắc Thủy Quốc đăng cơ, trước khi lên ngôi đều phải đến Tề Vân Tông bái kiến chưởng môn Tề Vân Tông, phải đạt được sự cho phép của chưởng môn đương nhiệm mới tính.
Thậm chí, trong lễ đăng cơ, người chủ trì chính là đại chưởng môn Tề Vân Tông đương nhiệm.
Mặc dù Tề Vân Tông không có tư cách tranh ngôi hoàng đế, nhưng bất luận vị hoàng tử nào muốn trở thành người thừa kế ngôi vị hoàng đế, đều phải đạt được sự ủng hộ của Tề Vân Tông.
Nếu không, dù biểu hiện có tốt đến đâu, cũng không có tư cách mơ tưởng trở thành người thừa kế.
Chuyện này khiến các vị hoàng tử lẩn quẩn trong vòng lặp, trước khi đăng cơ đều hết sức lôi kéo Tề Vân Tông, chỉ mong đạt được sự ủng hộ của họ.
Sau khi đăng cơ, lại tìm cách hạn chế thế lực của Tề Vân Tông, dần dần đi vào con đường âm thầm chèn ép Tề Vân Tông, để con cháu sau này không rơi vào vết xe đổ của họ, bị Tề Vân Tông quản chế.
Ly Thủy Tông vốn là tông môn được hoàng thất nâng đỡ.
Nhưng cho đến nay, mục tiêu của hoàng thất vẫn chưa đạt được. Hoàng tử muốn đạt được tư cách kế vị vẫn phải nịnh nọt Tề Vân Tông, đạt được sự ủng hộ của họ.
Hiện nay, tu vi của Hắc Thủy Quốc Nguyên Khang Đại Đế đã không thể đột phá đến Hóa Linh cảnh để tăng thọ, lại ham rượu sắc, sức khỏe ngày càng suy giảm. Dưới tình hình hoàng tử tranh vị ngày càng gay gắt, nhất là Đại hoàng tử Chu Huyễn và Tam hoàng tử Chu Hỗn càng ngày càng tranh đấu kịch liệt, ba ngày một yến tiệc nhỏ, năm ngày một yến tiệc lớn.
Như Đại hoàng tử Chu Huyễn hôm nay tổ chức yến hội, cũng thuộc vào trường hợp này.
Tất nhiên, chuyện này không cần để Diệp Chân quan tâm.
Chuyên tu võ đạo, sống tự do giữa trời đất, cầu mong an nhàn tự tại, mới là mục tiêu của Diệp Chân.
Hai cung nữ đang trong giai đoạn thanh xuân mỹ lệ quỳ cạnh Diệp Chân, một người pha trà, một người bóc bồ đào. Diệp Chân đứng dậy cúi mắt xem xét, cảm thấy tim đập nhẹ, cũng là chuyện tốt.
- Hoa Dương công chúa đến...
- An Xương Quận Vương đến...
- Tả Túc Vệ đại tướng quân đến...
Mỗi lần hô lên một tên người, cửa đại điện lại vang lên tiếng náo nhiệt, người có thân phận thấp chạy tới đón tiếp, chen nhau suốt nửa ngày để có thể nhìn thấy dung mạo cao cao tại thượng.
Sau đó, họ lại chạy tới góc nào đó trong đại điện, mặt tươi cười ân cần thăm hỏi những đại nhân chưa từng nghênh đón.
Diệp Chân cảm thấy cả đám người họ cười đến mặt đều căng cả gân, nào có như hắn có thể tự tại như vậy.
Ăn một quả bồ đào đã được bóc sẵn, lay động thân thể, cảm thấy thật thèm thuồng.
Chẳng mấy chốc, thời gian đến giờ bắt đầu yến tiệc. Cả đám đại nhân lui về phía sau, ngồi vào vị trí của mình.
Đột nhiên, một tiếng hừ lạnh vang lên trên đỉnh đầu Diệp Chân.
Khi Diệp Chân ngẩng đầu, hai cung nữ phục vụ bên cạnh đã vội vàng quỳ xuống đất vấn an.
- Bái kiến Vương cung phụng!
- Tiểu tử, ngươi là nhà ai tới, chỗ ngồi này chính là chỗ ngươi có thể tùy tiện ngồi à? Mau đi chỗ khác đi!
Vị Vương cung phụng kia không nhịn được, vung tà áo nói.
- Vị khách này, vị này chính là cung phụng của hoàng thất Hắc Thủy Quốc - Vương Đan Sư, rất khó lường, chỉ thua Hắc Thủy Đan Vương ở Hắc Thủy Quốc. Người nhường chỗ ngồi cho hắn đi!
Một quản sự phủ hoàng tử với dáng vẻ khiêm tốn, nhỏ giọng cầu khẩn Diệp Chân. Hôm nay trong yến hội này, những nhân vật đến đây, bọn họ không thể đắc tội với ai, nếu không quãng đời còn lại e là không dậy nổi.
- Ừm... Tốt...
Phun ra một hạt bồ đào tử, Diệp Chân chậm rãi ung dung đứng dậy nhường chỗ ngồi.
Một chỗ ngồi, nhường thì cứ nhường thôi.
Chuyện này, Diệp Chân không thèm quan tâm.
Thân phận địa vị không biết bởi vì ngươi đã ngồi một chỗ ngồi tốt mà có chỗ thay đổi.
- Diệp thiếu hiệp, chỗ ngồi này chính là chỗ ngồi của bản vương, làm phiền nhường một chút!
Diệp Chân đang muốn ngồi xuống chỗ ngồi trước mặt An Xương Quận Vương Chu Thiên Thụ, cười chắp tay với Diệp Chân, trên nét mặt có vài phần tốt đẹp. Ngày hôm trước bị Diệp Chân đến thăm đòi nợ còn hơi bực bội đã quét sạch.
Diệp Chân ngẩn người, đi đến chỗ ngồi kế tiếp. Được rồi, một chỗ ngồi mà thôi, anh đây không chấp nhặt với ngươi.
Khi Diệp Chân đi đến chỗ ngồi thứ năm, lúc hắn đang muốn ngồi xuống. An Xương Quận Vương Chu Thiên Thụ lại mở miệng.
- Diệp thiếu hiệp, chỗ ngồi chính là chỗ ngồi của Thất đệ ta rồi, ngươi cũng ngồi không được.
Diệp Chân có chút buồn bực. Dời bước sang chỗ ngồi kế tiếp.
- Diệp thiếu hiệp, chỗ này càng không được ngồi, đây là chỗ ngồi của cửu muội Hoa Dương công chúa, nàng có tính tình...
An Xương Quận Vương Chu Thiên Thụ cảm thấy thật đắc ý, đến vòng tròn này, Diệp Chân ngươi ngoan ngoãn cảm thụ sự kinh ngạc đi.
Diệp Chân hoàn toàn buồn bực, hai cung nữ đi theo hầu hạ Diệp Chân cũng biến thành khẩn trương.
Được rồi, ta tiếp tục đổi!
Dưới sự phiền muộn, Diệp Chân dẫn theo hai cung nữ trực tiếp đi đến dãy trái chỗ ngồi thứ chín, tức là chỗ cuối cùng bên trái ngồi xuống.
Lần này, sẽ không có người quấy rầy.
Lại nói, việc ăn bồ đào càng khiến tâm run rẩy, Diệp Chân còn không có hưởng thụ đủ đây này.
Nhất là sau khi cả hai cung nữ phát hiện hành vi của Diệp Chân, khuôn mặt hồng hồng, hết lần này tới lần khác không dám nói lời gì, còn phải hầu hạ, để Diệp Chân liếc mắt một cái, cảm giác kia... Thật thoải mái.
Rất nhanh, phần lớn người đều nhập tọa, vị Hoa Dương công chúa kia cách Diệp Chân hai chỗ ngồi cũng ngồi xuống.
Lúc ngồi xuống, kinh ngạc liếc mắt nhìn Diệp Chân, sau đó nhìn Diệp Chân mỉm cười, xem như chào hỏi với Diệp Chân.
Thời gian này, người cực được hoan nghênh - Bao trưởng lão, rốt cục cũng đã bắt chuyện xong, từ nơi hẻo lánh trong đại điện trở lại chủ điện chuẩn bị ngồi xuống.
Con mắt quét qua, lúc hắn từ trong đại điện tìm được Diệp Chân ngồi ở vị trí chót nhất, sắc mặt thay đổi.
Nhưng hắn kiến thức rộng rãi, nhìn nhân vật phía trước lập tức hiểu rõ đã có chuyện gì xảy ra.
Phất ống tay áo một cái, nhanh chân đi đến phía trước Diệp Chân, tức là chỗ ngồi dãy trái thứ hai đếm ngược ngồi xuống.
- Diệp Chân, sao ngươi lại ngồi ở vị trí cuối cùng đó.
Nhìn sang cung nữ hầu hạ Bao trưởng lão có rãnh ngực sâu hoắm kia, Diệp Chân cười nói:
- Ngươi cũng đi theo ta đến đây ngồi, còn hỏi!
- Kỳ thật không cần, ngươi ngồi ở đây ta còn không được tự nhiên đấy!
Diệp Chân phải nghiêng mắt nhìn rồi nói.
- Tiểu tử ngươi... bộ dáng này, có phải chưa nếm thử lần nào đúng không? Có muốn ta gọi Đại hoàng tử an bài cho ngươi mấy người hay không?
Vừa nói xong, mấy cung nữ bên cạnh mặt lập tức đỏ cả.
- Không phải đâu, lão già ngươi cũng quá...
Diệp Chân nói đến đây con mắt trừng lớn, lập tức nghẹn lời.
Bàn về vô sỉ, hắn mang cưỡi ngựa cũng không bằng Bao trưởng lão.
- Quá thì sao? Hừ, lão phu thật đúng là không muốn cùng bàn với đám mắt mù này đâu.
Đột nhiên, giọng nói của Bao trưởng lão hạ xuống, lặng lẽ cười nói.
- Không bồi một thiên tài không đến hai năm mà tu vi từ Luyện Huyết nhất trọng bão táp đến Dẫn Linh cảnh trung kỳ, những lão già kia thật đúng là mắt mù!
- Lão già ngươi nhìn ra tu vi thật sự của ta?
Diệp Chân chấn động.
- Cái rắm! Là tiểu tử ngươi lúc đột phá ba động đã kinh động đến lão phu, thế nên lão phu mới biết. Lại nói, tiểu tử ngươi có công pháp ẩn tàng khí tức không tệ, lão phu này một chút cũng nhìn không ra...
Khi Diệp Chân thoáng thở dài một hơi, chỗ ngồi dãy trái bên này lấy trước mấy vị, trong nháy mắt có chút ngồi không yên.
Không gì khác, Bao trưởng lão đức cao vọng trọng lại ngồi xuống chỗ ngồi cuối cùng bọn họ sao có thể ngồi vững được?
Hoa Dương công chúa và An Xương Quận Vương Chu Thiên Thụ đồng thời đứng dậy tới xin Bao trưởng lão đứng lên.
- Bao trưởng lão, mời Bao trưởng lão lên ngồi, ngươi ngồi ở vị trí này, chúng ta thế nào có thể ngồi được vững!
Chu Thiên Thụ cười nói theo.
- A, ta bồi Diệp Chân!
Bao trưởng lão nói một câu để nụ cười trên môi của Chu Thiên Thụ trở nên cứng đờ, Hoa Dương công chúa nghe thế bên trong đôi mắt đẹp lại hiện lên vẻ khác lạ.
Đang chuyển bị khuyên, cửa ra vào vang lên tiếng hô cao giọng.
- Hắc Thủy... Đan Vương... Giá lâm!
Vừa nghe sáu chữ này, khách quý trong đại điện vừa mới ngồi xuống cả sảnh đều đồng loạt đứng lên, cười nhẹ nhìn về phía cửa ra vào.
Ngay sau đó, ở cửa, Hắc Thủy Đan Vương từ từ bước vào.
- Đan Vương, mời tới bên này, chỗ ngồi của ngươi là vị trí thứ nhất bên tay trái, mời người qua bên này ngồi xuống.
Đại tổng quản Vương phủ cười đến khóe miệng đều toét ra.
Bọn họ Hắc Thủy Đan Vương đã mời vô số lần, mỗi lần tổ chức yến hội đều phát thiệp mời, nhưng mà không còn thấy vị này tham gia yến tiệc nào!