Chương 54: Tiên Linh Thiếu Nữ

Tạo Hóa Chi Vương

Chương 54: Tiên Linh Thiếu Nữ

Tạo Hóa Chi Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Cả quận Vũ An, có mấy người như Hà Bán Thành chứ?
Bà mối trừng mắt nhìn phu nhân Vu.
- Diệp phu nhân, cô không biết à, tiểu thư nhà họ Hà không chỉ xinh đẹp, nàng còn khéo tay, tinh thông cầm kỳ thư họa, tri thư đạt lễ. Cả quận Vũ An, người đến cầu hôn không ngừng.
Nói đến đây, bà mối bí mật tiến lên một bước, nhìn Mễ Giang Tuyết nói:
- Diệp phu nhân, đại lão gia họ Hà nói, chỉ cần hôn sự này thành, sẽ trao một nửa gia sản làm của hồi môn.
Mễ Giang Tuyết sợ đến ngây người, ngay cả Diệp Thiên Thành vừa ra, cũng bị lời này dọa giật mình. Quận Vũ An có mấy người như Hà Bán Thành, sinh ý trải rộng khắp nơi, nghe nói tài sản của hắn đủ để mua xuống nửa quận Vũ An.
Một nửa gia sản của Hà Bán Thành, đó là bao nhiêu?
Diệp Chân đứng bên cạnh cười khổ, tiền căn hậu quả, hắn đã sáng tỏ.
Bà mối này nói chuyện có chút cay nghiệt, nói xong lễ vật của họ Hà, liền đuổi phu nhân Vu đi.
- Đi nhanh lên, đi nhanh lên, nhi tử nhà Diệp phu nhân, ngươi có thể trèo cao được không, mau mau đi mau mau!
Phu nhân Vu vốn không xuống đài được, cũng không quan tâm thể diện nói:
- Ngươi nghĩ ngươi nói Hà Bán Thành đến cầu hôn là đến cầu hôn. Có trời mới biết có phải các ngươi liên thủ làm giả hay không, Hà Bán Thành sẽ coi trọng hắn?
Mễ Giang Tuyết bị câu nói này làm tức giận đến mặt đỏ bừng, lấy ra một tờ hôn thư định xé nát, nhưng đột nhiên nghe thấy tiếng nói hùng hậu từ ngoài cửa:
- Ai nói ta không xem trọng Diệp Chân Diệp công tử? Hiền tế như vậy, ta còn chưa cầu được!
Tiếng nói dừng lại, Hà Bán Thành mặc áo gấm chắp tay sau lưng, chậm rãi bước vào cổng lớn Diệp gia.
Khí thế của hắn, có thể trấn áp vợ chồng Diệp Thiên Thành hay phu nhân Vu.
Hà Bán Thành đi chậm bước vào, khi nhìn thấy Diệp Chân, bước chân không khỏi nhanh hơn, vọt đến trước mặt Diệp Chân, chắp tay vái chào:
- Lão hủ gặp qua Diệp công tử!
Con bà nó, đây là việc mà nhạc phụ tương lai nên làm sao?
Diệp Chân nhìn đối phương, khoan hãy nói, ngày ấy Hà Bán Thành trên Thanh Ngưu Sơn cực kỳ chật vật, lúc này cẩm y hoa phục, thật có chút khí thế của đại nhân vật.
Sau đó, tư thái của Hà Bán Thành rất khiêm tốn, chào hỏi phụ mẫu của Diệp Chân, bắt đầu nói chính sự.
- Diệp tiên sinh, Diệp phu nhân, hôm nay lão hủ đến, chính là cố ý đến cầu hôn cho tiểu nữ, mong hiền phu phụ chớ trách lão phu càn rỡ.
Nói chuyện, Hà Bán Thành khoát tay, lễ vật được khuân vác đưa vào tiểu viện, không bao lâu, liền bày đầy cả viện.
- Ngoài cửa, còn có chín mươi chín xe lễ mọn, xin hiền phu phụ vui lòng nhận cho.
Hà Bán Thành chỉ ngoài cửa nói.
Phu nhân Vu đang trừng mắt, nghe xong lời này, thò đầu ra ngoài nhìn, thiếu chút nữa rơi cả tròng mắt.
Ông trời của ta, từ cửa ra vào đến trong ngõ nhỏ, đã xếp một đội xe thật dài, có thể nhìn không tới cuối, hơn nữa nhìn những chiếc xe kia trầm trọng, lễ vật tuyệt đối không nhẹ.
Có Diệp Chân ở đây, Hà Bán Thành không dám bày ra một chút kiêu ngạo, phô bày tất cả thành ý, liền nhìn vợ chồng Diệp Thiên Thành nói:
- Đương nhiên, nhi nữ đại sự, không thể khinh thường, hiền phu phụ có thể cho lão phu vào nhà, chậm rãi trao đổi hay không?
Lúc Mễ Giang Tuyết định gật đầu, Diệp Thiên Thành đột nhiên lấy cùi chỏ chọt nàng một chút, nháy mắt ra hiệu nhìn Diệp Chân, để Mễ Giang Tuyết phản ứng lại.
Hà Bán Thành là ai, nếu chính thức xuất hành, ngay cả Huyện lệnh của huyện Kim Thành cũng phải ra ngoài tiếp đón.
Mà bây giờ, đối với Diệp gia bọn hắn lễ ngộ không nói, còn ăn nói khép nép, cái này là bởi vì sao?
Vợ chồng của Diệp Thiên Thành không ngốc, đã sớm nhìn ra, tự nhiên là bởi vì nhi tử của bọn hắn Diệp Chân, chuyện này, tự nhiên phải trưng cầu ý kiến của Diệp Chân một chút.
- Chân nhi, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
- Mẫu thân, giao việc này cho nhi tử xử lý đi.
Diệp Chân tiến lên nói.
- Thế nhưng đây là hôn nhân đại sự...
Mễ Giang Tuyết còn muốn nói điều gì, lại bị Diệp Thiên Thành ra hiệu, Diệp Thiên Thành kiến thức rộng rãi, tầm mắt càng thêm rộng lớn.
- Được rồi...
Mễ Giang Tuyết gật đầu, Diệp Chân liền cầm hôn thư trong tay Mễ Giang Tuyết tới, sau đó xé nát ở trước mặt phu nhân Vu.
Mặc dù đây là mục đích ban đầu của phu nhân Vu, nhưng mắt thấy hôn thư bị xé, Diệp Chân tựa hồ lại trở thành bánh trái thơm ngon, sắc mặt của nàng trắng bệch, hơi có chút không cam lòng.
- Phu nhân Vu, việc này trách ta, trước đó không có nói với mẫu thân, để ngươi sốt ruột, hôn thư đã hủy, chuyện này chấm dứt ở đây, mời!
Diệp Chân làm tư thế tiễn khách.
Thần sắc của phu nhân Vu trở nên lúng túng, đi cũng không được, không đi cũng không phải. Không đi, đã không còn mặt mũi ở lại, đi, lại có chút không cam lòng, loáng thoáng cảm thấy, những đồn đại trên phố có khả năng không đáng tin cậy.
Thế nhưng Diệp Chân bảo trì tư thế xin mời, phu nhân Vu chỉ có thể dậm chân một cái, có chút không cam lòng bước ra đại môn của Diệp gia, thời điểm bước ra đại môn, thấy một hàng xe ngựa kia, lần nữa cả kinh, ý hối hận đã giống như thuỷ triều dâng lên trong lòng.
Tiễn bước phu nhân Vu, ánh mắt của Diệp Chân nhìn về phía Hà Bán Thành, Hà Bán Thành vội vàng cười làm lành.
- Diệp công tử.
- Hà lão tiên sinh, ý tốt của ngươi, tiểu tử tâm lĩnh, lại xấu hổ không dám nhận.
Diệp Chân nói.
Lời vừa nói ra, bất luận là Hà Bán Thành hay vợ chồng Diệp Thiên Thành, thần sắc đều biến đổi, một thân ảnh ở trong xe ngựa xuất hiện ở ngoài cửa ra vào, thân thể mềm mại run rẩy.
- Vì cái gì? Diệp công tử, vì cái gì? Nữ nhi của ta quốc sắc thiên hương, càng tri thư đạt lễ, nữ công gia chánh không gì không giỏi, lẽ nào bởi vì sự tình sơn trại ngày ấy?
Hà Bán Thành cuống lên.
- Không phải!
Diệp Chân lắc đầu.
- Vậy thì vì cái gì?
Diệp Chân cười khổ, hắn từng thấy Hà gia tiểu nương tử kia, xác thực quốc sắc thiên hương, ta thấy mà yêu, nhưng vì cái gì?
Bởi vì hắn rất rõ ràng, về sau hắn đi chính là một con đường không ngừng trở nên mạnh mẽ, không ngừng khiêu chiến, đạo lữ của hắn ở trên con đường này, tuyệt đối không phải là nữ nhi của phu nhân Vu, hay là Hà gia đại tiểu thư quốc sắc thiên hương kia.
Coi như miễn cưỡng đáp ứng, cũng là hại các nàng.
Lúc này bà mối ở bên tai Mễ Giang Tuyết nói nhỏ vài câu, Mễ Giang Tuyết có chút ý động, liền nhìn Diệp Chân nói:
- Chân nhi, đây chính là chung thân đại sự, ngươi không suy tính một chút sao?
Nghe vậy, trong mắt Hà Bán Thành lại hiện ra vẻ chờ mong.
- Mẫu thân, ta đã sớm suy tính kỹ, chỉ có thể phụ ý tốt của Hà lão tiên sinh rồi!
Diệp Chân kiên định lắc đầu.
- Vì cái gì, vì cái gì? Đã như vậy, vì sao ngày đó ngươi còn cứu ta?
Diệp Chân cự tuyệt, Hà gia tiểu nương tử ở trên xe ngựa vọt xuống, lê hoa đái vũ khóc ồ lên.
- Ngày đó, ở thời khắc ta tuyệt vọng nhất, ngươi như chiến thần từ trên trời giáng xuống, giết Quá Sơn Phong giải cứu ta. Sớm biết hôm nay, ngày đó cần gì ngươi phải cứu ta!
Hóa ra, từ ngày được Diệp Chân cứu ra, thân ảnh của Diệp Chân, liền như chiến thần in dấu ở trong đầu Hà gia tiểu nương tử, từ đó cơm nước không vào, Hà Bán Thành nghe ngóng nhiều phía, mới hiểu được tâm sự của nữ nhi, lúc này mới mày dạn mặt dày đến Diệp gia cầu hôn, không nghĩ tới, lại bị Diệp Chân cự tuyệt.
Nghe Hà gia tiểu nương tử khóc lóc kể lể, bộ dáng lê hoa đái vũ ta thấy mà yêu, vợ chồng Diệp Thiên Thành đều rất đau lòng, ngay cả bà mối cũng chờ mong nhìn về phía Diệp Chân, hi vọng Hà gia tiểu nương tử khóc lóc kể lể có thể làm cho Diệp Chân hồi tâm chuyển ý.
- Thật có lỗi, ngày đó ta chỉ muốn đến cứu người, chưa bao giờ nghĩ tới như vậy...
Một câu, liền phá vỡ một tia cuối cùng hi vọng của tất cả mọi người, Hà gia tiểu nương tử càng oa một tiếng khóc lên, bụm mặt chạy trở về xe ngựa.
- Ai, là lão phu sai.
Hà Bán Thành thở dài một tiếng.
- Lão phu đã sớm liệu định, Diệp thiếu hiệp tuyệt không phải vật trong ao, sao lại khốn thủ ở chỗ này, vẫn còn ôm một phần lòng tham. Ai, lão phu cáo từ! Đúng rồi, những lễ mọn này, xin Diệp thiếu hiệp vui lòng nhận cho, xem như lão phu bày tỏ tâm ý ân cứu mạng của Diệp thiếu hiệp, ngày ấy thiếu hiệp đi quá gấp, nên ta không chuẩn bị kịp.
Nói xong, Hà Bán Thành phất ống tay áo một cái, liền đi ra ngoài cửa lớn.
- Hà lão tiên sinh, những lễ vật này, ngươi mang về đi.
Diệp Chân vội vàng nói.
Hà Bán Thành ngẩn người.
- Diệp thiếu hiệp chê ít? Trăm xe lễ vật này, mặc dù không bằng một nửa tài sản của lão phu gia, nhưng đã không sai biệt lắm rồi.
- Lão tiên sinh, ta ngày đó cứu người, há vì tiền tài?
Diệp Chân cực kỳ kiên quyết cự tuyệt hảo ý của Hà Bán Thành, kỳ thật, cũng không phải Diệp Chân ngốc, tiền tài này, coi như Diệp Chân cầm, cũng sẽ không thẹn với lương tâm.
Nhưng cái gọi là bạo tài chuốc họa, phần tiền tài này quá lớn, hơn nữa rêu rao đưa tới như thế, lúc Diệp Chân ở nhà, còn không có việc gì, nếu Diệp Chân rời đi, tất sẽ chuốc họa cho cha mẹ, cho nên Diệp Chân kiên quyết không thu.
Cứ như vậy, Hà Bán Thành mang theo Hà gia tiểu nương tử thương tâm gần chết rời đi.
Về sau, Hà gia tiểu nương tử kia lại cả đời không gả, cả đời tương tư... trong đầu chỉ có thiếu niên như thần xuất hiện cứu nàng kia...
Hà Bán Thành đi rồi, Mễ Giang Tuyết lại gấp gáp lên.
- Chân nhi, nữ tử bình thường nhi tử không muốn, ngay cả Hà gia tiểu nương tử cũng chướng mắt, vậy nhi tử muốn lấy người nào, hoặc là, muốn lấy dạng nữ tử như thế nào?
- Nhi tử muốn kết hôn dạng nữ tử gì?
Ý nghĩ này chợt lóe lên ở trong lòng Diệp Chân, thân ảnh của Thải Y Tiên Tử đột nhiên hiện lên.
- Thải Y Tiên Tử sao? Nàng là chân truyền, ta chỉ là một ngoại môn nho nhỏ...
Ý nghĩ này vừa dâng lên, liền bị Diệp Chân hủy vô tung vô ảnh.
Đệ tử chân truyền thì như thế nào!
Bây giờ Diệp Chân đã là đệ tử ngoại môn đệ nhất nhân của Tề Vân Tông, không bao lâu, Diệp Chân sẽ trở thành đệ tử nội môn. Coi như đệ tử chân truyền trong vạn không có một, cuối cùng sẽ có một ngày, Diệp Chân đi đến một bước kia.
Đến lúc đó, Diệp Chân dĩ nhiên là có tư cách rồi!
- Đạo lữ của ta, coi như không phải Thải Y Tiên Tử, cũng chắc chắn là Tiên Linh thiếu nữ như Thải Y Tiên Tử!
Lưu lại câu nói này, Diệp Chân liền xoay người đi vào trong phòng, lưu lại vợ chồng Diệp Thiên Thành hai mặt nhìn nhau.
- Thải Y Tiên Tử là ai?
Hưu!
Cũng ở trong nháy mắt này, tiếng rít phá không vang lên, Diệp Chân nhanh như tia chớp từ trong phòng lao ra, một bức thư mũi đao chọc vào trên cửa chính Diệp gia.