Chương 80: Diệp Sư Huynh Uy Danh!

Tạo Hóa Chi Vương

Chương 80: Diệp Sư Huynh Uy Danh!

Tạo Hóa Chi Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xoạt!
Dưới muôn cặp mắt chăm chú, ngoại môn đệ nhất Hồng Báo mạnh mẽ đứng dậy, hai nắm tay siết chặt, từng bước chậm rãi tiến lên bậc thang đầu tiên, mỗi bước như mang cả ngàn cân nặng.
Trong nháy mắt, hàng nghìn ánh mắt chờ đợi đều đổ dồn về phía Hồng Báo.
Hồng Báo bước đi chậm rãi, như thể có thể cảm nhận được những kỳ vọng từ hàng nghìn cặp mắt đang tập trung vào y. Có ánh mắt của chưởng môn, của các trưởng lão trong tông môn, còn có ánh mắt của hàng nghìn đệ tử nội ngoại môn.
Tất cả ánh mắt đều chỉ gửi gắm một thông điệp... lên đài giao đấu!
Hàng nghìn ánh mắt chờ đợi gây nên sức ép khủng khiếp, Hồng Báo biết rõ điều đó.
Nhưng nỗi sợ của y không bắt nguồn từ ánh mắt chờ đợi kia, mà từ thi thể tan nát của Lý Vân Thông trên đài, và ánh mắt lạnh lùng của Lệ Vân Trùng từ xa chỉ về phía y bằng Huyết Đao.
Y sợ!
Hồng Báo sợ chết không công!
Năm nay, vào kỳ thi đấu tông môn, Hồng Báo và Lý Vân Thông tranh giành ngôi đệ nhất, hai người đã khổ chiến hơn hai trăm chiêu, cuối cùng y mới đánh bại Lý Vân Thông. Nhưng Lý Vân Thông có thể cùng y đấu đến hai trăm hiệp, vậy mà giờ đây lại bị Lệ Vân Trùng chỉ một đao giết chết.
Vậy nếu y lên đài, liệu có thể chống cự được mấy chiêu?
Thực lực của Lệ Vân Trùng đã đạt tới cảnh giới Chân Nguyên cấp hai.
Điều khiến người ta sợ hãi nhất là, ánh mắt của Lệ Vân Trùng không hề che giấu chút sát khí nào, thanh trường đao đẫm máu tươi, dường như đang nói với Hồng Báo rằng, chỉ cần y bước lên đài, số phận sẽ chẳng khác gì Lý Vân Thông.
Lần đầu tiên, Hồng Báo hối hận vì danh hiệu ngoại môn đệ nhất này.
Ngoại môn đệ nhất, quả thật không dễ dàng.
Không như những đệ tử khác nhảy vọt lên đài với tư thế oai phong, bước chân của Hồng Báo càng lúc càng chậm, khi đặt chân lên bậc thang thứ nhất, dường như trọng lượng của toàn thân đột nhiên nặng thêm gấp bội.
Hồng Báo do dự!
Tiến thêm một bước là chết.
Lùi lại một bước, ít nhất còn có thể sống!
Y nên chọn thế nào?
Sự lựa chọn này vốn chẳng khó, khó ở chỗ là làm sao rút lui được!
Hai vai của Hồng Báo run rẩy, hơi thở gấp gáp, hàng nghìn ánh mắt chờ đợi lập tức trợn tròn.
Luống cuống!
Hồng Báo lại càng thêm luống cuống!
Trong nháy mắt, sắc mặt của Quách Kỳ Kinh trên đài trở nên tái nhợt, mặt mũi của mấy vị trưởng lão cũng cực kỳ khó coi, sắc mặt khó coi nhất đương nhiên là Ngũ trưởng lão Hồng Bán Giang, hắn như thể dùng ánh mắt giết người, uy hiếp Hồng Báo, nhưng Hồng Báo lại thờ ơ!
Y luống cuống, đối với hắn mà nói, thất bại còn đáng xấu hổ gấp trăm lần!
- Hồng Báo!
Ngũ trưởng lão Hồng Bán Giang hét lên.
Lệ Vân Trùng cũng rõ tình hình trước mắt, khóe miệng thoáng hiện nét nghiêm nghị, còn có cái gì so với không đánh mà thắng, càng thêm nhục mạ đối thủ, càng thêm mất mặt?
- Hồng Báo, mau lên đài nhận lấy cái chết!
Lệ Vân Trùng quát, dồn hết sức mạnh rung động thanh trường đao trong tay, vài giọt máu người đã lạnh buốt bắn lên mặt Hồng Báo, khiến y run rẩy.
Hắn vừa quát xong, lại phá tan nốt chút niềm tin cuối cùng của Hồng Báo, cúi đầu, hoàn toàn ỉu xìu đứng đó, y thật không muốn bước lên đài chịu chết!
- Hồng sư huynh!
- Hồng Báo!
Đệ tử nội môn ngoại môn của Tề Vân Tông không ngừng quát bên tai, nhưng Hồng Báo chẳng có chút phản ứng nào. Trên đài, Ly Thủy Tông Ly Thạch trưởng lão cười mà mặt mũi như đóa hoa cúc.
- Đại hoàng tử, Tam hoàng tử, các ngươi thấy đệ tử Ly Thủy Tông ta có hùng tráng không?
- Nếu người như Hồng Báo làm Bách phu trưởng, Thiên phu trưởng, vậy khi hắn dẫn quân ra chiến trường, quân lính dưới trướng có thể đầu hàng hay không?
Tam hoàng tử vừa nói xong, lập tức khiến tầng lớp cao cấp của Tề Vân Tông chấn động.
- So với đó, đệ tử Ly Thủy Tông càng thích hợp tiến vào quân đội hơn!
Tam hoàng tử nói.
Tầng lớp cao cấp của Tề Vân Tông trong nháy mắt mặt mũi biến thành màu đen!
- Ha ha ha ha!
Lệ Vân Trùng nâng đao ngửa mặt lên trời cười ha hả.
- Một đám hèn nhát, tất cả đều là một đám hèn nhát, không có ai dám lên đài giao đấu với ta một trận sao!
Một tên đệ tử nội môn của Tề Vân Tông đứng dậy, định bay lên đài, lại bị Sở Quân mắng trở về.
- Đệ tử nội môn cũng muốn lên đài, ngươi còn biết xấu hổ không, có muốn Ly Thủy Tông ta dùng đệ tử chân truyền đánh mấy chiêu với ngươi hay không?
- Còn có ai không? Đệ tử ngoại môn của Tề Vân Tông các ngươi, còn có ai dám lên đài chiến đấu không? Lại không có ai bước lên, ngoại môn thứ hai của Ly Thủy Tông ta, liền đánh bại toàn bộ ngoại môn Tề Vân Tông không địch thủ... Ha ha ha ha...
- Lão tử liều mạng với ngươi!
Ngoại môn thứ ba Nhâm Phi nổi giận gầm lên một tiếng, định bay người lên đài.
Ngay lúc Nhâm Phi định gào thét bay lên, một cánh tay nhanh như tia chớp đặt lên vai hắn, ngạnh sinh giữ Nhâm Phi lại.
- Ta đến!
Tiếng nói của Diệp Chân vang lên từ phía sau lưng Nhâm Phi.
- Diệp sư huynh!
Nhâm Phi kích động kêu lên.
Diệp Chân gật đầu, nét mặt nghiêm nghị, thực ra từ khi Lý Vân Thông bị sát hại, hắn đã muốn ra tay báo thù, nhưng vì có Hồng Báo ở đó, hắn không có tư cách.
Bây giờ, Lệ Vân Trùng hung hăng khiêu chiến tất cả đệ tử ngoại môn của Tề Vân Tông, hắn lập tức động lòng.
- Diệp sư huynh, Diệp sư huynh!
Thấy Diệp Chân bước ra, đệ tử ngoại môn xung quanh, ai nấy đều vẻ mặt kích động, nếu nói ngoại môn của Tề Vân Tông còn có chút hy vọng, vậy chính là người đã từng đánh bại Hồng Báo này... Diệp Chân.
Diệp Chân cũng không để tâm đến Hồng Báo đang đứng trên bậc thang, thậm chí không thèm liếc mắt, hắn thấy, hiện tại Hồng Báo đã đủ đáng thương, căn bản không cần hắn trách mắng nửa câu.
Nhẹ nhàng nhảy lên đài đấu võ, chắp tay nói:
- Tề Vân Tông, Diệp Chân, đến đây lĩnh giáo!
Nói là lĩnh giáo, nhưng Diệp Chân cũng không lập tức ra tay, ngược lại quay người, nhìn thi thể của Lý Vân Thông.
Ngay khi Diệp Chân nhảy lên đài, sắc mặt của Sở Quân trên đài bỗng trở nên dữ tợn, một tia Linh lực truyền vào tai Lệ Vân Trùng.
- Lệ Vân Trùng, giết hắn đi! Bất cứ giá nào, giết Diệp Chân cho ta!
Xoạt!
Ngay lập tức, Lệ Vân Trùng nhảy lên cao, trường đao mạnh mẽ giơ lên, thanh âm phá tan không khí, mang theo ngọn đao dài hơn trượng, phạt trảm về phía sau lưng Diệp Chân.
Diệp Chân nhìn thi thể của Lý Vân Thông, đối với ngọn đao lạnh lùng phía sau lưng, dường như không hề nghe thấy.
Hai tay duỗi thẳng, thi thể Lý Vân Thông bị chém làm hai khúc dần dần ráp lại.
Xoạt!
Ngọn đao lạnh lùng như Ngân Hà rơi xuống, hàng nghìn cặp mắt dưới đài khẩn trương nhìn theo, ngay cả các trưởng lão trên đài, cũng không khỏi than thầm, sao lại gặp phải chuyện bất cẩn như vậy.
Xoạt!
Ngay khi ngọn đao gần kề thân thể, một đôi tay dính đầy máu tươi, mạnh mẽ từ trong máu thò ra, Chân Nguyên bùng lên, lập tức va chạm vào ngọn đao.
Giống như diều hâu vồ gà con, khiến trường đao của Lệ Vân Trùng dừng lại.
Tay trái của Diệp Chân lại không nhàn rỗi, từ từ lau sạch máu đen trên mặt Lý Vân Thông đã chết không nhắm mắt.
Bam!
Lệ Vân Trùng chém không trúng, quay mình đá về phía sau lưng Diệp Chân một cước.
Diệp Chân lại không né tránh, quanh thân tuôn ra một tầng khí cương bảo vệ, tiếp nhận cú đá của Lệ Vân Trùng.
- Chân Nguyên cấp ba?
Trên đài, Ly Thạch trưởng lão hít một ngụm khí lạnh, nhìn về phía Tề Vân Tông Đại trưởng lão Lộ Trường Xuyên.
- Chân Nguyên cấp ba, vẫn là đệ tử ngoại môn?
- A, có chút kỳ ngộ mà thôi!
Đại trưởng lão Lộ Trường Xuyên vừa mừng vừa sợ, lỗ mũi phồng lên, khiến Ly Thạch cực kỳ mất mặt.
- Có đệ tử ngoại môn mạnh như vậy sao?
Tam hoàng tử Chu Hỗn nhìn chằm chằm Diệp Chân, ánh mắt lấp lóe không ngừng.
- Lộ trưởng lão, ta nhớ đệ tử ngoại môn của Tề Vân Tông các ngươi tuổi không vượt quá hai mươi, Diệp Chân này bao nhiêu rồi?
Đại hoàng tử Chu Huyễn hỏi.
- Ấy...
Lộ Trường Xuyên có chút ngập ngừng không trả lời được.
- Bẩm Đại hoàng tử, năm nay Diệp Chân vừa tròn mười bảy tuổi!
Đông Lai Phong Lưu chấp sự hầu cạnh đáp lời.
- Cái gì? Mười bảy tuổi?
Tam hoàng tử Chu Hỗn cùng Đại hoàng tử Chu Huyễn lắp bắp kinh hãi, ánh mắt nhìn về phía Diệp Chân, đều trở nên không giống nhau.
Trên đài, Quách Kỳ Kinh nhíu mày, khi nào Tề Vân Tông có thiên tài như Diệp Chân, tại sao hắn không biết?
Một cước, hai cước, ba cước!
Thân hình của Diệp Chân không hề sứt mẻ, Lệ Vân Trùng lại gấp rút tấn công.
Cũng ngay lúc này, Diệp Chân dùng một tay dọn dẹp sạch sẽ máu đen trên mặt Lý Vân Thông, một tay vuốt nhắm hai mắt của đối phương.
- Lý sư huynh, lên đường bình an!
Vừa dứt lời, Diệp Chân quay người, Chân Nguyên lực cấp ba đỉnh phong, Chân Nguyên lực vượt xa Chân Nguyên ngũ trọng, trong nháy mắt bộc phát.
Chân Nguyên lực xoay chuyển, ngọn đao trong tay phải nổ tung.
Xoạt xoạt xoạt!
Tiếng vang ngọn đao bị bóp nát vang lên!
Gần như cùng lúc, nắm tay trái của Diệp Chân đánh tan công kích trong tình thế cấp bách oanh ra của Lệ Vân Trùng, nắm tay phải như Độc Long đánh thẳng vào ngực đối phương.
Lôi Báo Băng Quyền!
Nắm đấm oanh trúng lồng ngực của Lệ Vân Trùng, Chân Nguyên lực của hắn không giữ lại chút nào oanh ra.
Ầm!
Thân hình của Lệ Vân Trùng bị oanh bay lên, máu tươi và nội tạng từ trong miệng trào ra, nhưng Diệp Chân cũng không hề tính tha thứ cho hắn.
Thân hình chúi xuống sàn b*n r*, Diệp Chân như bóng với hình phóng lên trời, Lôi Báo Băng Quyền nhanh như tia chớp oanh ra liên tục.
Rầm rầm rầm bang bang phốc!
Nương theo tiếng vang nhỏ cuối cùng, như khí cầu bị đâm thủng, thân thể của Lệ Vân Trùng như khí cầu nổ tung, huyết nhục đầy trời!
Hí!
Oanh nát rồi!
Lệ Vân Trùng bị Diệp Chân oanh nổ!
Huyết tinh!
Cảnh tượng lần này, còn huyết tinh hơn Lệ Vân Trùng giết chết Lý Vân Thông!
Chấn kinh rồi!
Tất cả đệ tử nội ngoại môn, bao gồm các trưởng lão, các hoàng tử trên khán đài đều kinh hãi!
Bọn họ từng thấy máu tanh, nhưng chưa thấy qua máu tanh như thế!
Một người nổ tung giống như khí cầu, nổ thành vô số mảnh vỡ!
Yên tĩnh!
Yên tĩnh như chết!
Trong nháy mắt sau đó, tiếng hoan hô vang lên!
- Diệp sư huynh uy vũ!
- Diệp sư huynh uy vũ!
- Diệp sư huynh uy vũ!
Trong tiếng hoan hô, còn có một bộ phận đệ tử nội môn, cũng đè nén không được hưng phấn trong lòng, đi theo đệ tử ngoại môn hoan hô lên, sau khi hô vài tiếng, mới xì một tiếng bật cười.
Cái gì Diệp sư huynh, rõ ràng là Diệp sư đệ!
Có điều, thật hả giận!
Người bên Ly Thủy Tông, kể cả trưởng lão Ly Thạch cùng Sở Quân, lại ngây ra như phỗng! Đệ tử ngoại môn khác ở dưới đài, càng lộ ra vẻ sợ hãi!
Trong nháy mắt, Diệp Chân nắm lấy đầu của Lệ Vân Trùng quơ quơ, hét lên:
- Lũ tạp chủng Ly Thủy Tông, có gan thì lên đây cho lão tử!