Tạo Phản Trượng Phu Cũng Trọng Sinh
Kiêu Vương Trách Mắng Và Dỗ Dành Nàng
Tạo Phản Trượng Phu Cũng Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kiếp trước, Ôn Nhuyễn tuy bị đại phu nhân Bá Tước phủ chèn ép, ức hiếp, thậm chí vì liên lụy đến Kiêu Vương mà chết một lần, nhưng nàng vẫn chưa từng mang thương tật như Kiêu Vương, nên lòng nàng vẫn còn vẹn nguyên sự ấm áp.
Nàng thật sự kiểm tra hết các chỗ băng bó trên người Kiêu Vương. Xác nhận chỉ là những vết thương cũ loang lổ, Ôn Nhuyễn thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi một nỗi lo khác lại dấy lên trong lòng nàng.
Những vết thương cũ của Kiêu Vương, nàng từng thấy khi hắn hôn mê. Lần đó nhìn đã đủ khiến người ta rùng mình. Giờ dù đã đóng vảy, nhìn vào vẫn khiến nàng đau xót.
Ôn Nhuyễn thật sự xót xa cho Kiêu Vương. Lòng nàng nào phải sắt đá, ngay cả vết thương trên người Nguyệt Thanh nàng còn thấy xót xa. Huống hồ nàng vốn dĩ không phải là người lạnh lùng, gần đây lại được Kiêu Vương che chở, có thêm chút hơi ấm. Dù tình phu thê chưa sâu đậm, nhưng đã có chút thân tình, sao có thể không đau lòng cho được?
Nàng nhìn những vết thương, trên gương mặt lộ rõ vẻ xót xa.
Phương Trường Đình cẩn thận quan sát từng biểu cảm nhỏ nhặt trên gương mặt nàng, chân thành không chút giả dối. Hắn nghĩ, dù nàng có đang diễn kịch, hắn cũng chẳng giận. Nhìn nàng như thế này, kỳ thực cũng rất vừa mắt, cần gì phải phân biệt thật giả?
Nghĩ thông suốt, Phương Trường Đình cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, nhìn Ôn Nhuyễn, giọng nói trầm ấm: “Xem đủ chưa?”
Ôn Nhuyễn định nói đã đủ rồi, ai ngờ Kiêu Vương lại bảo: “Phòng này hơi lạnh, bổn vương cứ trần truồng thế này, e rằng sẽ cảm lạnh. Nếu nàng muốn xem kỹ, về tri châu phủ, bổn vương sẽ cởi ra cho nàng xem kỹ càng hơn.”
Ôn Nhuyễn sững sờ, rồi như chợt hiểu ra, mắt tròn xoe nhìn ngực trần của Kiêu Vương, mặt đỏ bừng bừng. Nàng vội vã kéo áo hắn lại, hoảng hốt nói: “Mau mặc vào, đừng để bị cảm lạnh!”
Trong lúc vội, đầu ngón tay vô tình chạm vào làn da ngực của Kiêu Vương. Hắn lập tức cứng đờ người.
Sau khi kéo áo hắn lại, Ôn Nhuyễn thở phào, lén nhìn sắc mặt của hắn, thấy gương mặt hắn trầm xuống, ánh mắt tối sẫm lại.
Chẳng lẽ hắn giận rồi?
Ôn Nhuyễn hoảng hốt, vội vàng giải thích: “Thiếp chỉ vì quá lo lắng cho điện hạ nên mới thất lễ như vậy!”
Hành động căng thẳng của nàng lọt vào mắt Phương Trường Đình. Hắn đoán sắc mặt mình đã khiến nàng sợ hãi, bèn điều chỉnh biểu cảm, khẽ lắc đầu, dịu giọng nói: “Bổn vương không trách nàng, chỉ là nghĩ rằng hôm nay đã khiến nàng sợ hãi thế này, lẽ ra bổn vương nên nói rõ kế hoạch với nàng sớm hơn thì phải.”
Nghe giọng Kiêu Vương không có vẻ giận dữ, Ôn Nhuyễn thở phào nhẹ nhõm, rồi tò mò hỏi: “Rốt cuộc chuyện ám sát là như thế nào vậy? Thiếp nghe người ta nói điện hạ gặp nạn, được khiêng vào khách điếm, máu chảy từng chậu, nói rằng ngài đang nguy kịch.”
Kiêu Vương từ tốn kể lại kế hoạch của mình, lược bỏ đi những phần âm hiểm, chỉ nói rằng mục đích là khơi dậy sự phẫn nộ của dân chúng, khiến họ tự tìm ra thích khách đang ẩn nấp ở Tắc Châu.
Mật thám thì ít ỏi, khó lòng tìm ra kẻ khả nghi giữa đám đông. Nhưng dân chúng thì nhiều, những tin tức đáng tin cậy thường từ phố phường mà ra. Nếu dùng dân chúng làm tai mắt, thích khách khó lòng che giấu được. Hơn nữa, nếu bị dân chúng theo dõi, chúng sẽ không dám hành động liều lĩnh, từ đó giảm bớt nguy hiểm cho hắn.
Về mục đích thứ hai, Kiêu Vương đương nhiên không nói với Ôn Nhuyễn. Nàng nghe phân tích của hắn, cảm thấy vô cùng cao minh, nhìn hắn đầy vẻ sùng bái.
Cái nhìn ấy khiến lòng hư vinh của Kiêu Vương được lấp đầy.
Nói hồi lâu, miệng khô lưỡi đắng, hắn định xuống giường tự lấy nước. Ôn Nhuyễn vội nói để nàng đi lấy cho.
Nhìn bóng lưng nàng, hắn nhân lúc nàng rót trà, chỉnh lại áo, nhớ đến khoảnh khắc ngón tay nàng lướt qua ngực hắn, chỉ cách chỗ nhạy cảm nửa tấc thôi. Hô hấp hắn trở nên nặng nề, nhưng khi nàng quay lại, hắn đã khôi phục vẻ bình thường.
Vết thương chưa băng lại, vì Ôn Nhuyễn còn ở đây, trần truồng thì bất tiện. Hắn thầm tính toán tối nay sẽ giả vờ thay thuốc, nhờ thái y băng bó lại.
Uống trà xong, mọi chuyện cũng đã giải thích rõ ràng, đến lúc tính sổ rồi.
Kiêu Vương đưa chén trà cho Ôn Nhuyễn, nhìn nàng, gương mặt nghiêm lại: “Vừa nãy bổn vương nghe Thạch giáo úy nói, nàng cầm dao bầu xông đến?”
Ôn Nhuyễn nhận chén, định đặt lên bàn, nghe vậy thì cứng đờ người. Nàng tức Thạch giáo úy, nàng đến thì đến, sao lại đi mách với Kiêu Vương rằng nàng cầm dao chứ!
Nàng đặt chén lên đầu giường, ngồi xuống bên cạnh Kiêu Vương, lộ vẻ tủi thân: “Khi biết điện hạ bị ám sát, thiếp hoảng loạn, lòng lo lắng cho ngài, nên mới cầm dao chạy đến. Chẳng lẽ vì thiếp quá lo lắng mà mang dao đến, điện hạ lại trách thiếp sao?”
Nàng nhìn hắn với vẻ mặt đáng thương.
Kiêu Vương thấy được ý tứ trong mắt nàng, như thể muốn nói: “Thiếp lo cho ngài, nếu ngài trách thiếp, thì ngài sai rồi.”
Hắn không mềm lòng trước vẻ đáng thương giả tạo đó, nghiêm giọng giáo huấn nàng: “Nếu hôm nay thật sự có thích khách, hành thích lần một không thành, có thể hành thích lần hai. Nàng còn cầm dao xông đến, tưởng mình là hiệp nữ võ nghệ cao cường sao? Với nàng, ngay cả múa may cho đẹp cũng không biết, nói gì đến chuyện cứu bổn vương?”
Cuối cùng, thấy nàng cúi đầu, vẻ mặt ủy khuất, hắn dạy thêm: “Chỉ e rằng bổn vương chưa kịp cứu được, nàng đã mất mạng rồi! Huống chi bổn vương cần gì một nữ nhân bảo vệ mình!”
Kiêu Vương dạy dỗ không chút nương tay, gương mặt lạnh lùng, giọng nói băng giá. Ôn Nhuyễn chưa từng bị hắn mắng nặng lời đến thế, nhất thời sợ hãi, im lặng, không dám cãi lại một lời.
Cúi đầu nghe mắng, trông có vẻ nhận lỗi nghiêm túc. Nhưng Kiêu Vương quá hiểu nàng, biết nàng bướng bỉnh, chỉ ngoài mặt nhận lỗi, trong lòng không phục. Nếu không nói nặng lời, nàng chỉ xem như hắn đang diễn kịch mà thôi!
“Con dao bầu đâu?”
Ôn Nhuyễn lí nhí đáp: “Ở chỗ Nguyệt Thanh ạ…” Rồi nghi hoặc, nhỏ giọng hơn nữa: “Sao điện hạ biết là dao bầu ạ?”
Kiêu Vương thở dài. Dưới sự răn dạy của hắn, nàng vẫn dám hỏi lại, chứng tỏ không hề để tâm lời hắn nói. Vừa thấy nhẹ nhõm, giờ lại cảm thấy nghẹn tức.
“Sao bổn vương biết là dao bầu ư?” Giọng hắn trầm xuống, khiến Ôn Nhuyễn hoảng hốt. Hắn tiếp: “Nàng thật sự nghĩ bổn vương không biết nàng giấu dao bầu dưới gầm giường như bảo bối sao?”
Ôn Nhuyễn cứng đờ người…
Nàng cố ý giấu khi Kiêu Vương không có mặt, vậy mà hắn đã biết từ lâu rồi!
Nàng giấu dao vì lo thích khách xông vào, có vũ khí bên mình sẽ an toàn hơn. “Sao điện hạ biết được ạ?” Nàng cẩn thận hỏi, dù biết hắn đang giận, nhưng nếu không giải đáp thắc mắc này, lòng nàng như bị mèo cào, khó chịu vô cùng.
“Trong phòng có vũ khí sắc bén, bổn vương không gì là không biết.” Hắn luyện võ hơn mười năm, tiếp xúc vô số binh khí. Nếu không phát hiện con dao trong nơi ở của mình, hắn luyện võ uổng phí rồi!
Ôn Nhuyễn kinh ngạc, mang theo bảy phần tò mò hỏi: “Điện hạ lợi hại đến vậy sao? Nếu thiếp giấu thêm ám khí hay đoản đao, điện hạ cũng phát hiện được hết sao?”
“Đương nhiên rồi, chỉ cần chút thời gian… Bổn vương đang răn dạy, nàng đừng có mà đánh trống lảng!” Nữ nhân này, làm sao có thể khiến người ta yên tâm được chứ!
Mỗi lần tính sổ, nàng luôn tìm cách đổi đề tài!
Mục đích bị vạch trần, Ôn Nhuyễn đành cúi đầu nghe mắng tiếp.
“Một nữ nhân cầm dao rêu rao khắp nơi, còn ra thể thống gì nữa chứ? Lần sau còn làm chuyện kỳ quặc như vậy, bổn vương sẽ không tha đâu!” Nhìn nàng thật sự lo lắng cho hắn, mắng vài câu như vậy là đủ rồi.
Đôi khi, hắn thật sự bó tay với Ôn Nhuyễn, không thể đoán được trong đầu nàng rốt cuộc đang nghĩ gì.
Hắn thở dài, dịu đi vẻ nghiêm khắc, rồi nói: “Việc này bỏ qua. Chuyện bổn vương bị thương, nàng tuyệt đối không được để lộ bất kỳ manh mối nào.”
Thấy Kiêu Vương không nhắc đến dao nữa, Ôn Nhuyễn thầm thở phào nhẹ nhõm, đáp: “Thiếp hiểu, tuyệt đối sẽ không để lộ đâu ạ.”
Chỉ là diễn kịch, nàng rất giỏi việc này.
Thấy tự tin trong mắt nàng, Kiêu Vương biết không cần lo nàng để lộ. Nếu không vì những lời nói trên đoạn đầu đài hay lúc hắn hôn mê nàng bộc lộ bản tính thật, hắn đã bị vẻ dịu dàng của nàng lừa gạt rồi.
“Đêm nay điện hạ định nghỉ ở khách điếm sao ạ?”
Kiêu Vương lắc đầu: “Bổn vương đến đây chỉ để dân chúng thấy mà thôi. Mục đích đã đạt được, không cần ở lại nữa. Tối nay Thạch giáo úy sẽ hộ tống bổn vương về phủ.”
Ôn Nhuyễn gật đầu: “Vậy giờ thiếp ở lại đây trò chuyện với điện hạ, để ngài đỡ buồn chán nhé.”
Hôm qua đến nay nàng đã khiến Kiêu Vương không vui, nếu tiếp tục như vậy, hắn chẳng phải sẽ chán ghét nàng sao?
Nàng chỉ đành nói những lời dễ nghe trước mặt hắn.
Kiêu Vương nghe vậy, cảm thấy nàng bắt đầu câu nệ, điều này không hay chút nào. Hắn đã nói qua rồi, sẽ không truy cứu nữa.
Phương Trường Đình dịu giọng nói: “Bổn vương lo lắng cho nàng, nên mới nói nặng lời, chứ không phải giận nàng.”
Ôn Nhuyễn nhìn hắn, do dự, rồi cẩn thận hỏi lại: “Vậy điện hạ có từng trách thiếp không? Có chán ghét thiếp không ạ?”
Nàng lo hôm nay đã làm hắn không vui, sợ hắn sẽ chán ghét mình.
Kiêu Vương ôm vai nàng, để nàng dựa vào mình, giả vờ thở dài nói: “Bổn vương sao nỡ trách nàng được chứ.”
Hắn chỉ nghĩ, giá như Ôn Nhuyễn bớt khiến hắn lo lắng thì tốt biết bao.