Tạo Phản Trượng Phu Cũng Trọng Sinh
Vương Phi Khiến Hoàng Hậu Cứng Họng
Tạo Phản Trượng Phu Cũng Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Khi Tiên Hoàng còn tại vị, Hoài Khánh Vương này đã dựa vào tài ăn nói khéo léo mà thuyết phục Tiên Hoàng nhận hắn làm con nuôi. Lại còn giả vờ là kẻ ăn chơi trác táng, chỉ biết hưởng lạc để Hoàng thượng lơ là cảnh giác. Bây giờ, biết đâu hắn đã âm thầm chuẩn bị mưu đồ tạo phản rồi.”
Ôn Nhuyễn không hoàn toàn tin vào những lời dựng chuyện của Hoàng hậu. Hoài Khánh Vương hiện tại có ý định tạo phản hay không, nàng không thể biết hết được, nhưng nàng dám chắc rằng trong mắt Hoàng hậu, kẻ nào đối đầu với bà ta đều là phản tặc.
Những năm Cảnh Vương đăng cơ, chẳng phải cũng đã hãm hại không biết bao nhiêu trung thần đó sao.
“Bây giờ Hoài Khánh Vương chỉ có một mụn con gái duy nhất. Nếu có thể danh chính ngôn thuận giữ con gái hắn ở kinh đô này làm con tin thì sẽ không cần phải lo lắng nhiều đến vậy nữa.”
Nghe đến đây, Ôn Nhuyễn ngay lập tức đoán ra ý đồ của Hoàng hậu. Cái gọi là danh chính ngôn thuận giữ người, ngoài việc gả về kinh đô, còn có lý do nào tốt hơn nữa chứ?
“Bây giờ, bổn cung đã suy nghĩ kỹ lưỡng, cảm thấy gả Thấm Dương huyện chúa vào hoàng gia mới là cách giữ người tốt nhất…”
Ôn Nhuyễn biết Hoàng hậu định nói gì, vội vàng ngắt lời: “Mẫu hậu, không được đâu ạ!”
Hoàng hậu bị cắt ngang, trong lòng có chút không vui, nhưng vẫn quay sang nhìn nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Tại sao lại không được?”
Ôn Nhuyễn thở dài một tiếng, nói: “Tính nết của Thấm Dương huyện chúa ra sao, chớ nói người Hoài Khánh, ngay cả người trong kinh đô này cũng biết nàng ta kiêu căng ngang ngược, không biết điều. Nếu gả vào hoàng gia, chắc chắn sẽ khiến gia đình bất an, người cưới nàng ta cũng sẽ cả đời luẩn quẩn trong những chuyện vụn vặt vợ chồng, không có ngày nào ngóc đầu lên được. Sợ rằng người phải đánh cược tất cả để cưới Thấm Dương huyện chúa, cuối cùng sẽ nảy sinh bất mãn với hoàng gia, biết đâu còn bị nàng ta xúi giục quay về Hoài Khánh. Cho nên Mẫu hậu, người tuyệt đối đừng gả Thấm Dương huyện chúa cho tứ đệ ạ!”
Nghe câu cuối cùng của Ôn Nhuyễn, Hoàng hậu bỗng sững người lại: “Sao con lại nghĩ bổn cung muốn gả Thấm Dương huyện chúa cho Khải nhi…?”
Ôn Nhuyễn làm ra vẻ “con dâu đã đoán trước được ý định của mẫu hậu rồi”, rồi phân tích cặn kẽ: “Để Hoài Khánh Vương cam tâm tình nguyện gả đứa con gái duy nhất về kinh đô, chỉ có thể là gả cho con cháu hoàng gia làm chính thê. Nhưng Thái tử đã có Thái tử phi, Kiêu Vương cũng đã cưới vợ. Ngũ đệ mới mười tám, còn nhỏ hơn Thấm Dương huyện chúa vài tuổi. Hiện giờ tứ đệ muội đã mất sớm, vị trí chính phi của tứ đệ đang bỏ trống, Mẫu hậu tất nhiên là muốn vì xã tắc Đại Khải mà để tứ đệ phải hy sinh như vậy.”
Lời của Ôn Nhuyễn khiến Hoàng hậu như nghẹn đắng trong cổ họng, không thể phun ra mà cũng chẳng thể nuốt vào. Lời nào của Kiêu Vương phi này nghe cũng có lý, nhưng câu nào cũng như có gai nhọn. Nếu bà ta nói rằng ý định ban đầu là muốn Kiêu Vương nạp Thấm Dương huyện chúa làm trắc phi, chẳng phải là thừa nhận bà ta muốn vợ chồng Kiêu Vương không yên ổn, hậu trạch bất an, không muốn Kiêu Vương làm nên trò trống gì, thậm chí còn ngầm ép Kiêu Vương tạo phản hay sao?
Ôn Nhuyễn làm ra vẻ khó xử mà khuyên nhủ: “Mẫu hậu, tứ đệ là con ruột của người, không thể, không thể hại đệ ấy như vậy được ạ.”
Câu này làm Hoàng hậu lại càng nghẹn cứng họng. Nếu đổi ý, chỉ sợ Kiêu Vương phi này sẽ nghĩ bà ta muốn hãm hại Kiêu Vương!
Vốn dĩ Hoàng hậu nghĩ Kiêu Vương sẽ không đồng ý nạp Thấm Dương huyện chúa làm trắc phi, nên mới muốn vương phi của hắn khuyên nhủ. Hoàng hậu cho rằng Kiêu Vương phi này tuy là đích nữ Bá Tước phủ, nhưng mẹ cả dạy dỗ không chu đáo, cũng chưa từng trải sự đời. Chỉ cần nhìn việc nàng ngàn dặm theo đến Tắc Châu là đủ biết nàng không phải kẻ thông minh. Rốt cuộc, nhà nào có gia giáo lại để con gái làm ra chuyện như vậy. Nàng ta cứu được Kiêu Vương ở Tắc Châu cũng chỉ là do may mắn thôi. Một người phụ nữ nông cạn, không có kiến thức như vậy, chỉ cần lấy Hoàng thượng ra dọa một chút, ắt sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng ai ngờ nàng ta lại nói một tràng những lời lẽ đầy thuyết phục, khiến bà ta cứng họng.
Hoàng hậu thầm nghiến răng, rồi thở dài thườn thượt một tiếng: “Bổn cung vốn cũng có ý để Khải nhi cưới Thấm Dương huyện chúa, nhưng nàng ta lại không chịu.”
Ôn Nhuyễn thầm nghĩ trong lòng, Thấm Dương huyện chúa còn đang mong gả cho Kiêu Vương, sao lại chịu làm em dâu của hắn, thật đúng là trò cười.
Dù trong lòng đã hiểu rõ, nhưng nghe Hoàng hậu nói vậy, Ôn Nhuyễn cũng phối hợp làm ra vẻ kinh hãi: “Mẫu hậu, Thấm Dương huyện chúa kia, nàng ta thích Điện hạ, còn từng nói những lời lẽ không biết xấu hổ như muốn gả cho Điện hạ làm trắc phi. Nhưng Điện hạ lại ghét nàng ta đến tận xương tủy. Nếu Phụ hoàng có ý gả Thấm Dương huyện chúa cho Kiêu Vương thì phải làm sao đây ạ? Mẫu hậu có thể khuyên can một lời được không? Xin người hãy nể tình Điện hạ bao năm nay liều mình trên chiến trường, lập bao công lao hãn mã, lại suýt chút nữa bỏ mạng ở Tắc Châu, đừng để Điện hạ phải cưới người đàn bà lẳng lơ ấy, được không ạ?”
Khóe môi Hoàng hậu gượng gạo nhếch lên, nụ cười hiền từ đã lộ ra một vết rạn nứt: “Đình nhi vì triều đình mà vào sinh ra tử như thế, Hoàng thượng đương nhiên sẽ không để Thấm Dương huyện chúa làm hại Đình nhi.”
Nghe vậy, Ôn Nhuyễn như trút được gánh nặng, thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhìn Hoàng hậu với vẻ vô cùng chân thành: “Mẫu hậu, tuy người không phải mẹ ruột của Điện hạ, nhưng lại đối xử với chàng còn tốt hơn cả tứ đệ. Điện hạ mà biết, chắc chắn sẽ rất cảm động.”
Hoàng hậu cười cười, vỗ nhẹ tay nàng: “Đình nhi từ nhỏ đã đáng yêu, bổn cung sao có thể không thương yêu được chứ…”
Vẻ mặt Hoàng hậu chỉ cứng lại một chút rồi lại trở về dáng vẻ hiền thục, từ mẫu, không để lộ thêm bất kỳ sơ hở nào.
Vì bị Ôn Nhuyễn khiến cho nghẹn một hơi, trong lòng không thoải mái, sau khi về cung Thiều Hoa uống hai chén trà, bà liền cho Ôn Nhuyễn lui về.
Ôn Nhuyễn vừa đi, nụ cười trên mặt Hoàng hậu lập tức biến mất. Bà sa sầm nét mặt, liếc nhìn bức bình phong thêu dở hình mẫu đơn, lạnh lùng ra lệnh cho cung nữ: “Đem bức bình phong này đi đốt.”
Nhìn cung nữ mang bình phong đi, bà trầm mặt hỏi ma ma bên cạnh: “Ngươi thấy Kiêu Vương phi đó là thật sự không biết bổn cung muốn Kiêu Vương nạp Thấm Dương làm trắc phi, hay là giả vờ không biết?”
Vị ma ma dâng trà cho Hoàng hậu, suy nghĩ một lát rồi nói: “Đích nữ của Văn Đức phủ này từ nhỏ đã bị Trần đại phu nhân cố ý dạy dỗ thành một người chẳng có gì nổi bật, nàng ta thì thông minh đến mức nào được chứ? Lão tỳ thấy nàng ta có lẽ thật sự không biết suy nghĩ của Nương nương đâu, nếu không sao dám không đợi Nương nương nói hết đã tuôn ra một tràng như vậy.”
Hoàng hậu uống một ngụm trà, đặt mạnh chén trà xuống bàn, nghiến răng nói: “Những lời đó của nó thật sự khiến bổn cung không nói được câu nào. Nếu không phải biết Kiêu Vương vẫn còn chút hiếu thuận với bổn cung, ta còn tưởng nó cố tình nói vậy để chọc tức ta.”
“Hoàng hậu nương nương, bây giờ không thể nhờ Kiêu Vương phi khuyên Kiêu Vương nạp Thấm Dương huyện chúa được nữa, vậy phải làm sao để sắp xếp một trắc phi vào Kiêu Vương phủ theo yêu cầu của Cảnh Vương gia đây?”
Hoàng hậu khẽ nheo mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười: “Chỉ cần Thấm Dương kia vẫn còn điên cuồng muốn gả cho Kiêu Vương, thì bổn cung vẫn còn cách. Hơn nữa…” Bà nhìn sang ma ma, ý cười càng sâu đậm, “Nếu Thấm Dương không thành công, vẫn còn người của chúng ta trong Kiêu Vương phủ. Trắc phi không được, thì thiếp thị cũng được.”
Ôn Nhuyễn mang vẻ mặt vô cảm bước ra khỏi cung. Lên kiệu rồi, nàng cố nén để không bật cười thành tiếng, vội vàng lấy tay che miệng.
Về đến Kiêu Vương phủ, xuống xe ngựa, nàng vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh. Nghe nói Kiêu Vương cũng đang ở trong phủ, bước chân nàng nhanh hơn thường lệ, đi thẳng đến thư phòng, nóng lòng muốn kể cho chàng nghe chuyện vừa nói với Hoàng hậu.
Gõ cửa rồi bước vào thư phòng, cửa vừa đóng, nàng liền mỉm cười rạng rỡ nhìn Kiêu Vương đang ngồi trước bàn.
Kiêu Vương thấy nụ cười trên mặt nàng, trêu chọc nàng: “Sao mới vào cung một chuyến mà về đã như mèo ăn vụng thế này?”
Hôm nay khi về phủ, chàng nghe tin Hoàng hậu cho gọi nàng vào cung. Kiêu Vương cũng đã xác định thích khách ám sát Ôn Nhuyễn là do Cảnh Vương phái đến, nên cũng đang âm thầm lên kế hoạch trả thù.
Ôn Nhuyễn kể lại cuộc đối thoại hôm nay trong cung với Hoàng hậu, rồi lại nghĩ đến việc Kiêu Vương vẫn không hài lòng về chuyện nàng tự ý hành động. Nụ cười trên mặt nàng bỗng trở nên dè dặt, nàng hỏi: “Thiếp cảm thấy Hoàng hậu muốn Điện hạ nạp Thấm Dương huyện chúa làm trắc phi, nên mới ra đòn phủ đầu như vậy. Điện hạ không trách thiếp chứ?”
Kiêu Vương đứng dậy, kéo nàng lại gần hôn nhẹ một cái, cười nói: “Nàng làm rất đúng, bổn vương khen nàng còn không hết, sao lại trách nàng được chứ!”
Những lời này ngay cả chàng cũng không nghĩ ra, vậy mà nàng lại có thể khiến Hoàng hậu cứng họng. Xem ra chàng phải học hỏi tài ăn nói của nàng mới được, cái miệng nhỏ này thật lợi hại.
Nghĩ đến đây, chàng nói thẳng: “Vả lại bổn vương sớm đã biết Hoàng hậu đối với ta không phải thật lòng yêu thương, bao năm qua vẫn luôn ngầm chèn ép ta, nên nàng cũng không cần quá để ý. Đối với bà ta, nàng cũng nên đề phòng một chút.”
Ôn Nhuyễn chưa bao giờ nghĩ Kiêu Vương lại biết rõ dã tâm của Hoàng hậu vào lúc này, nàng ngẩng đầu, kinh ngạc hỏi: “Vậy, vậy còn Cảnh Vương thì sao ạ?”
Phương Trường Đình cười với nàng: “Nàng quên lời ta đã nói rồi sao?”
Ôn Nhuyễn ngơ ngác nhìn chàng, nhất thời không nhớ ra chàng đã nói gì.
Phương Trường Đình chậm rãi nói: “Ta đã nói, lời của người trong hoàng gia, tin một phần cũng là quá nhiều, chín phần còn lại phải hết sức đề phòng.”