Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói
Chương 12: Thà chết chứ không chịu nhục
Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hệ thống thốt lên: [Thế này còn hơn cả ngông nghênh nữa chứ gì?]
Má Hứa Đình Đình trắng nõn đỏ bừng, không biết là do tức giận hay uất ức, nước mắt chực trào nhưng không rơi xuống, khiến người ta nhìn vào gần như không nỡ bắt nạt cô ta nữa.
Nhưng Minh Kiều vẫn không hề lay chuyển: "Đừng cố chọc giận tao nữa, cút ra ngoài đi."
Hứa Đình Đình bị làm nhục đến mức đó sao có thể bỏ qua, cô ta tức giận quát lớn: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đè nó xuống, lột quần áo nó ra!"
Hai người đi theo ban nãy còn giật mình, giờ mới kịp phản ứng. Họ cũng muốn giúp Hứa Đình Đình đẩy Minh Kiều mấy lần, nhưng khi nghe Hứa Đình Đình ra lệnh, họ lại không dám hành động, dù sao thì lột sạch quần áo người khác là quá đáng thật.
Một cô gái hơi mập trong số đó ngập ngừng nói: "Thế thì không ổn lắm đâu, dù sao thì nàng ta vẫn là con gái nuôi nhà họ Minh mà?"
Hứa Đình Đình đang vô cùng tức giận, đâu còn lý trí mà quan tâm nhiều như vậy, cô ta lớn tiếng nói: "Sợ cái gì? Nhà họ Minh còn cần nó nữa đâu, mà nếu nó trần như nhộng bị bêu rếu trước công chúng thì chỉ khiến nhà họ Minh càng nóng lòng muốn tống khứ nó đi thôi."
Hai cô gái do dự một lát, tiến lên hai bước nhưng không lập tức vươn tay túm lấy Minh Kiều, rõ ràng là còn chút ngần ngại.
Hệ thống nổi giận: [Cái gì vậy chứ, có biết kẻ thích động tay động chân đều là kẻ hèn không! Ký chủ đừng sợ, cùng lắm thì tôi giúp cô phóng điện làm choáng bọn họ.]
Minh Kiều không ngờ hệ thống còn có tính năng tấn công, nàng vẫn nghĩ hệ thống chỉ mang tính hỗ trợ, dù có thì cũng phải qua một môi giới nào đó. Nàng suy nghĩ một chút rồi mới hiểu ra: [Thì ra bản thể của ngươi là Pikachu à?]
Hệ thống bất đắc dĩ: [Tôi có thể không phải Pikachu, nhưng cô thì chắc chắn là đệ tử của Tôn Ngộ Không rồi.]
Minh Kiều mỉm cười: [Yên tâm, không cần phiền phức đến mức đó đâu.]
Vừa nói, nàng vừa thoải mái tiến lên một bước, cầm lấy chiếc bình cổ dài Hứa Đình Đình vừa dùng xong đặt trên bồn rửa mặt, sau đó đập mạnh xuống góc bàn.
Ba người còn lại run lên khi nghe thấy tiếng "răng rắc" giòn giã, mà khi mảnh vỡ sắc nhọn chĩa về phía Hứa Đình Đình, mọi người càng run sợ hơn.
Khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận của Hứa Đình Đình đột nhiên tái mét: "Mày..."
Hai hàm răng va vào nhau lập cập, bước chân không tự chủ lùi lại theo ánh thủy tinh mờ ảo kia.
Khi ba người đứng thành hàng lùi về phía sau, Minh Kiều sắc bén liếc nhìn họ một cái: "Đi ra ngoài. Lần sau còn làm phiền tao thì chúng ta cùng nhau chơi cho hết lượt. Dù sao chán làm người rồi thì đi đầu thai cho đỡ chật đất cũng hay đấy chứ."
Ba người Hứa Đình Đình bị ánh mắt sắc bén của nàng quét qua, trong lòng lại run sợ. Họ luôn cảm thấy những gì nàng nói với giọng điệu hững hờ đều là sự thật, dù sao thì báo đài cũng từng đăng không ít bài về những người "ngã xuống từ đám mây", nảy sinh ý nghĩ cực đoan vì không chấp nhận được sự thật.
Hứa Đình Đình thậm chí còn không dám nói lời cay nghiệt, cùng hai kẻ tùy tùng chạy ra khỏi phòng vệ sinh như bị ma đuổi, còn chẳng thèm để ý đến người đứng bên ngoài là ai.
[Thấy chưa Thống tử, đây mới gọi là ngông nghênh này.]
Minh Kiều đi đến trước gương ở bồn rửa mặt, từ từ chải lại mái tóc của mình.
[Cái này có lẽ nên gọi là điên cuồng mới đúng. Tôi nghĩ chắc sau này họ cũng không dám trêu chọc cô nữa đâu.] Hệ thống có chút vui mừng nhắc nhở: [Nhưng mà, bên ngoài phòng vệ sinh vẫn có người.]
Minh Kiều cũng chú ý tới điểm này, không quay đầu lại, chỉ cao giọng hơn một chút, nói với người bên ngoài: "Vở kịch này tôi diễn hay chứ, không muốn bình luận gì à?"
Có người nhanh chóng đi vào, mím đôi môi sắc sảo, vẻ mặt rất nghiêm túc, chính là Thời Nhan.
Cô đứng cách Minh Kiều không xa, cau mày: "Đến bao giờ cậu mới biết kiềm chế tính tình lại thế?"
Không có nhà họ Minh che chở, rất nhiều người hoặc chuyện trước kia không gây phiền toái cho nàng sẽ trở nên rắc rối. Không phải ai cũng dễ lừa như Hứa Đình Đình, dọa một cái là bỏ chạy.
"Không đổi được." Minh Kiều xoay người nhìn cô, đôi mắt hoa đào vốn đã mị hoặc nay lại càng thêm kiệt ngạo.
"Khi trước tôi có thể cậy sủng mà kiêu, nhưng giờ tôi chân đất sao còn phải sợ mang giày." Nàng tùy ý mân mê bộ móng tay lưu ly mới làm cách đây không lâu: "Để mặc mình bị khinh thị, thà rằng để tôi đi chết còn hơn. "
Nàng có tức giận hay không thì Thời Nhan không biết, dù sao thì Thời Nhan đã giận nàng đến mức muốn quay người bỏ đi. Nhưng chỉ cần nhìn khuôn mặt nghiêng khi cúi đầu cụp mắt của nàng, cô sẽ luôn nghĩ đến lúc còn nhỏ nàng chạy theo sau lưng mình, mềm mại gọi "Nhan Nhan", "Bịch Muối Nhỏ*".
*Bịch Muối Nhỏ là biệt danh của Thời Nhan vì có sự đồng âm giữa muối (yán - 盐) và Nhan (yán - 颜).
Ý định muốn mặc kệ nàng lại bị lay động.
Thời Nhan nhìn kỹ Minh Kiều, đột nhiên cảm thấy rằng nàng không phải là một đứa ngốc không hiểu gì cả, nàng chỉ đang sống theo cách của mình, bất kể đúng sai, bất chấp hậu quả mà thôi.
Cuối cùng, những cảm xúc phức tạp này biến thành một câu nói nửa ra lệnh xen lẫn với tiếng thở dài: "Cậu đi theo tôi."
Trong phòng.
[Những người có tính cách nghiêm cẩn rất giỏi ở điểm này, họ xem xét vấn đề một cách toàn diện, sẽ chuẩn bị kỹ càng hơn cho những tình huống bất ngờ khó lường trước.]
[Chẳng phải chỉ mang thêm một bộ quần áo dự phòng thôi à? Nghe ký chủ nói mà như là mưu tính sâu xa lắm vậy.]
Khi đó Minh Kiều đang ngồi trong phòng khách nghe hệ thống phàn nàn, nàng uể oải cười: [Nhưng điều ta nói cũng đúng thôi.]
Là Thời Nhan đã đưa nàng đến đây, cô ấy nói rằng mình có mang quần áo dự phòng, bảo nàng đợi ở đây.
Thành thật mà nói, Minh Kiều thực sự không ghét loại người vừa ngay thẳng lại vừa dễ mềm lòng như cô ấy.
Nàng kiên nhẫn đợi một lúc, thấy Thời Nhan vẫn chưa quay lại liền đứng dậy đi đến bên cửa sổ nhìn cảnh đêm bên ngoài.
Chủ biệt thự treo rất nhiều đèn màu bên ngoài, mặc dù bây giờ trời đã tối hẳn nhưng những dải đèn màu chồng lên nhau tạo nên một cảnh tượng bên ngoài rất đẹp.
Nhưng khi mở cửa sổ ra, sự huyên náo ồn ào bên ngoài càng ngày càng ít dần, không biết từ lúc nào sương mù bắt đầu dày đặc, màn đêm cũng trở nên mơ hồ.
Ánh mắt Minh Kiều dần trở nên cảnh giác: [Hệ thống, sao ta cứ thấy có gì đó không ổn nhỉ?]
Một cảm giác rất bí ẩn và kỳ lạ xuất hiện trong tâm trí, như thể cả thế giới đang dần tĩnh lặng lại.
Qua một lúc lâu, giọng nói của hệ thống mới vang lên: [Bên ngoài biệt thự có năng lượng dao động dị thường, không gian cũng có biến hóa, rất có thể lại phát sinh dị vật xâm lấn như nhân vật chính đã từng nói.]
Lòng Minh Kiều thắt lại, nàng nhìn ra bên ngoài, nhưng xuyên qua màn sương đêm, khung cảnh phía xa hoàn toàn trở nên mơ hồ.
Lúc này, hệ thống kinh ngạc nói: [Ký chủ, nhìn lên trời đi!]
Minh Kiều vội ngẩng đầu, thấy một chiếc thuyền lớn màu trắng trôi nổi trên bầu trời đêm.
Mặc dù nó ở trên rất cao nhưng nằm rất gần biệt thự nên Minh Kiều có thể nhìn thấy rõ ràng.
[Cái này là cái gì?]
Hệ thống có chút không chắc chắn: [Hình như là thứ gì đó dùng để bảo vệ người thường, cấp độ phòng ngự trên đó rất cao, tôi không thể đột phá được.]
Minh Kiều lập tức nói: [Vậy thì đừng vội đụng vào nó. Nếu khiến ai đó nghi ngờ, nếu truy ra được chúng ta thì không ổn đâu.]
Nàng nghĩ Đường Hiểu Ngư là dị năng giả, nếu tình huống bên ngoài thật sự là ma vật xâm lấn, cô ấy nhất định sẽ ra tay. Nàng có chút lo lắng muốn đi ra ngoài xem một chút: [Những người khác bên ngoài thế nào rồi?]
Hệ thống nói: [Sau khi thuyền lớn xuất hiện, người ở khu vực này được một lực lượng bảo vệ, hẳn là kết giới. Ý thức của bọn họ dường như rất hỗn loạn, hiện tại cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.]
Minh Kiều suy tư rồi gật đầu hỏi: [Ta có thể ra ngoài xem một chút không?]
Hệ thống nói: [Ký chủ, cô có thể tự do đi lại trong biệt thự, nhưng tôi không khuyến khích cô đi ra ngoài biệt thự. Ngoài biệt thự có kết giới, trừ phi tới gần chiến trường thì không nhìn thấy gì đâu. Mà ngoài biệt thự thì vẫn còn có người tỉnh táo ở gần đây, nếu tùy tiện đi ra ngoài rất dễ đụng phải bọn họ.]
Minh Kiều hơi ngạc nhiên khi Đường Hiểu Ngư không phải là người duy nhất có dị năng trong biệt thự này. Sau đó nàng nhạy cảm phát hiện sự tinh tế trong lời nói của hệ thống: [Những người tỉnh táo khác có phải là dị năng giả không?]
Hệ thống nói rất chậm, giống như đang vừa điều tra tình hình vừa nói chuyện với nàng: [Tôi không chắc lắm, bởi vì bọn họ không tham gia trận chiến.]
[Bọn họ là ai?] Minh Kiều hỏi: [Có Minh Duyệt không?]
Nàng luôn nghi ngờ rằng Đường Hiểu Ngư không phải là người duy nhất có dị năng trong nhà họ Minh.
Hệ thống nói: [Ký chủ, sự tình rất thú vị. Hai người tỉnh táo, một người đúng là em gái của cô, một người khác là vị hôn phu của cô.]
Ánh mắt Minh Kiều lấp lóe: [Thật sao? Đều là người quen hết à.]
Hệ thống đáp: [Đúng vậy, mà hình như bọn họ đều đã phát hiện ra đối phương, nhưng cũng rất cẩn thận tránh nhau ra.]
Minh Kiều suy nghĩ một lúc rồi đột nhiên cười: [Vậy thì họ rất có thể cũng là dị năng giả, nhưng chiều cao và tuổi tác của Minh Duyệt quá rõ ràng, chỗ khác thì không nói. Ở nơi có nhiều người quen thế này, cho dù có ngụy trang cũng rất dễ bị người khác phát hiện ra thân phận thật.]
Về phần vì sao vị hôn phu của nàng không hành động, Minh Kiều vẫn chưa nghĩ ra lý do gì.
Nhìn lại thì rất nhiều chuyện đã có lời giải thích, chẳng hạn như tại sao người có tính cách không mấy thân thiện như em gái lại rất thân thiết với Đường Hiểu Ngư khi cô ấy mới trở về nhà họ Minh, bởi vì họ có thể đã biết nhau từ trước.
Hệ thống thở dài: [Nhìn dáng vẻ của bọn họ, khả năng là không biết thân phận của nhau. Chẳng lẽ mỗi dị năng giả đều phải đề phòng lẫn nhau như vậy sao?]
Minh Kiều lại cho rằng đó là điều bình thường, nhưng khi đứng ngoài cuộc thì lại phảng phất cảm giác trớ trêu. Nàng nói: [Dị năng giả cũng có thiện ác, có phe phái khác nhau, đề phòng như vậy là bình thường.]
Hệ thống thở dài: [Cũng phải, chỉ là không biết nếu ngày nào đó bọn họ lộ thân phận thì sẽ có biểu cảm gì thôi.]
Minh Kiều thấy rằng hệ thống này nhìn thì có vẻ thành thật, nhưng thực tế có rất nhiều ý đồ xấu, hoàn toàn là kiểu xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
Nhưng mặc kệ muội muội và Tạ Sở có biết Đường Hiểu Ngư hay thân phận của nhau hay không, nếu bọn họ vẫn cố ý che giấu không ra tay, chứng tỏ tình thế chưa phải quá nguy hiểm.
Quả nhiên, ước chừng hai mươi phút sau, hệ thống nói cho nàng biết trận chiến đã kết thúc.
Cuối cùng thì Minh Kiều cũng không rời khỏi phòng khách. Đối với nàng, không thể xem trực tiếp trận chiến, cũng không giúp được gì thì rời khỏi phòng khách chẳng có ý nghĩa. Không bằng ngồi yên một chỗ đợi Thời Nhan quay về.
Khoảng năm phút sau, căn biệt thự lại nhộn nhịp trở lại như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chiếc thuyền lớn lơ lửng trên bầu trời cũng biến mất trong mây mù, nhưng hệ thống nói cho nàng rằng nó không rời khỏi thành phố, mà là công nghệ cao cấp vận hành trên thuyền khiến cho nó hoàn toàn vô hình thôi.
Có vẻ như thế giới này không chỉ có lực lượng siêu phàm mà ngay cả công nghệ cũng cao hơn nhiều so với thế giới ban đầu của nàng.
Minh Kiều đang nghĩ như vậy thì nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền đến, cánh cửa được nhẹ nhàng mở ra từ bên ngoài.
Thời Nhan đã trở lại.
Khi Minh Kiều thấy Thời Nhan đã về, nỗi lòng hoàn toàn trầm tĩnh lại. Tuy nhiên nếu có bất kỳ thay đổi nào, hệ thống chắc chắn sẽ thông báo cho nàng.
Nhưng lúc Thời Nhan lên xe lấy quần áo, cô không ở cùng với đại đa số người trong biệt thự. Lỡ như xảy ra chuyện gì làm cô bị thương thì không tốt.
Thời Nhan không hiểu sao mà đầu có chút mơ hồ, đặt túi giấy chứa quần áo dự bị lên bàn, ngẩn người ngồi lên sô pha nghỉ ngơi.
"Cậu mau thay đi."
Cô hoàn toàn quên mất việc ra ngoài tránh một lúc. Dựa theo tính cách trước đây của cô, cho dù Minh Kiều không ngại, cô cũng sẽ không ở trong phòng lúc người khác thay quần áo.
Minh Kiều kéo rèm cửa, sau đó đến bên bàn cầm túi giấy lên giường thay quần áo.
Đều là con gái với nhau, không phải cố kỵ nhiều. Hơn nữa với tính cách của Thời Nhan, cô ấy sẽ không nhìn chằm chằm vào người khác khi họ thay quần áo.
Nghĩ đến đây, Minh Kiều cởi chiếc áo len bên ngoài, đưa tay kéo khóa váy ở eo. Lý do chính khiến nàng chọn chiếc váy này là do thiết kế khóa kéo ở vị trí thuận tiện nên không cần nhờ người giúp.
Dù sao thì nếu khóa kéo ở phía sau, rất khó để giải thích băng gạc quấn trên người nàng khi phải nhờ dì út giúp đỡ.
Chỉ là nàng không ngờ mình không cần phải giải thích với dì, lại không thoát khỏi lần chất vấn của Thời Nhan.
Nàng vừa thay chân váy mà Thời Nhan mang đến, đang định mặc thêm áo thun thì giọng nói của Thời Nhan vang lên: "Lưng cậu bị sao thế?"