Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói
Sự thật về người cứu mạng
Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vài giây sau, hệ thống mới đáp lại: [Đúng vậy, nhưng có vẻ ký chủ không hề kinh ngạc chút nào?]
"Kinh ngạc cái gì chứ?" Minh Kiều nói. "Đã xuyên không thành nữ phụ độc ác trong sách, lại còn nhận ra mình và nữ phụ đó giống nhau như đúc, ngay cả tên cũng trùng khớp, thì chắc chắn sẽ có một hệ thống đi kèm rồi."
Hệ thống im lặng hồi lâu: [Ký chủ quả là người hiểu chuyện.]
Thế hệ ký chủ bây giờ đúng là rất thạo việc.
Minh Kiều rất muốn vò đầu: "Vậy nên việc ta hiểu chuyện không khiến ngươi bớt lo lắng sao? Khóc lóc cái gì thế?" Chắc không phải vui đến mức phát khóc đấy chứ.
Hệ thống nãy giờ cứ nức nở lại càng khóc to hơn: [Hu hu hu, xin lỗi ký chủ, ta đã đến quá muộn.]
"Vết thương của ta mau lành như vậy chắc chắn có liên quan đến ngươi, đúng chứ?" Minh Kiều chân thành nói: "Chỉ riêng điều này thôi đã khiến ta không còn tư cách trách ngươi chậm trễ công việc nữa rồi."
Không muộn đến mức phải dâng hoa cúng mộ là may mắn lắm rồi, có thể tha thứ được.
"Nhưng ta muốn hỏi ngươi, thế giới này rốt cuộc là thế nào? Nó có vẻ hơi khác so với những gì ta biết thì phải." Không khác hoàn toàn, chỉ là một chút thôi.
Hệ thống không mấy tự nhiên đáp: [Xin lỗi ký chủ, ta cũng như cô thôi, tầm hiểu biết về thế giới này bị giới hạn trong nguyên tác.]
Minh Kiều câm nín: "Vậy ngươi đến để làm gì?"
Hệ thống: [Ta là hệ thống hướng thiện cho nhân vật phản diện, dẫn dắt phản diện, vai phụ, pháo hôi tích cực hướng về phía trước, sống đúng với bản thân mình.] Giọng điệu của nó dần trở nên buồn bã: [Đó là nhiệm vụ ban đầu của ta.]
Minh Kiều bỗng nhiên muốn rút lại lời mình vừa nói, ngươi đúng là đến quá muộn rồi, người cần ngươi dẫn lối hướng thiện đã bay biến mất tăm rồi còn đâu.
"Vậy nên bây giờ nhiệm vụ của ngươi là gì?"
Giọng điệu hệ thống càng thêm bi thương: [Thăm dò thế giới mới.]
Minh Kiều:...
Đúng là nhiệm vụ thay đổi để bắt kịp thời thế thật.
"Được rồi, vậy ngươi cũng không biết kẻ thần bí muốn giết ta xuất hiện từ đâu, đúng chứ?"
Hệ thống cảm thấy nếu cứ trả lời 'không' thì sẽ trở nên vô dụng, thế nên nó lái sang chủ đề khác để trả lời khéo léo hơn: [Ký chủ, dù ta không biết mặt ẩn của thế giới này, cũng không biết tên kia là ai, nhưng ta có thể giúp cô mạnh lên, để lần sau nếu cô gặp lại hắn thì cho hắn nếm mùi đao luôn.]
Đề tài này gợi lên hứng thú của Minh Kiều: "Ngươi giúp ta mạnh lên bằng cách nào? Mở cửa hàng hệ thống để ta uống thuốc tiên hả?"
Hệ thống thấm thía nói: [Ký chủ ơi, ở đời làm gì có chuyện không làm mà có ăn đâu chứ, nếu có thì cũng là lừa đảo mà thôi. Ta chỉ có thể giúp ký chủ cải thiện thể chất, để cô luyện lại những gì mình vốn có. Nếu thực lực cũ của cô vẫn còn, thì hôm nay cũng đâu đến mức không chạy nổi chứ.]
Minh Kiều híp mắt, khẽ cười: "Ngươi vậy mà hiểu rõ quá khứ của ta thật đấy."
[Hệ thống phải có hiểu biết cơ bản về ký chủ thì mới dễ làm việc cùng nhau được.] Hệ thống trả lời đâu ra đấy: [Ký chủ, không cần phải nuối tiếc, ta không chỉ có thể giúp cô nhanh chóng khôi phục thực lực, mà còn có thể giúp cô vượt qua bình cảnh, cho cô tiến xa hơn nữa.]
Trong lòng Minh Kiều khẽ cựa quậy, nghe thì rất hấp dẫn, nhưng mà...
"Kiểu hợp tác này rất có lợi cho ta, nhưng có vẻ chẳng có lợi gì cho ngươi cả."
Hệ thống nói: [Liên kết với ký chủ để hoàn thành nhiệm vụ chính là thu hoạch của ta, nếu chỉ có một mình hệ thống mà không có ký chủ kết nối thì sẽ bị ý thức thế giới bài xích.]
"Là vậy sao?" Minh Kiều cười, vui vẻ hoàn thành lần hợp tác này với hệ thống.
Ánh mắt nàng rơi vào ô cửa sổ đã đóng kín, nhớ đến màn tập kích bất ngờ của tên áo đen khi đó. Tốc độ của hắn nhanh đến mức đáng sợ, nàng chỉ vừa thấy rõ hắn thì người đã đứng trước mặt nàng, đao đã đâm vào ngực nàng rồi. Cẩn thận ngẫm lại thì việc nàng thấy được tên kia chắc là do hắn cố ý mặc kệ, nếu không thì với tốc độ đó hắn đã có thể giết nàng trước khi nàng kịp phản ứng lại.
"Tên đó rất thích phô trương đấy." Minh Kiều đột nhiên nói với hệ thống.
Vài giây sau, hệ thống mới phản ứng được nàng đang nói ai: [Vậy, vậy sao?]
Ánh mắt Minh Kiều chuyển lên trần nhà: "Trước khi ra tay, hắn còn nói ta thật đáng thương." Sự giễu cợt và thương hại tràn đầy vẻ cao ngạo. Loại hung đồ làm đủ mọi việc giết người thế này, ỷ vào năng lực siêu phàm mình nắm giữ mà tự cao tự đại, có thái độ từ trên cao nhìn xuống đối với nạn nhân cũng là bình thường, nhưng chính lời hắn nói ra lại đáng để suy nghĩ.
"Hệ thống, ta nghi rằng hắn được người ta thuê đến giết ta."
Trong ký ức nguyên chủ không có gì liên quan đến siêu năng lực kiểu này, nếu đối phương đột ngột tìm đến như vậy thì khả năng bị thuê để tới là cao nhất.
Hệ thống rất tán đồng suy nghĩ của nàng: [Ký chủ nói có lý.]. Nó lo lắng nói: [Có phải người cô từng đắc tội không, nếu phải thì phạm vi nghi ngờ rộng quá.]
Minh Kiều bật cười, nàng cũng nghĩ vậy: "Không biết nữa. Khả năng rất cao." Trước mắt không có chút manh mối nào, nghĩ nữa cũng chỉ là đoán mò mà thôi, nàng lập tức để ý sang một vấn đề khác: "Hệ thống này, ngươi có biết gì về cô gái đã cứu ta không?" Nàng nói: "Ta thấy hình như cô ấy quen ta thì phải, nhưng ta thì chẳng có ấn tượng gì cả, cô ấy cũng là người ngoài kịch bản hả?"
Hệ thống đột nhiên nghẹn lời: [Ừm, cái này...]
Minh Kiều nhắm mắt lại: "Sao?"
Hệ thống ấp úng: [Đúng là hai cô có quen nhau, nhưng mà...]
Minh Kiều thấy nó lạ lùng, mà lại kinh ngạc vì người khiến người ta phải có ấn tượng mạnh như vậy, nàng có quen lại không nhớ được: "Sao thế, chẳng lẽ cô ấy có thù với ta hả?"
Theo một phương diện nào đó thì cũng đúng.
Hệ thống im lặng vài giây. Nó dùng ngữ khí thương hại của bác sĩ khi nói với bệnh nhân nan y để nói: [Thực ra cô ấy là nhân vật chính Đường Hiểu Ngư.]
Thanh âm trong phòng như bị nhấn nút tắt tiếng, khoảng không tĩnh mịch bao trùm cả căn phòng.
Hệ thống nói nhỏ: [Ký chủ, cô đừng im lặng như vậy.] Ta sợ.
Minh Kiều như bị giọng nói của nó đánh thức, đột nhiên bật dậy: "Au... Ngươi nói ai cơ?"
Nàng che ngực, lại thở ra vài ngụm khí lạnh làm sắc mặt vốn đã tái nhợt càng trở nên khó coi.
Hệ thống vội nói: [Ký chủ à, cô đừng kích động, cẩn thận không là vết thương vỡ ra mất.] Nó và Đường Hiểu Ngư đều chẳng phải thần y diệu thủ hồi xuân gì cả, là do tác dụng chồng lên của hai loại sức mạnh mới giúp nàng cầm cự được. Dù chắc chắn không nguy hiểm đến tính mạng nhưng vẫn cần thời gian để tĩnh dưỡng, làm sao đã cử động mạnh thế được.
Minh Kiều vẫn chưa thể bình tĩnh hoàn toàn, có vẻ chuyện này còn có tác động lớn hơn cả việc nàng bị đâm một đao suýt chết nữa.
"Là Đường Hiểu Ngư." Nàng thì thào lặp lại cái tên này, "Nhưng mà ta..."
Hệ thống biết nàng đang hoang mang điều gì nên lập tức giải thích: [Trên tấm vải bịt mắt có một luồng sức mạnh làm nhiễu loạn giác quan, khiến bất cứ ai thấy cô ấy cũng sẽ cho rằng cô ấy là người lạ. Giọng nói cũng vậy, sẽ nghe thành giọng người lạ.]
Minh Kiều như thể cuối cùng đã tiếp nhận được sự thật này: "Hèn chi."
Hèn chi nàng cảm giác tâm tình của Đường Hiểu Ngư khi thấy mình rất phức tạp, hình như rất ghét nàng.
Dù bây giờ nguyên chủ chỉ mới làm vài việc, còn chưa điên khùng đến mức mua người giết Đường Hiểu Ngư, động tay động chân vào xe của chị gái hại nàng ta xảy ra tai nạn, đổi thuốc của mẹ nuôi ốm yếu, bắt cóc em gái đem đến mái nhà tòa nhà bỏ hoang, ép Đường Hiểu Ngư đến cứu người, lại còn uy hiếp nàng nhảy từ trên lầu xuống như trong đoạn sau kịch bản.
Nhưng chỉ riêng việc quái gở mà bài xích người ta, thường xuyên cướp đi đồ người nhà cho Đường Hiểu Ngư, còn tung tin đồn rằng Đường Hiểu Ngư là con gái rơi nhà họ Minh cũng đã đủ khiến người ta hận rồi.
Đặt mình vào tình huống đó, nếu là Minh Kiều thì nàng thấy chưa xông lên cho thêm một đao đã là từ bi lắm rồi, giúp gọi xe cứu thương lại càng là công đức vô thượng. Mà Đường Hiểu Ngư không chỉ ra tay cứu người, cô còn ở lại bảo vệ nàng, bảo vệ nàng!
Minh Kiều đáy lòng cảm thán: "Đường Hiểu Ngư, cô ấy là loại Bồ Tát sống tuyệt thế gì vậy chứ!"
Hệ thống nghĩ đến kịch bản gốc, cũng nói: [Chắc đây là phẩm đức và thái độ của nhân vật chính cũng nên!]
Minh Kiều thở dài thật sâu: "Hệ thống này, ta đột nhiên thấy hối hận."
"Hả?"
"Ta bảo cô ấy ở lại bảo vệ ta, đúng là khó xử người ta quá mà." Nàng nói: "Đường Hiểu Ngư nhìn thấy ta chẳng biết là phiền phức đến mức nào nữa đây."
Nhưng chuyện này cũng hết cách rồi: "Ta là kẻ đáng thương gánh thay, còn cô ấy là khổ chủ đáng thương nhất."
Hệ thống cũng thấy cục diện thành thế này rồi thì đâu ai dễ dàng gì, nó chỉ có thể khuyên Minh Kiều: [Ký chủ, giữ mạng quan trọng nhất, giữ mạng quan trọng nhất. Giờ cô yếu thế này, đừng nói là chịu thêm một nhát nữa của tên sát thủ, có khi cho đứa trẻ năm tuổi ra đánh thì cô còn gục ấy chứ.]
Minh Kiều biết hệ thống nói có lý, hiện giờ nàng rất cần sự bảo vệ của Đường Hiểu Ngư, không thể đẩy người ta đi được, nói nữa lại thành già mồm sĩ diện, thế nên phải cố điều chỉnh cảm xúc đã.
Hệ thống nhìn bộ dạng bị đả kích của nàng thì thấy kỳ quái: [Ký chủ này, cô sao thế? Chẳng lẽ cô không thích nhân vật chính?]
"Không phải." Minh Kiều lắc đầu, rất ít độc giả không thích nhân vật chính. Ban đầu nàng còn định làm bạn với người ta, nhưng giờ đành chịu rồi.
"Ân cứu mạng thế này chẳng phải nên lấy thân báo đáp ư? Giờ có muốn cũng chẳng được."
Hệ thống: [...]
Ký chủ cô nghiêm túc đó hả? Nếu nói vậy thì ta cũng góp sức cứu cô mà.
Nó thấy Minh Kiều như đang nói đùa: [Ký chủ à, sao ta cứ thấy cô khác hẳn lúc đứng trước mặt nhân vật chính thế nhỉ.] Hình như nhây hơn nhiều đấy.
Minh Kiều khẽ cười, đang muốn nói thì cửa phòng khẽ mở ra.
Đường Hiểu Ngư cầm hòm thuốc đi vào gian phòng, thấy Minh Kiều đang ngồi tựa đầu giường thì lông mày hơi nhíu: "Cô không thấy đau à."
Minh Kiều đêm nay luôn khiến cô cảm thấy lạ lẫm, dù trước kia cô chưa hẳn đã hiểu rõ nàng, nhưng tóm lại là phong cách đau mà không biến sắc như này không giống nàng trước kia chút nào. Mà có lẽ là Minh Kiều khi đối mặt với người lạ thì có một bộ mặt khác, nếu thế thì bộ mặt này nhìn tốt hơn khi trước nhiều.
Minh Kiều nghe giọng cô lạnh lùng như tuyết, không có chút tình cảm nào, trong lòng cảm khái. Đường Hiểu Ngư trong sách dù tính cách có hơi lạnh lùng nhưng cũng là người rất ôn nhu, hoàn toàn không phải dáng vẻ lạnh lẽo xua người ngàn dặm như vậy. Nàng được hưởng sự đãi ngộ duy nhất thế này đúng là vấn đề đáng ghi vào sử sách mà.
"Đau thì đương nhiên, nhưng cô không về thì tôi không yên tâm được."