Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói
Thiếu Nữ Váy Đỏ Và Giao Chiến Kỳ Ảo
Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Minh Kiều nói muốn thiết kế quần áo để báo đáp Thời Nhan không phải chỉ nói suông với hệ thống. Trên thực tế, từ khi ý nghĩ này nảy sinh, cảm hứng của nàng cũng bắt đầu nảy nở, ý tưởng cơ bản đã hình thành trong đầu.
Bây giờ đến studio là để thảo luận với các nhà thiết kế giàu kinh nghiệm, nhằm kịp thời học hỏi nếu có bất kỳ vướng mắc nào.
Nàng mang tâm trạng đó bước vào cửa studio. Một làn hơi lạnh thổi tới, cô gái lễ tân đã quen mặt nàng nhiệt tình chào đón.
Minh Kiều cũng mỉm cười đáp lại thật nhẹ nhàng, ngay sau đó lại bị một bóng dáng đỏ rực thu hút sự chú ý.
Đó là thiếu nữ lần trước nàng từng nhìn thấy. Nàng ta và Minh Kiều đối mặt, nhưng ánh mắt lại liếc nhìn Minh Kiều một cách hờ hững, không chút cảm xúc, rồi đi vào thang máy lên tầng.
Mà lần này Minh Kiều đã nhìn rõ nàng ta hơn, nhận thấy nàng ta có lẽ là con lai, đồng tử lại mang sắc xám bạc mờ ảo như sương khói.
Đã là người mẫu thì chiều cao của nàng ta đương nhiên không hề thấp, nhưng lại không phải loại người cao đến mức gây cảm giác áp bức. Khuôn mặt vô cùng tinh xảo, khí chất lại rất lạnh lùng như một búp bê xinh đẹp không hồn.
Cô gái ở quầy lễ tân chú ý tới tầm mắt của Minh Kiều, lén lút lại gần: "Boss, cô cũng bị vẻ đẹp của Tiểu Ảnh hấp dẫn rồi sao? Cô ấy đúng là rất đáng yêu, nhưng lại không hề thích nói chuyện với mọi người."
Đây là một cô gái có tính cách vốn rất nhiệt tình, còn khá mê sắc đẹp. Sau khi quen biết thì nói chuyện khá thoải mái.
"Tên cô ấy là Tiểu Ảnh hả?" Minh Kiều quay đầu hỏi cô gái: "Cô ấy là người mẫu hợp đồng của studio chúng ta à?"
Cô gái lễ tân gật đầu: "Đúng vậy, người mẫu chuyên mảng Hán phục và Lolita. Aiz, lần trước cô ấy mặc phong cách gothic trông như tinh linh hắc ám ấy, đẹp chết đi được."
Minh Kiều bị cô gái chọc cười: "Cô là mèo có chín mạng sao?"
Lần trước hình như cũng đã từng nói câu này: "Ngày nào cũng đẹp đến chết thế này thì chín cái mạng cũng không đủ dùng đâu."
Cô gái lễ tân cười he he, ngượng ngùng gãi đầu.
Minh Kiều tán gẫu mấy câu với cô gái lễ tân, định đến phòng thiết kế chuyên dụng của mình tìm mấy dụng cụ quen tay, thử xem có thể vẽ ra ý tưởng trong đầu hay không.
Lúc vào thang máy, nàng lại nghĩ đến đôi mắt xám bạc xinh đẹp của Tiểu Ảnh, thật sự rất độc đáo.
Nàng không nhịn được cảm thán với hệ thống: [Thống này, mi có thấy tỷ lệ những 'bông hoa lạnh lùng' xuất hiện quanh ta quá cao rồi không?]
Đường Hiểu Ngư, Minh Duyệt, Thời Nhan, còn có Tiểu Ảnh vừa mới thấy đều không phải những người hoạt bát.
Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, hệ thống nghiêm mặt đùa cợt: [Có lẽ ký chủ cô là thể chất bạc hà mèo trong truyền thuyết, chuyên thu hút những 'meo meo' lạnh lùng đây mà.]
***
Khi một người đắm mình trong việc gì đó, thời gian sẽ luôn luôn trôi qua rất nhanh.
Minh Kiều vẽ xong nét cuối cùng, ném bút chì trong tay lên bàn, xoa xoa cái cổ đau nhức: "Mệt quá... Trời tối rồi à?"
Ngoài cửa sổ sát đất, trời đã tối đen, cảnh đêm đã lên đèn.
Âm thanh của hệ thống giống như một làn gió mát mẻ ngoài cửa sổ chậm rãi bay tới: [Tôi đã nhắc cô hai lần rồi, cô lại không để ý tới tôi. Đã muộn rồi thì cũng đã muộn rồi, nếu không hôm nay cứ ngủ lại studio đi.]
Minh Kiều suy nghĩ một chút, phát hiện không hề có ấn tượng gì. Tất cả chuyện không nhớ rõ đều xem như chưa từng xảy ra, lý lẽ không vững nhưng khí thế vẫn hừng hực: [Có hả? Thôi, chuyện xảy ra rồi, có tranh cãi cũng vô ích, trở về mau thôi.]
Nói xong, nàng nhanh nhẹn sắp xếp lại đống dụng cụ.
Hệ thống: [...]
[Sức chiến đấu của ký chủ đúng là vẫn cao thật đấy, nếu không thì sao cô làm leader, tôi làm phụ trợ được. Ở phương diện không biết xấu hổ này, tôi vẫn còn phải học hỏi nhiều.]
Lương tâm Minh Kiều bỗng nhói lên, cứ cảm thấy một hệ thống thuần khiết không tì vết đi theo mình thế này, chắc chắn sẽ bị mình làm cho trở thành một kẻ 'già đời'.
Gặp chuyện không quyết định được, chuyển đề tài.
Minh Kiều trải bản thiết kế lên bàn: [Thống, mi nhìn xem, đây là ta vẽ ra đấy. Sau này mi không cần lo lắng ta phải ra đường biểu diễn đập đá tảng trên ngực để kiếm cơm nữa.]
Hệ thống vẫn rất vui mừng: [Không tệ, tôi nghĩ Thời Nhan cũng sẽ thích.]
Bản vẽ là một chiếc váy lễ phục màu đen thiết kế đơn giản, thích hợp với tính cách và phong cách ăn mặc của Thời Nhan, tham gia các loại tiệc cũng rất phù hợp.
[Nhưng mà ký chủ ơi, đây mới là bước đầu tiên trên con đường vạn dặm, đừng kiêu ngạo!]
Bản vẽ thiết kế đã vẽ xong, có thể nhờ người hỗ trợ làm quần áo nhưng vẫn không ưng ý bằng việc tự tay mình khâu từng đường kim mũi chỉ, nàng vẫn còn nhiều việc phải làm.
Bản thân Minh Kiều cũng nghĩ vậy, nàng nghĩ trong một thời gian dài sẽ không thể đến studio, nên dứt khoát đóng gói dụng cụ may mang về nhà.
Chính lúc này, nàng lại cực kỳ thèm muốn dị năng không gian của Đường Hiểu Ngư.
***
Minh Kiều thu dọn đồ đạc xong, đang muốn tìm quản lý Hồ nói chuyện thêm vài câu. Thông thường giờ này quản lý Hồ vẫn chưa rời khỏi studio.
Mà khi nàng vừa mới mở cửa studio ra, trái tim đập nhanh hơn như có một dòng điện quen thuộc chạy qua, một dự cảm không lành. Và sự yên tĩnh bao trùm bốn phía tương tự như lần trước cũng dần lan tỏa.
Minh Kiều dừng bước, đặt đồ trong tay xuống, đi tới trước cửa sổ sau hành lang rộng. Nhìn xuyên qua cửa sổ, quả nhiên nàng nhìn thấy chiếc thuyền trắng xinh đẹp đang lơ lửng nơi chân trời.
Sự yên tĩnh xung quanh khiến người ta cảm thấy áp lực và khó chịu, nhưng chưa kéo dài quá lâu đã bị một tiếng vật nặng đập nát thủy tinh phá vỡ.
Minh Kiều thu lại tầm mắt khỏi Thiên Chu, mấy âm thanh kỳ lạ vang lên chắc chắn là từ dưới lầu truyền đến.
Tầng nàng đang đứng bây giờ cũng không cao, là tầng ba, âm thanh hình như phát ra từ tầng một.
Hệ thống báo cáo tình hình kịp thời: [Ký chủ, một tin xấu, một tin tốt. Tin xấu là ma vật đang ở dưới lầu, tin tốt là dị năng giả cũng ở đây.]
Nó nói xong chờ phản ứng của Minh Kiều. Mà từ ngày đầu tiên nó quen biết Minh Kiều, gương mặt xinh đẹp kia chưa từng lộ ra bất kỳ vẻ kinh hoảng nào, và bây giờ cũng vậy.
[Động tĩnh lần này hình như có vẻ lớn hơn lần trước. Lần trước không chỉ không có âm thanh lớn thế này, mà qua một trận chiến cũng không hề gây hư hại bất kỳ vật gì.] Minh Kiều suy tư.
Hệ thống thở dài: [Có thể là bởi vì số lượng ma vật lần trước ít, lại còn bị khống chế vào kết giới kịp thời.]
Minh Kiều: [Còn bây giờ thì sao?]
Hệ thống: [Số lượng ma vật lần này gấp đôi lần trước, kết giới còn chưa kịp triển khai hoàn toàn. Vị dị năng giả kia thì đang đánh hết toàn lực, ngăn chúng khuếch tán ra xung quanh.]
Minh Kiều chậm rãi đi cầu thang xuống phía dưới, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng không gây ra tiếng động. Nàng vừa đi vừa hỏi: [Hệ thống, một trăm nghìn volt của mi đối đầu với ma vật thì có phần thắng không?]
Hệ thống: [Ký chủ, thật ra tôi còn có chiêu thức khác, cô đừng thật sự coi tôi là Pikachu chứ.]
Nó lầm bầm: [Hơn nữa cô còn chưa biết tôi có thể đối phó ma vật hay không, sao còn đi xuống?]
Minh Kiều cười: [Bởi vì nghe giọng của mi, ở đây chỉ có một dị năng giả. Nếu như người ấy không ngăn được, rất có thể chúng ta sẽ đều rơi vào tình cảnh nguy hiểm, đã vậy thì khoảng cách một hai tầng lầu này chưa chắc đã giúp chúng ta thoát thân.]
Hệ thống: Có vẻ là thế.
Nhưng vấn đề là nó cảm thấy cho dù nó không đối phó được hơn mười con ma vật vây công, giúp ký chủ chạy trốn lại là chuyện nhỏ.
[Nói như thế này đi, ký chủ, ma vật, dị năng giả đều là pháp sư đường giữa, tôi cũng là pháp sư, đối chiến trực tiếp cũng không hề gặp áp lực.]
[Tiếc là tôi ra tay có giới hạn, không thể trực tiếp động thủ, cần ký chủ làm môi giới để phát huy sức mạnh.]
Giải thích của hệ thống không nằm ngoài dự đoán của Minh Kiều, nàng đã sớm suy đoán được điều tương tự. Nếu hệ thống cái gì cũng tự làm được, nó đã không cần phải tạo ràng buộc với ký chủ làm gì.
Hệ thống nói thêm: [Nhưng hậu quả nếu làm vậy là một khi có ai đó nhìn thấy, hỏi cô về nguồn gốc sức mạnh, cô sẽ rất khó giải thích.
Cho nên trong tình huống bình thường, nhất là thế giới không có sức mạnh siêu phàm, hệ thống đều ở chế độ hỗ trợ, không thể tự mình kích hoạt chế độ công kích, cũng sẽ không mượn chủ thể để công kích.]
[Thì ra là như vậy.] Minh Kiều nói: [Xem xét rất chu đáo. Mà thực lực trước kia của ta nếu chống lại ma vật ở thế giới này, có lẽ cũng có thể đánh ngang tay?]
Dù sao Đường Hiểu Ngư đã từng nói, võ giả tu luyện thành công trên thế giới này cũng có thể ứng phó với ma vật.
Mà khoa học kỹ thuật, sức mạnh siêu phàm của thế giới này mạnh hơn rất nhiều so với thế giới vốn có của nàng, võ học đại khái cũng vậy.
Nếu như nói thế giới của nàng vốn là một thế giới cấp thấp, vậy thế giới này ít nhất cũng là thế giới cấp trung. Lấy võ học của thế giới cấp thấp đối kháng quái vật của thế giới cấp trung thì phần thắng sẽ là bao nhiêu?
[Chắc chắn là đánh ngang tay được. Nếu có thể thu thập được số liệu về võ giả của thế giới này, có thể phán đoán và đối chiếu chính xác hơn.] Hệ thống nói.
[Nhưng về tổng thể, chúng ta được phân loại là sát thương phép, mà võ giả như ký chủ mấy người chính là sát thương vật lý. Trong trò chơi dù cho là sát thương vật lý hay sát thương phép đều có thể gây sát thương cho quái, lý thuyết đó cũng khá thông dụng ở thế giới này.]
[Nói trắng ra cũng không phải sát thương vật lý miễn nhiễm với ma vật, mà là lực công kích không đủ nên không gây ra sát thương. Chỉ cần đủ mạnh thì dù công kích bằng cách nào cũng có tác dụng.]
Qua lời giải thích đại khái này của hệ thống, vài phần cảm giác nặng nề do sự tĩnh mịch đã được xua tan đi không ít.
Minh Kiều rất nhanh xuống đến tầng hai, trừ tiếng thủy tinh vừa vang lên lúc nãy, không còn bất kỳ tiếng động nào khác. Có vẻ kết giới đã được triển khai hoàn toàn.
Nàng bước nhẹ hơn, đi vào khu vực cầu thang tầng một.
***
Bên ngoài đại sảnh tầng một chính là một thế giới được ngăn cách bởi kết giới. Minh Kiều chậm rãi tiến lên vài bước thì nhìn thấy những gợn sóng như một màn nước hiện ra trước mặt.
Nàng từng giả tưởng hình ảnh ma vật và dị năng giả khi chiến đấu với chúng. Trong tưởng tượng của nàng, cảnh chiến đấu có thể là máu tanh, tàn khốc, những trận chém giết đầy dã tính và giao tranh kịch liệt.
Thực tế thì cũng có, nhưng khác với những gì nàng tưởng.
Làn váy đỏ của thiếu nữ nở rộ giữa không trung như một đóa hoa đỏ rực lửa, cháy đến tận cùng. Làn váy xé gió, mỗi đường cong lại như cánh hoa son đỏ đang rơi.
Thiếu nữ cầm một khẩu súng bạc hơi dài trong tay. Họng súng không bắn ra đạn, mà là một chùm sáng màu bạc mang theo khí tức chết chóc.
Minh Kiều cuối cùng cũng đã nhìn thấy những ma vật trong truyền thuyết.
Nói thế nào đây? Mặc dù chúng thân hình khổng lồ, tràn đầy vẻ dã man, hung ác khó thuần hóa, nhưng diện mạo lại không hề xấu xí.
Nếu phải nói giống cái gì thì có thể nói ngoại hình của chúng rất giống báo. Thân hình lớn hơn ba bốn lần so với báo trưởng thành bình thường, toàn thân đen kịt, đôi mắt vàng đen hoặc u tím.
Phương thức chiến đấu của chúng cũng cơ bản giống với loài thú, nhưng khi chúng gầm thét hoặc nâng móng vuốt, dưới móng vuốt hay trong miệng đều ngưng tụ năng lượng tương tự như dị năng, giống như sóng ánh sáng, cũng giống như lưỡi đao vô hình, có lực phá hoại rất lớn.
Song, những ma vật thoạt nhìn có thể dễ dàng xé nát người bình thường như xé một mảnh giấy này lại yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn của thiếu nữ váy đỏ.
Bạc và đỏ đan xen trên thân thể đen kịt của ma vật mang tới một cảm giác vẻ đẹp bạo lực đến cực hạn.
Rất nhanh, ma vật chết đi lại hóa thành những cánh hoa bay đầy trời, hoặc là tím đậm, hoặc là đen thuần, dần dần tiêu tan.
Thật là một trận chiến tuyệt vời đầy màu sắc kỳ ảo.
Khi Minh Kiều còn đang suy nghĩ như vậy, trận chiến cũng đã đi vào hồi kết.
***
Thiếu nữ váy đỏ trong mưa hoa sắc tím đen đầy trời thu lại luồng sáng bạc trắng kia về tay, thân hình lại một lần nữa vững vàng đáp xuống đất.
Khi cánh hoa cuối cùng cũng tan biến vào hư vô, nàng ta đột nhiên khựng lại, sau đó dường như cảm nhận được điều gì đó mà quay đầu lại.
Quảng trường phía sau tòa cao ốc trống không. Toàn bộ khu vực bởi vì kết giới đã được triển khai mà vô cùng yên tĩnh, thậm chí còn tạo ra ảo giác như đang đứng trong một tòa thành trống rỗng.
Thiếu nữ không vì sự trống vắng và yên tĩnh phía sau mà buông lỏng cảnh giác. Nàng chậm rãi cất bước, bước chân trên đôi giày Martin không hề phát ra tiếng động nào khi chạm đất.
Chẳng bao lâu sau, nàng ta bước vào đại sảnh ở tầng trệt.
Cô gái lễ tân ngồi ngơ ngác trên ghế, ý thức vẫn còn mơ màng, hỗn độn.
Tầm mắt thiếu nữ váy đỏ chậm rãi lướt qua cô gái, lướt qua từng góc của đại sảnh. Xác nhận không có người thứ hai ở đây, lúc này sự cảnh giác trong ánh mắt nàng ta mới tan đi đôi chút.
Nàng ta xoay người nhìn cánh cửa kính bên trái đã bị đập nát, đôi môi mím chặt. Thêm vào đó là độ cong môi hơi ảo não hiếm thấy khiến nàng ta trông có vẻ tươi sống hơn trước.
Nhưng cuối cùng nàng ta lại không làm gì cả, chỉ đứng tại chỗ mấy giây rồi nhanh chóng rời đi, như thể chưa từng vội vã chạy đến đây vậy.