Chương 9: Bàn cờ định mệnh của người xuyên không

Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói

Chương 9: Bàn cờ định mệnh của người xuyên không

Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dì ta nghĩ có lẽ lần đó Minh Kiều đã hoảng sợ trước đề nghị táo bạo ấy đến mức muốn bỏ cuộc, nên lần gặp này hai người họ không còn thân thiết như trước.
Dì ta lờ đi chuyện đó và tiếp tục thuyết phục: "Kiều Kiều à, dì biết con đang buồn, nhưng dù con không muốn bận tâm đến chuyện gì khác thì cũng phải nghĩ đến mẹ con chứ. Con muốn thấy cảnh trong mắt bà ấy chỉ có Đường Hiểu Ngư, chỉ thương nó mà không thương con nữa sao?"
Tình cảm giữa nguyên chủ và mẹ nuôi từng rất thân thiết. Nguyên nhân lớn nhất khiến nàng ta quấy phá như vậy là vì muốn độc chiếm mẹ mình. Trong suy nghĩ của nàng, sự xuất hiện của Đường Hiểu Ngư đã cướp đi tình cảm của mẹ nuôi, cũng như mọi thứ của nàng ta.
Khi Minh Kiều ngẫm lại xong, sự chán ghét của nàng đối với người phụ nữ trước mặt đã lên đến đỉnh điểm.
Đúng là nguyên chủ rất ghen ghét Đường Hiểu Ngư, nhưng dù sao nàng cũng là một cô gái, chưa từng nghĩ đến và cũng không muốn dùng thủ đoạn đê tiện như vậy để đối phó với Đường Hiểu Ngư.
Thế mà dì ta, với tư cách là dì ruột của Đường Hiểu Ngư, người có quan hệ ruột thịt, lại muốn hủy hoại danh tiếng và cuộc sống của một cô gái chỉ để trả thù chị mình.
Đôi mắt Minh Kiều sâu thẳm. Dì út thực sự chỉ vì ghen ghét mà ra tay tàn nhẫn với con của chị mình đến mức đó sao?
Nàng giả vờ do dự sau khi bị thuyết phục: "Đúng là con không cam tâm, nhưng tối nay chúng ta thực sự có thể thuyết phục chị cho con về lại nhà được không?"
Nàng thở dài nói: "Nhân tiện, dì à, thật ra con có một chuyện đã muốn hỏi dì từ lâu rồi."
Dì ta hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Minh Kiều nói: "Trước kia mẹ rất yêu thương con, dì cũng đối xử rất tốt với con, nhưng mối quan hệ giữa hai người... Có phải mẹ đã làm gì sai mới khiến dì ghét mẹ như con ghét chị mình bây giờ không?"
Dì út lúng túng lần chiếc vòng tay kim cương trên cổ tay, im lặng một lúc mới nói: "Dì và mẹ con chỉ là bất đồng tính cách mà thôi, chuyện người lớn không liên quan gì đến con. Con cứ yên tâm, dù có chuyện gì xảy ra, dì vẫn sẽ luôn đứng về phía con."
Dì ta lại vỗ cánh tay Minh Kiều: "Được rồi, không cần lo lắng nhiều về bữa tiệc tối đâu, cứ mặc thật đẹp, đừng để người khác coi mình thành trò cười là được."
Minh Kiều gật đầu, quay mắt khỏi dì út: "Con đi thử quần áo đã. Dì này, dì đi đường vất vả rồi, cứ vào phòng nghỉ ngơi một lát đi."
Nàng cũng không muốn tiếp tục giả vờ với dì ta nữa, ít nhất cũng phải có thời gian để bình tâm lại đã.
Dì ta không chút nghi ngờ, vỗ vai nàng cười nói: "Kiều Kiều lớn rồi, còn biết quan tâm người khác nữa, thôi được rồi."
Dì ta cười rất đẹp, giống như một vị nữ thần giáng trần, trông thân thiện và thoải mái hơn nhiều.
Trong lòng Minh Kiều lại lạnh buốt, mãi cho đến khi nhìn bóng lưng dì ta đã khuất dạng, ánh mắt nàng mới dần trở nên lạnh lẽo.
Lúc này, hệ thống không khỏi thở dài: [Bà dì này đáng sợ thật đấy, lại còn muốn dùng thủ đoạn đê tiện như vậy để đối phó chính cháu gái mình nữa.]
Dùng thủ đoạn như vậy để đối phó với một người xa lạ đã đủ ác độc, huống hồ quan hệ huyết thống là thứ quan trọng nhất, dì ta lại muốn dùng thủ đoạn đê tiện đó với cháu gái ruột mình, thật sự quá đáng sợ.
Tuy nhiên, hệ thống cũng nhận ra cách dì ta trả lời câu hỏi của Minh Kiều có chút qua loa, bèn nói: [Ký chủ, tôi thấy bà ta không còn thuần túy là ghen tị và bất mãn với mẹ nuôi của cô nữa, mà phải là oán hận mới đúng. Trong chuyện này có điều gì mà chúng ta chưa rõ không?]
[Chắc vậy.] Minh Kiều không chút cảm xúc đứng dưới cửa sổ, đối diện với vườn hoa rực rỡ dưới ánh mặt trời nhưng lại không thể làm tan đi nửa phần lạnh lẽo trong nàng.
Trông nàng giờ còn giống một vị nữ thần vô cảm, không biết vui buồn hơn cả dì út, vị nữ thần ấy đang nhìn xuống và phán xét tội lỗi của tất cả chúng sinh.
Hệ thống biết nàng đang rất giận, chính nó cũng vậy. Đang định khuyên nàng thì Minh Kiều đã sớm điều chỉnh lại tâm trạng, nói: [Hệ thống, thực ra trong nguyên tác thì kế hoạch của dì ta đã thành công rồi.]
Hệ thống vốn kinh ngạc, rất nhanh liền nghĩ tới đoạn tình tiết kia nhưng có hơi không khớp lắm, nó do dự hỏi: [Chuyện trong nguyên tác không phải là do nguyên chủ làm sao?]
Minh Kiều cười nhạt nhẽo: [Mi vẫn nghĩ như vậy à?]
Giữa cốt truyện, đột nhiên có tin đồn rằng Đường Hiểu Ngư từng bị cưỡng hiếp khi còn nhỏ, gây cho Đường Hiểu Ngư một cú sốc và tổn thương rất lớn. Nhưng cô không gục ngã mà còn đi truy tìm kẻ loan tin đồn, cuối cùng tìm ra được là nguyên chủ.
Điều này cũng khiến nhà họ Minh hoàn toàn thất vọng về nguyên chủ, mọi tình cảm tan biến hết, cuối cùng quyết liệt đến mức dùng pháp luật để trừng phạt nguyên chủ.
Nguyên chủ phản kháng kịch liệt, nói là do Đường Hiểu Ngư vu oan cho nàng, ai cũng thiên vị Đường Hiểu Ngư.
Khi Minh Kiều đọc phần cốt truyện này lần đầu, nàng chỉ thấy nguyên chủ thật sự không biết ăn năn hối cải, cảm thấy rất xấu hổ khi trùng tên họ với nàng ta, và cảm thấy xấu hổ tột độ khi đọc xong toàn bộ cuốn tiểu thuyết.
Nhưng bây giờ nàng lại không nghĩ như vậy. Nếu nguyên chủ lần này đã không đồng ý dùng thủ đoạn đó để đối phó Đường Hiểu Ngư, vậy trong sách cũng sẽ cự tuyệt. Dù cho nguyên chủ có rất nhiều khuyết điểm, phạm sai lầm cũng không chịu sửa đổi nhưng cũng là người 'dám làm dám chịu'.
Bất kể nàng đã làm gì, một khi đã bị lộ thì sẽ thẳng thắn thừa nhận, thẳng thắn đến mức khiến người ta ngứa mắt.
Tung tin đồn là điều duy nhất nàng phản bác và phủ nhận mình không làm, cho nên khả năng cao là nàng bị oan thật, và chính dì út mới là kẻ làm ra rồi đổ hết lên người nàng.
Nguyên chủ không thể phản bác được, bởi trước đó nàng liều lĩnh gây chuyện đã khiến mọi người nghi ngờ nàng, chưa kể nàng còn nhiều lần liên lạc với chú cũ để hỏi về điểm yếu của Đường Hiểu Ngư. Một khi những thứ này bị đem ra, chúng chính là những bằng chứng tốt nhất chỉ thẳng vào nàng.
Minh Kiều nói với hệ thống, nên nó cũng cho rằng nguyên chủ đúng là bị oan, và dì út thật sự rất đáng sợ, không chỉ ác với Đường Hiểu Ngư mà còn tàn nhẫn với cả nguyên chủ.
Những chuyện nguyên chủ làm ở giai đoạn sau cốt truyện càng ngày càng thiếu đạo đức, trong đó không thể thiếu công kích và châm ngòi của dì út được.
Những điều hệ thống đang nghĩ thì Minh Kiều đều đã từng nghĩ đến, đồng thời còn cân nhắc kỹ lưỡng hơn.
[Dù vụ Thợ săn có xong thì ta cũng chưa đi ngay được.]
[Đúng vậy, dễ gì bà dì đó chịu thả cô đi.] Giọng hệ thống nghiêm lại.
[Không chỉ những thứ này.] Minh Kiều nói: [Dù dì ta luôn muốn gây hấn và kích động ta quấy phá, nhưng trong mắt nhà họ Minh, dì ta chỉ là một kẻ phiền phức, họ không nghĩ rằng dì sẽ tổn thương họ, không hề đề phòng, có lẽ Đường Hiểu Ngư cũng vậy.]
[Ta phải tìm cách khiến cô ấy cảnh giác với Minh Lang.] Minh Kiều nghĩ: [Có bằng chứng trực tiếp chứng minh dì ta muốn hại bọn họ thì càng tốt.]
[Cái này chắc hơi khó.] Hệ thống có chút lo lắng: [Chứng cứ có thể tìm được, nhưng làm thế nào để nói cho nhân vật chính đây?]
Xác thực, Minh Kiều không có lí do gì để nói điều này với Đường Hiểu Ngư. Nếu trực tiếp nói thẳng, nàng cảm thấy Đường Hiểu Ngư có lẽ sẽ không tin nàng, ngược lại còn tưởng nàng đang muốn giở trò, có âm mưu thầm kín.
Mối quan hệ vốn đã khó hàn gắn nay sẽ tan vỡ hoàn toàn.
Minh Kiều suy nghĩ một lúc rồi nói: [Chúng ta phải tìm ra bằng chứng trước, cùng lắm là gửi thư nặc danh đến cho Minh Vi thôi.]
Hệ thống đồng ý với ký chủ: [Ý kiến hay, đến khi đó tôi sẽ giúp cô. Đừng lo lắng, với năng lực của tôi thì không ai tra ra được là cô đâu.]
Minh Kiều thấy thoải mái hơn chút, cười nói: [Nhờ mi hết đấy.]
[Cứ để đó cho tôi.] Hệ thống cam đoan, đột nhiên lại có chút xúc động. Có lẽ nhập vai chính là vận mệnh đã định của người xuyên không.
Trước đây không lâu, ký chủ đã nói với nó rằng nàng muốn rời đi nhưng bây giờ nàng lại muốn từng bước dấn thân vào đó, đi điều tra và thúc đẩy để thay đổi số phận vốn có của mọi người.
Thời gian rất nhanh đã đến buổi tối.
Minh Kiều thay chiếc váy màu tím hoa cà do dì mang đến, khoác chiếc áo đan len trắng tinh. Trên áo cài một chiếc trâm nhỏ đính hoa lụa và ngọc trai. Nàng làm tóc xong và đặt chiếc lọ thủy tinh xinh đẹp mà Đường Hiểu Ngư đã đưa cho nàng vào trong chiếc túi xách trắng tinh, và đã sẵn sàng để đi.
Dì ta vẫn mặc chiếc váy buổi sáng nhưng có làm tóc và trang điểm tinh tế hơn.
Sau khi cùng Minh Kiều ra ngoài, họ đi trên con đường rải sỏi, dì ta không khỏi nhìn nàng: "Kiều Kiều mặc chiếc váy này trông rất đẹp, nhưng mộc mạc hơn trước nhiều."
Trang phục yêu thích của nguyên chủ trước đây là loại váy dây rất đẹp, trang điểm và phụ kiện của nàng ta cũng thiên về sự phô trương. Phong cách hiện tại của Minh Kiều dù không hẳn là hoàn toàn trái ngược với của nguyên chủ, nhưng cũng có thể nói là không liên quan chút nào.
Minh Kiều chậm rãi nói: "Phải mặc mộc mạc mới dễ làm chị mềm lòng được."
Trong lòng nàng thầm nghĩ, từ xưa tới nay chưa từng có bữa tiệc nào tốt đẹp. Nàng đã tham dự thì nhất định có rất nhiều người muốn diễn một màn tát mặt kinh điển, nàng nhất định phải ăn mặc đơn giản để dễ di chuyển.
Dì ta rất hài lòng với cách nói của nàng, xem ra cuối cùng vẫn biết điều: "Lát nữa gặp chị con, đừng cứng rắn với nó."
Minh Kiều ngoan ngoãn gật đầu, đương nhiên là không thể cứng rắn được, bởi vì người ta còn chẳng có mặt, nàng cứng với ai đây. Cách đây không lâu, hệ thống nói với nàng rằng chị nàng đã đi công tác, nhưng tin tức bên dì út rõ ràng là không được linh thông cho lắm.
Minh Kiều đương nhiên sẽ không nói cho dì ta biết, hơn nữa lí do nàng tham gia yến tiệc không phải vì chị ấy, nên thà chị không có ở đó còn đỡ xấu hổ hơn.
Nơi tổ chức yến tiệc là trên sườn núi. Khi Minh Kiều và dì ta đến địa điểm thì đã gần tối, nhưng tiệc còn chưa chính thức bắt đầu.
Vừa bước vào sảnh, dì ta đã nóng lòng nói muốn giúp Minh Kiều tìm chị mình, bảo nàng để ý xung quanh, như thể dì ta không nhận thấy ánh mắt kỳ lạ mà người khác dành cho Minh Kiều ngay khi họ bước vào sảnh biệt thự.
Từ khi phát hiện ra bộ mặt thật của dì út, hệ thống có cảm giác như đứa trẻ nhìn mẹ kế, cho rằng bà ta làm gì cũng đều là cố ý và ác độc, nhỏ giọng nói: [Ký chủ, nhất định là cố ý.]
Nếu như nguyên chủ ở đây thì chắc chắn sẽ không chịu nổi nhiều ánh mắt chế giễu như vậy, và nhất định sẽ càng hận nhân vật chính hơn.
Tâm lý của Minh Kiều đã ổn định sau khi điều chỉnh. Cuộc sống chỉ là hàng yêu diệt ma, yêu ma quỷ quái chẳng bao giờ tuyệt chủng.
Chưa kể đến việc tên Thợ săn lúc trước vẫn chưa bị bắt, nàng nghĩ thoáng hơn: [Không quan trọng, miễn là luôn nhớ rằng dì ta chính là kẻ thù mà chúng ta phải đối phó là được.]
Minh Kiều bình tĩnh tìm một chiếc ghế sô pha ngồi xuống, vừa cầm món tráng miệng trên bàn chậm rãi nếm thử, vừa quan sát những vị khách có mặt.
Yến tiệc còn chưa bắt đầu, số khách đến cũng không nhiều. Tuy rằng rất nhiều người nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ quái nhưng cũng không phải là đối tượng nàng nghi ngờ.
Minh Kiều có rất ít ấn tượng đối với mấy người này, thậm chí có người còn không quen biết. Điều duy nhất khiến nàng chú ý chính là ba cô gái đang đứng phía xa.
Hai người khác thì ngay cả nguyên chủ cũng không biết tên, cho nên nàng không cần để ý. Nhưng người cầm đầu là Hứa Đình Đình, một trong những đối thủ của nguyên chủ.
Đôi mắt to tròn, vẻ ngoài thanh tú mang chút ngây thơ, có vẻ đẹp tinh xảo như búp bê.
Ân oán giữa cô ta và nguyên chủ thật ra cũng không thể trách nguyên chủ được, bởi vì dung mạo mà cô ta khao khát nhất chính là vẻ đẹp tuyệt trần của nguyên chủ. Nếu người khác có mà mình không có, một là ngưỡng mộ, hai là ghen ghét.
Hứa Đình Đình là loại thứ hai, hơn nữa gia cảnh của cô ta còn kém hơn nguyên chủ nên dù ghét nguyên chủ cũng không dám nói trước mặt nàng, thường xuyên nói xấu sau lưng.
Trong cái vòng tròn xã giao lớn đó, có người cố ý truyền lời đến tai nguyên chủ. Tính tình nguyên chủ thì kiểu 'tôi động đến cô là tôi có lý, còn tôi chưa động đến cô mà cô đã gây sự thì tôi lại càng có lý hơn', nên làm sao mà nhẫn nhịn được. Lần gặp sau trực tiếp mượn cây dâu mắng cây hòe, làm Hứa Đình Đình tức đến phát khóc ngay tại chỗ, hai người cứ vậy kết thù với nhau.
Minh Kiều cảm thấy, một cô gái nhỏ sẽ khóc khi cãi thua thì không thể nào làm ra việc thuê người giết người được. Vì khả năng nghi ngờ rất nhỏ nên nàng cũng không có hứng thú, nàng phớt lờ ánh mắt soi mói của người nọ và rất tự tại tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.
Đúng lúc này, cửa biệt thự lại bị mở ra, hệ thống cũng nhắc nhở: [Ký chủ, nhân vật chính đến rồi.]