Tê Tiên
Chương 15
Tê Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một tháng sau, Lý Tú Khiêm phong trần mệt mỏi dẫn người đến nhà ta, chính thức cầu hôn.
Phụ thân thật ra rất hài lòng với vẻ chững chạc, trầm ổn của hắn, cũng chẳng làm khó, chỉ hỏi:
“Trong nhà Vương gia, mọi chuyện đã giải quyết ổn thỏa chưa?”
Lý Tú Khiêm lúc này mới kể rõ đầu đuôi.
Thì ra Bạch Nhược Nhược những năm qua vẫn sống trong Bạch phủ, chưa từng mất trí.
Xưa kia vì nhiều năm không sinh con, lại không cam lòng để Lý Tú Khiêm nạp thiếp, cũng không muốn bị Thái phu nhân trách mắng, nàng ta liền tự dàn dựng màn “mất tích bất ngờ”!
Ban đầu, nàng chỉ định khiến Lý Tú Khiêm lo lắng, từ đó sẽ không nhắc đến chuyện con cái nữa.
Nhưng khi nếm được mùi tự do, nàng lại chẳng muốn quay về.
Nhà họ Bạch cũng mặc kệ, để mặc nàng lang bạt tứ xứ.
Nghe nói trong thời gian này, nàng qua lại với không ít nam nhân: kẻ là du hiệp, người là thương nhân Hồ, thậm chí cả tăng nhân hành cước...
Lý Tú Khiêm đã đội mũ xanh từ lâu.
Dù sao cũng không thể sinh con, nàng cứ sống sao cho vui là được.
Ban đầu Bạch Nhược Nhược cũng chẳng muốn quay lại vương phủ.
Nhưng khi ta sinh ba đứa con trai, nàng ta liền động tâm.
Nhà họ Bạch khuyên nàng rằng, ta chỉ là nữ nhân mồ côi, không có chỗ dựa, đến lúc nàng trở về, hoàn toàn có thể “giữ con bỏ mẹ”, nối lại duyên xưa với Lý Tú Khiêm.
Bạch Nhược Nhược chơi bời đến mệt mỏi, cũng muốn quay đầu, bèn dàn dựng màn kịch “giả điên”.
Tiếc là diễn quá kém, lộ đầy sơ hở.
Lý Tú Khiêm lập tức sai người khống chế cặp phu thê “ân nhân cứu mạng”, đồng thời triệu tập toàn bộ gia nhân nhà họ Bạch từng chăm sóc Bạch Nhược Nhược ra đối chất.
Chứng cứ rõ ràng, nhà họ Bạch không thể chối cãi.
“Nhà họ Bạch đã đưa Bạch Nhược Nhược về, nói nàng ta bị điên, tự nguyện xin hưu thư.”
Như vậy cả hai bên đều giữ được thể diện.
“Bạch đại nhân cũng đã từ quan, định đưa cả nhà hồi hương.”
Xảy ra chuyện này, trách nhiệm phần lớn do gia chủ và quản gia quản giáo không nghiêm, Bạch đại nhân không thể trốn tránh.
Từ nay về sau, người nhà họ Bạch sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt chúng ta nữa.
Kết quả này khiến phụ thân ta rất hài lòng.
Phụ thân ta lịch sự rót trà tiễn khách. Khi quay về, liền nói với mẫu thân:
“Ngô Quận Vương này, phẩm hạnh và năng lực đều không tồi. Dù là tái hôn, nhưng chuyện cũ đã được giải quyết triệt để.”
Mẫu thân đồng tình với phụ thân, cả hai gật đầu nhìn ta, chỉ chờ ta đưa ra quyết định.
Nhưng các tỷ tỷ lại không nghĩ vậy. Đại tỷ vừa ở cữ ra, rảnh rỗi không việc gì, bĩu môi chê bai:
“Người thì cũng tạm được, nhưng tuổi tác quá lớn, hơn Ngũ muội một con giáp đấy! Tặc tặc tặc, còn già hơn cả tỷ phu của ta nữa!”
Nhị tỷ cũng tiếp lời:
“Đúng chứ! Ngũ muội đang tuổi xuân sắc, cớ gì phải gả cho một ông già từng có thê tử?”
Tam tỷ gật gù:
“Điều đáng ghét nhất là lúc đầu hắn không coi trọng muội, định để muội làm thiếp. Muội đi hỏi Tam tỷ phu xem, chàng dám làm vậy không?”
Tứ tỷ bồi thêm:
“Thái tử còn chẳng dám một tay ôm trái, một tay ôm phải, hắn chỉ là một Quận vương, lấy đâu ra mặt mũi lớn thế! Dù sao ta cũng khinh hắn trăm lần!”
Nói xong, các tỷ tỷ đồng loạt nhìn về phía ta:
“Ngũ muội, muội nghĩ sao?”
Ta: “…”