Sau tám năm chữa trị hàn độc cho Tạ Nguy Lâu, khi bệnh tình của hắn hoàn toàn biến mất, ta đã được hắn ban cho ba điều ước. Ánh mắt của hắn chứa đầy sự quyết tâm: *"Dù ngươi muốn bước chân vào thủ phụ phủ này, bổn tọa cũng không phải là không thể hứa với ngươi."* Và ta đã tỏa sáng niềm hy vọng ấy—nhưng không phải vì danh phận, mà vì một thứ đơn giản hơn nhiều. Ta rút ra một tờ chi phiếu cũ, nhìn vào đôi mắt ngạc nhiên của hắn và nói lạnh lùng: *"Đây, tám năm ba tháng nay, đại nhân nợ ta tiền dược liệu. Tổng cộng là ba ngàn hai trăm mười hai lượng. Xin đại nhân hãy thanh toán cho."* Hắn giận sôi lên, gầm lên như lửa bốc: *"Thẩm Bán Hạ, ngươi đúng là kẻ mê tiền từ trong xương tủy!"* Nhưng ta đã cười. Bởi lần đầu tiên, sự công bằng lại đứng về phía mình.