Thẩm Trăn
Chương 8: Hôn Lễ Gấp Gáp
Thẩm Trăn thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tỷ tuyệt đối không được nói là do ta đề nghị.”
“Tỷ cũng biết đấy, Thái tử luôn có thành kiến với ta.”
“Kẻo hắn lại cho rằng ta có ý đồ xấu, cố ý xúi giục tỷ.”
“Ta sắp xuất giá rồi, không muốn xảy ra thêm chuyện gì nữa.”
Nàng ấy vỗ tay cười nói.
“Ta biết rồi.”
“Chỉ là lỡ không kịp quay về dự đại hôn của muội…”
Ta gật đầu như giã tỏi.
“Kịp mà! Kịp mà!”
“Vẫn còn tận hai tháng nữa.”
“Các người đi đường thủy, cả đi lẫn về nhiều lắm cũng chỉ hơn một tháng thôi.”
Vừa nghĩ tới chuyện có thể cùng Thái tử đi du sơn ngoạn thủy, A tỷ đã vui vẻ chạy tới Đông cung.
Còn ta thì thấp thỏm chờ tin tức ở nhà.
Không biết A tỷ có thể thuyết phục Thái tử rời kinh hay không.
Mấy ngày sau, bên ngoài liền truyền ra tin Thái tử chủ động xin tới Giang Nam tuần sát dân tình.
Ta vui mừng khôn xiết, lập tức mời huynh muội Lâm gia tới phủ gặp mặt.
Lâm Chi vừa thấy ta đã nhào tới ôm chầm lấy, đau lòng muốn khóc chết.
“Mới mấy ngày không gặp…”
“Sao ngươi lại gầy thêm rồi!”
“Rốt cuộc là tên khốn nào hại ngươi thành thế này!”
Lâm Hành giữ lễ nên không tiện tiến lại quá gần, chỉ có thể dùng ánh mắt phức tạp nhìn ta, nhẹ giọng hỏi han.
“Trăn Trăn, nàng chịu khổ rồi.”
Ta cố ý nói thật nhẹ nhàng.
“Ta đây chẳng phải vẫn ổn sao?”
“Làm gì mà giống sinh ly tử biệt vậy.”
“Được rồi được rồi, nói chuyện chính đi.”
Ta nói với bọn họ rằng mình muốn dời hôn kỳ lên sớm hơn.
Lâm Chi lập tức bật cười trêu chọc.
“Vì sao vậy?”
“Chẳng lẽ là không chờ nổi muốn gả cho huynh trưởng ta rồi?”
“Ôi chao ôi chao—”
Ta chống nạnh đáp trả.
“Đúng vậy đấy.”
“Gả sớm qua đó để ngươi biết thế nào là trưởng tẩu như mẹ!”
Lâm Hành nhìn ta bằng ánh mắt bình tĩnh, hoàn toàn không hề ngạc nhiên, như thể đã sớm nhìn thấu tất cả.
Hắn không hỏi vì sao.
Chỉ nói đúng một chữ.
“Được.”
Mẫu thân không hiểu vì sao ta nhất quyết muốn dời hôn kỳ lên sớm.
A tỷ mới ra ngoài du hành, chắc chắn sẽ không kịp quay về dự lễ thành thân.
Ta khẽ thở dài.
“Chính vì A tỷ và Thái tử không có ở kinh thành…nên con mới phải mau chóng thành hôn.”
Biểu cảm của mẫu thân lập tức trở nên nặng nề.
Bà nhìn ta thật lâu.
Trên người ta là bộ y phục mới may, vậy mà lúc này phần eo đã rộng hẳn ra một vòng.
Rất lâu sau, bà hít mạnh một hơi lạnh rồi ôm chặt lấy ta.
“Con gái của mẫu thân…”
“Con chịu khổ rồi—”
“Không sao.”
“Hôn kỳ tuy gấp gáp thật…Nhưng mẫu thân nhất định sẽ để con được phong quang gả đi.”
Cứ như vậy, hai nhà bắt đầu tất bật chuẩn bị.
Ngày đại hôn, Lâm Hành cưỡi tuấn mã cao lớn tới đón dâu.
Ta lên kiệu hoa, được hắn ôm qua chậu than, bái đường rồi đưa vào động phòng.
Mọi chuyện thuận lợi đến khó tin.
Tảng đá trong lòng ta cuối cùng cũng được đặt xuống.
Trước đó ta vẫn luôn lo Thái tử còn để lại hậu chiêu.
Lâm Hành nhẹ nhàng vén khăn hỉ lên.
Đôi mắt hắn sáng rực nhìn ta, gương mặt đỏ bừng như khỉ.
Ta nhìn hắn, hai má cũng dần nóng lên.
“Đêm đã khuya rồi.”
“Trăn Trăn, chúng ta nghỉ ngơi sớm thôi.”
Hắn đỡ lấy vai ta, cúi đầu hôn xuống.
Cá đùa lá sen đông.
Cá đùa lá sen tây.
Cá đùa lá sen nam.
Cá đùa lá sen bắc…
Ngày hồi môn sau hôn lễ.
A tỷ và Thái tử phong trần mệt mỏi trở về kinh.
Hai đoàn người vừa lúc chạm mặt nhau.
Lâm Hành theo bản năng kéo ta ra sau lưng mình.
Thái tử nổi giận ngút trời, ánh mắt lạnh đến mức như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
A tỷ hoàn toàn không nhận ra sóng ngầm căng thẳng, còn vui vẻ nói.
“Muội muội, muội thành thân sớm rồi sao?”
“Phần hồi môn của ta còn chưa kịp đưa nữa.”
“Lần này ta và Thái tử mang về từ Giang Nam rất nhiều đồ tốt.”
“Nhất định phải tặng muội một phần quà tân hôn thật lớn.”
Ta chỉ cười nhạt.
“Mọi người đứng ngoài cửa làm gì?”
“Tướng phủ đâu phải không có chỗ ngồi.”
Đúng lúc ấy, phụ thân và mẫu thân cũng đi ra nghênh đón.
Vốn là bữa cơm đoàn viên cả nhà.
Nhưng vì có sát tinh Thái tử ở đây, cả bàn mỹ vị lại khiến người ta ăn đến nơm nớp lo sợ.
Suốt bữa ăn, Thái tử luôn âm trầm lạnh mặt, ánh mắt như đao không ngừng bắn về phía này.
Mãi mới chờ được tới lúc dùng bữa xong để tiễn khách đi.
Quản gia lại vội vàng chạy vào.
…
“Tướng gia, không xong rồi!”
“Có một thư sinh cầm khăn tay của Đại tiểu thư đứng ngoài cửa gào khóc om sòm, nhất quyết nói Đại tiểu thư sớm đã cùng hắn tư tình, giờ lại bội tình bạc nghĩa.”
Chén trà trong tay A tỷ “choang” một tiếng rơi xuống đất.
Sắc mặt nàng ấy trắng bệch, hoảng loạn nhìn sang Thái tử.
Vị biểu ca kia đã làm ầm ĩ ngoài cửa, trong ngoài đều kín đặc người tới xem náo nhiệt.
“Vân nhi, vì sao lâu như vậy nàng không chịu gặp ta?”
“Ta vốn nghĩ nhân lúc Nhị tiểu thư hồi môn, có thể trà trộn trong đám đông nhìn nàng một lần.”
“Nào ngờ nàng lại cùng Thái tử điện hạ đi Giang Nam.”
“Hôm nay Nhị tiểu thư hồi môn, ta mới lại tới thử vận may.”
“May mà ông trời thương xót, cuối cùng cũng để ta gặp được nàng.”
Miệng hắn trái một câu “vận may”, phải một câu “ông trời”, làm như bản thân si tình sâu đậm lắm.
Nhưng thật ra hắn vốn cố ý tới chặn người, hôm nay cuối cùng cũng chờ được nàng ấy xuất hiện thôi.
Lâm Hành che chở ta đứng một bên xem kịch.
Hôm nay nếu chuyện tư tình này bị phanh phui, thanh danh của A tỷ e rằng chẳng còn tốt đẹp gì nữa.
Cái tiếng thay lòng đổi dạ là không thoát khỏi rồi.
Mà Thái tử cũng sẽ mang danh lấy quyền ép người, ngang nhiên cướp đoạt người trong lòng kẻ khác.
Phụ thân tức đến râu cũng dựng cả lên, vội vàng sai người lôi vị biểu ca kia vào phủ, tránh để hắn tiếp tục đứng ngoài làm mất mặt.
Mẫu thân im lặng đứng một bên.
Đây là lần đầu tiên bà không lao lên thay A tỷ thu dọn tàn cuộc như trước nữa.