Tin Nhắn Từ Tương Lai

Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính

Tin Nhắn Từ Tương Lai

Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xin chào, tôi đến từ tương lai.
“Tôi chỉ là một cây trà được trồng trên mặt đất, mong muốn được chạm tới P’Newt trên bầu trời.”
– Trích từ lời của Baicha –
Bạn đã từng yêu thầm một ai đó chưa? Và họ thậm chí còn không hề biết đến sự tồn tại của bạn?
Tôi đã yêu thầm một đàn anh trong trường từ hồi trung học. Anh ấy là chàng trai nổi tiếng nhất trường, thậm chí các cô gái ở những trường khác cũng phải điên đảo vì anh. Sự nổi tiếng ấy đã mang lại cho anh danh hiệu Moon [1] của trường đại học và được mệnh danh là “P’Newt [2], người sở hữu hàng chục ngàn lượt thích và hàng ngàn lượt chia sẻ”.
Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ nói chuyện với anh. Chưa từng một lần nào cả.
Anh ấy đẹp trai đến mức người ta có thể chết mê chết mệt chỉ cần thấy mặt. Thiên thần phải đỏ mặt và ngay cả ác quỷ cũng phải đầu hàng. Chỉ cần nhìn vào bức ảnh của anh đã khiến trái tim tôi đập loạn nhịp, chứ đừng nói đến việc gặp trực tiếp. Anh ấy chỉ đơn giản là đi bộ trong trường cũng khiến các nữ sinh phải hò hét điên cuồng. Các nam sinh cũng không dễ dàng bỏ qua, vì họ cũng không thể rời mắt khỏi anh.
Còn tôi, người đã yêu thầm anh suốt một thời gian dài thì luôn phải khổ sở kìm nén tiếng reo hò của mình mỗi khi nhìn thấy anh. Lần nào cũng khiến trái tim tôi như muốn vỡ tung ra.
Bên cạnh ngoại hình – cao ráo, săn chắc, da trắng, đôi mắt đẹp, nụ cười đẹp – tài năng của anh cũng nổi bật không kém.
Anh ấy là một học sinh xuất sắc toàn diện trong suốt thời trung học, từng giành huy chương vàng trong các cuộc thi bóng rổ và cũng từng chơi piano cho ban nhạc của trường. Bây giờ, anh ấy là một sinh viên đại học đạt điểm tuyệt đối GPA 4.00, cao nhất khoa y – gần như đạt điểm tuyệt đối ở mọi môn học.
Làm sao anh ấy có thể vừa đẹp trai vừa thông minh đến thế chứ? Chẳng có gì ngạc nhiên khi tôi đã yêu anh bằng cả trái tim mình.
Hơn nữa, anh ấy có tính cách tựa thiên thần. Anh ấy giống như mặt trời, tươi sáng và ấm áp. Anh ấy lịch sự, tốt bụng và thân thiện với mọi người, nụ cười luôn nở trên môi. Chính nụ cười thiên thần ấy đã khiến trái tim tôi rung động.
Chỉ cần nghĩ đến anh thôi cũng khiến tôi như phát điên. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Nhưng, một người bình thường như tôi làm sao có hy vọng ở bên anh. Đó là lỗi do tôi đã trót yêu một người hoàn hảo đến thế, hơn nữa cả hai chúng tôi đều là con trai. Điều đó càng khiến tình cảm này trở nên bất khả thi.
Được rồi, tôi cũng chẳng mong đợi điều gì hơn thế. Chỉ cần nhìn anh từ xa là đủ rồi. Thêm nữa, đừng nói đến việc giao tiếp bằng mắt, chỉ riêng vẻ đẹp trai của anh cũng đủ sức giáng cho tôi một đòn chí mạng, hạ gục tôi dưới chân anh rồi.
Làm sao tôi có thể nói chuyện với anh được chứ? Giọng anh dịu dàng đến mức tai tôi có thể tan chảy thành siro dính trên giày anh.
Vì anh ấy quá nguy hiểm cho trái tim tôi, nên tôi luôn cố gắng giữ khoảng cách với anh hầu hết thời gian. Bất cứ khi nào anh quay lại phía tôi, tôi đều cúi đầu. Bất cứ khi nào anh đến gần, tôi đều bỏ chạy.
Chỉ có một lần anh nói chuyện với tôi, mà tôi vẫn còn xấu hổ đến tận bây giờ.
“Em ơi, em làm rơi bút này.”
Đó là lúc vẫn còn ở trường trung học. Bởi vì tôi đã quá phấn khích, nên tôi không biết mình đã làm rơi bút khi nào. Đến bây giờ tôi vẫn hối hận. Ít nhất, tôi nên nói cảm ơn, nhưng vì quá bối rối mà tôi đã bỏ chạy. Anh ấy chắc sẽ nghĩ rằng tôi thật là một người bất lịch sự.
Haiizz, tôi quên mất rằng anh ấy thậm chí còn chẳng biết đến sự tồn tại của tôi.
Đối với tôi, cây bút đó còn quý giá hơn bất kỳ ngôi nhà đắt tiền nào. Tôi đã giữ nó cẩn thận trong một túi ziplock. Không chạm vào, không sử dụng, chỉ để trưng bày trên kệ.
Đó là cây bút mà P’Newt đã từng chạm vào!
Tôi sẽ ôm nó và có một giấc mơ ngọt ngào mỗi đêm, hoặc đôi khi… ngắm nhìn nó và giúp bản thân thư giãn… một điều tự nhiên đối với một cậu bé tuổi teen.
Đợi đã. Thật điên rồ!
Dù là gì đi nữa, tôi thậm chí chưa bao giờ mơ đến việc chạm tới vầng trăng sáng nhất trên bầu trời như anh. Tôi chỉ là một người bình thường không xứng với anh. Tôi không đẹp trai, không thông minh, không hấp dẫn hay được bạn bè vây quanh. Tôi chỉ giống như một chú chó nhìn máy bay [3], mà lại còn là một chú chó đực.
Rõ ràng, tôi thậm chí còn chẳng mong đợi anh trở thành bạn trai của mình. Ôi Chúa ơi. Nếu điều đó có thể xảy ra, tôi sẽ sẵn sàng hiến dâng cả thân thể này cho anh. Nhưng đó hoàn toàn là một điều viển vông.
Tôi không biết mình bắt đầu thích anh từ khi nào. Đến lúc tôi nhận ra điều đó, thì cả trái tim tôi đã hoàn toàn thuộc về anh mất rồi.
Nếu tôi là một cô gái, có lẽ tôi sẽ can đảm hơn để tiếp cận anh, nhưng thật đáng tiếc tôi là con trai, P’Newt cũng là con trai, tôi không muốn anh ghê tởm và cảm thấy không thoải mái vì tôi.
Tôi thà cứ mãi vô hình với anh còn hơn để anh ghét bỏ tôi.
Cuối cùng, tôi quyết định yêu anh theo cách này và tôi hạnh phúc với điều đó.
Cho đến khi…
“Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này?!”
Tôi lẩm bẩm khi thấy thông báo trên điện thoại. Có người vừa thêm LINE của tôi và gửi lời chào bằng một tin nhắn... Chết tiệt, tôi muốn chặn ngay lập tức.
**CH@rL!e:** Xin chào! Tôi là bạn của 15 năm sau. Tôi quyết định gửi tin nhắn cho quá khứ của mình vì tôi có tin quan trọng muốn nói với cậu.
“Ai đây?” Tôi thốt lên.
Đó là một tin nhắn kỳ lạ và tên LINE và ID của hắn ta giống với tôi – của tôi là “Chanin007” và của hắn ta là “Chain007_15”.
Hắn ta hoàn toàn phá hỏng tâm trạng tốt của tôi.
Hôm nay vì tan học sớm nên tôi đã đến căng tin ở khoa y gọi một ly trà sữa. Mặc dù tòa nhà khoa của tôi cách khá xa nơi này, nhưng tôi vẫn đến vì đã xem thời khóa biểu của P’Newt và biết rằng anh sẽ tan học sớm. Tôi chỉ muốn nhìn anh từ xa. Như thường lệ, điều đó đã đủ để làm bừng sáng cả ngày của tôi.
**CH@rL!e:** Làm ơn chấp nhận yêu cầu kết bạn của tôi.
Tôi cau mày. Chắc là tin nhắn spam. Hắn ta điên khùng thế sao? Tôi nên lừa hắn lại. Có lẽ tôi sẽ bắt được thằng khốn đã gửi tin nhắn spam này.
Thế là tôi trả lời.
**CH@rL!e:** Xin chào tôi của tương lai! Nói cho tôi biết đi, tôi sẽ như thế nào trong tương lai? Tôi có phải rất đẹp trai, hạnh phúc và giàu có không?
Tôi mỉm cười. Không thể chờ đợi nổi câu trả lời của hắn ta và tôi cũng đã đổi tên hắn ta trên LINE.
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Chết tiệt, cuộc sống của tôi rất tệ. Tôi cảm thấy nó như một bãi rác.
Cái gì? Tôi tức điên lên mất rồi. Sao hắn ta dám lừa tôi, mạo danh tên tôi và nguyền rủa cuộc đời tôi như thế chứ?!
Tôi bực bội trả lời.
**CH@rL!e:** Mẹ kiếp! Tôi có một cuộc sống rất tốt. Anh không có quyền nguyền rủa cuộc sống của tôi, tên điên!
Tôi định chặn hắn ta, nhưng…
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Yêu thầm P’Newt mà không làm gì cả thì có tốt đẹp gì chứ? (À, cậu nguyền rủa tôi = cậu đang tự nguyền rủa chính mình đấy).
CÁI GÌ?
Tôi sốc đến nỗi suýt làm rơi điện thoại.
“P’Newt… Thích… Khoan đã, chỉ có tôi là người duy nhất biết chuyện này mà!”
Tôi chưa từng nói với ai khác về điều này vì tôi không có bạn thân nào để tâm sự. Ngay cả anh trai tôi – P’Pho, cũng không biết chuyện này.
Làm sao hắn ta biết? Hay hắn ta thật sự là tôi của tương lai?
Không thể nào!
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Ừ. Tôi biết cậu sẽ không tin tôi. Vậy nên tôi sẽ chứng minh cho cậu thấy.
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Mọi người thường gọi tôi là “Cha”, nhưng tên thật của tôi là “Baicha”. Nó quá nữ tính. Mặc dù anh trai tôi cũng có chữ “Bai” trong tên, nhưng tên của anh ấy là “Baipho”, nghe hay hơn tên tôi nhiều. Vì vậy, tôi chỉ sử dụng “Cha” làm biệt danh, lấy từ tên đầy đủ của tôi là “Chanin”.
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Thực ra tôi muốn có một cái tên quốc tế như “Charlie” hoặc “Chakrit”, giống như nam diễn viên người Thái vậy.
“Ôi mẹ kiếp!”
Tôi thầm chửi thề. Thực ra, những gì hắn ta nói không phải là bí mật, nhưng điều khiến tôi sợ là…
Hắn ta dường như có thể đọc được suy nghĩ của tôi! Hắn ta sao chép mọi thứ mà tôi luôn phàn nàn trong đầu.
Thật điên rồ!
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Tôi biết rằng bản thân mình trong quá khứ sẽ không tin tôi, đó là lý do tại sao cậu gắn tên tôi là “Kẻ mạo danh tên tôi”. Đổi tên đi.
Tay tôi đang run lên. Thật sự rất đáng sợ. Tôi nhìn xung quanh và cảm thấy bất an.
Nếu hắn ta biết nhiều như vậy, hắn ta chắc hẳn đang theo dõi tôi. Tuy nhiên, không có ai ở đây ngoại trừ những sinh viên y khoa đang ăn trưa ở căng tin.
Vậy thì làm sao?!
**CH@rL!e:** Chết tiệt! Anh là ai? Anh không chỉ theo dõi tôi mà còn xâm nhập tài khoản LINE của tôi!
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Haiizz, chính tôi trong quá khứ thật là cứng đầu mà.
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Tôi vẫn không thể tin rằng mình đã làm điều đáng xấu hổ như vậy trước đây. Chẳng hạn như coi cây bút đó là ngón tay của P’Newt và tự thỏa mãn với nó.
Cái gì?! Mắt tôi mở to. Chuyện như vậy, làm sao hắn ta biết được chứ?
Đây là khoảnh khắc đáng xấu hổ nhất trong đời tôi!
Tôi cố giữ bình tĩnh và trả lời.
**CH@rL!e:** Được thôi, tôi sẽ tin anh, anh có thể là tôi của tương lai.
**CH@rL!e:** Nhưng tương lai là tương lai, tại sao anh lại cố gắng nói chuyện với quá khứ của chính mình chứ?
Tôi không biết liệu những gì hắn ta nói là đúng hay không.
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Tôi cũng không muốn can thiệp. Nhưng tôi đã rất hối hận về P’Newt và tôi không muốn phải hối hận cả đời.
Tôi cau mày. Hắn ta đang nói về chuyện gì vậy?
**CH@rL!e:** Này. Tôi là quá khứ của anh mà. Tôi không hiểu. Anh nói rõ hơn đi.
Hắn ta im lặng một lúc rồi gửi thêm một tin nhắn nữa.
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Sau khi tốt nghiệp, vì một vài lý do mà tôi không thích P’Newt nữa. Để ổn định cuộc sống và công việc nên tôi quyết định kết hôn như bao người bình thường.
**CH@rL!e:** Ồ, tôi cũng sẽ kết hôn! Tuyệt đấy!
Tôi không thể tin rằng mình có thể tìm được một người bạn đời! Tôi rất vui với những gì bản thân tương lai nói với tôi. Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ độc thân mãi mãi.
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Đừng ngắt lời, tôi vẫn chưa nói xong.
**CH@rL!e:** Cái gì? Anh nên nói hết mọi thứ cùng một lúc chứ.
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Được rồi, đợi đã.
Tôi đã uống hết ly trà sữa ngon lành của mình trong lúc chờ đợi.
Khi tôi nhìn thấy những gì hắn ta gửi đến, tôi đã phun hết trà sữa vào điện thoại.
**Kẻ mạo danh tên tôi:** Vào ngày cưới của tôi, P’Newt đã đến và tỏ tình.
**Kẻ mạo danh tên tôi:** P’Newt nói: “ANH ẤY THÍCH TÔI!!!”
————
Chú thích của Mộng:
[1] Moon (Trong tiếng Thái phát âm là ‘Duean’): là danh hiệu dành cho những nam sinh viên đại học có ngoại hình đẹp trai đã thắng các ứng viên khác trong khoa hoặc trong trường. Moon của khoa được gọi là ‘Duean kana’ và Moon của trường được gọi là ‘Duean mahalai’.
[2] P’ (Trong tiếng Thái phát âm là ‘Pee’): là cách xưng hô thể hiện sự tôn trọng dành cho người lớn tuổi hơn. Từ này được đặt trước tên của người đó khi gọi họ.
[3] Một con chó nhìn máy bay
là một câu thành ngữ Thái dùng để chỉ người theo đuổi điều không thể, thường ám chỉ một người yêu đơn phương ai đó có địa vị cao hơn mình. Đây là một ẩn dụ: con chó chỉ có thể nhìn máy bay bay trên trời, chứ không thể chạm tới được.