Chương 17: Gia sư cũng biết trêu chọc

Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính

Chương 17: Gia sư cũng biết trêu chọc

Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bị cảm lạnh vì mưa,
Bị sốt xuất huyết vì muỗi,
Nhưng bị sốt vì tình yêu? Tất cả đều là do một bác sĩ đẹp trai.”
– Trích từ lời của Baicha –
“N’Cha, sao mặt em đỏ thế?” Giọng P’Newt kéo tôi về thực tại và khiến mặt tôi lại đỏ bừng không thể kiểm soát.
Khi nào P’Newt đến đây vậy?
Anh ấy còn nhìn mặt tôi đầy quan tâm.
“Em bị ốm à?” P’Newt không chỉ hỏi mà còn đưa tay lên chạm trán tôi.
Cái đó thì…
Khiến tôi ngượng chín mặt!
“Không, em ổn mà.” Tôi né ra một chút, nhặt chiếc điện thoại vừa rớt xuống.
“Ch…chúng ta đi được chưa?” Tôi đứng lên, giọng run run.
P’Newt nhướn mày nhưng vẫn gật đầu.
“Đi thôi.”
Tôi lại ngồi trên xe P’Newt, nhưng lần này thì mặt tôi đỏ ửng không kiểm soát nổi. Tôi không nói được gì, chỉ ngồi yên, ôm túi và cúi đầu.
Sao tôi lại như thế nhỉ? Bình thường tôi nói chuyện rất tự tin, còn hay tán tỉnh nữa, nhưng lúc này cứ lúng túng không biết phải làm gì.
Tôi lắc đầu, tự trấn an bản thân. Mình không nên như vậy. Tôi nghĩ xem nên cư xử sao cho đúng lúc này.
“P’Newt ạ, mình đang đi đâu vậy?”
P’Newt lái xe, liếc nhìn tôi.
“Tối nay em muốn ăn gì?”
“Dạ, ăn gì cũng được.”
Tôi không biết nên chọn món gì. Món nào cũng ngon khi đi với P’Newt, mà P’Newt mới là món ngon nhất chứ, hihi.
“Hmmm…” P’Newt dừng một chút rồi hỏi thẳng luôn: “Em thích ăn đồ Thái không?”
“Thích ạ” tôi vừa nói vừa vuốt nhẹ gáy.
‘Hôm nay mình mới ăn rồi, có nên ăn lại không ta?’
“Đồ Tây?” P’Newt hỏi tiếp.
“Em cũng được ạ.” Tôi ngập ngừng trả lời.
Mỗi lần nghe đến đồ Tây là tôi lại nghĩ đến P’Pho.
‘Anh ấy lúc nào cũng gửi hình mấy món Tây giữa đêm!’
“Đồ Trung Quốc?” P’Newt tiếp tục hỏi.
Tôi thắc mắc sao anh lại hỏi nhiều đến thế.
“Đồ Trung cũng được ạ.”
Dù nói vậy, tôi nghĩ trong đầu…
Bố mẹ tôi rất thích đồ Trung Quốc và tuần nào cũng ăn cùng họ.
“Vậy đổi món nhé.” P’Newt bất ngờ nói.
“Đồ Nhật thì sao?”
“Ồ, em thích đồ Nhật.” Dù không nói ra miệng, trong lòng tôi đã vui sướng khôn tả.
‘Tôi yêu mọi thứ liên quan đến anime, và đồ ăn Nhật cũng không ngoại lệ.’
Món tôi thích nhất tuyệt đối là cá hồi. Tôi thích bất cứ món gì làm từ cá hồi. Cơm cá hồi, teriyaki cá hồi, sashimi cá hồi, sushi cá hồi, cá hồi hun khói. Tôi thậm chí còn thích cả đầu cá hồi nữa.
“Còn đồ Hàn thì sao?” P’Newt hỏi tiếp.
“Dạ, đồ Hàn cũng ngon.”
Điều đầu tiên tôi nghĩ đến khi nói về đồ Hàn là P’Newt oppa [1].
‘Nếu mình cùng ăn đồ Hàn với oppa thì chắc như đang hẹn hò với anh chàng oppa đẹp trai trong phim Hàn rồi~’
Tôi mơ mộng về chàng oppa P’Newt của riêng mình.
‘Khó lựa quá, nhưng mình vẫn thích… cá hồi hơn.’
Tôi nghe tiếng cười của P’Newt rồi anh ấy cười mỉm nói…
“Vậy thì, mình đi ăn món Nhật nhé.”
Tôi hơi bối rối. Anh ấy cứ hỏi tôi thích gì, nhưng cuối cùng lại tự mình quyết định.
Thôi kệ, tôi chỉ vui khi được ăn món mình thích với người mình thích thôi.
Chỉ có riêng hai người.
Chúng tôi đến trung tâm thương mại không xa trường đại học lắm. May mắn thay, còn chỗ đậu xe gần cửa ra vào, nên chúng tôi không phải đi bộ xa.
Tôi thường đến đây nhưng chỉ để ăn hoặc mua đồ ở siêu thị. Tôi chưa từng có ai đi cùng. Đây là lần đầu tiên tôi đến đây với một người cùng trường.
Và người đó là P’Newt, anh chàng khóa trên nổi tiếng của khoa y.
Tôi cảm thấy rất ngại ngùng khi đi "hẹn hò" với anh ở đây.
P’Newt đẹp trai, cao ráo, thông minh — quá hoàn hảo, dường như nằm ngoài tầm với của tôi. Chỉ nhìn thoáng qua thôi tim tôi đã đập nhanh rồi.
Tôi nhận ra vẻ ngoài nổi bật của P’Newt khiến anh ấy là trung tâm chú ý, trái ngược hoàn toàn với tôi. Tôi trông giống như một người đi cùng hơn là một người bạn thân thiết.
“Nhà hàng này thì sao? Nghe nói đồ ăn ngon.”
P’Newt chỉ vào một quán. Tôi biết chỗ này, đã đến đây hai ba lần rồi.
“Irasshaimase~” Cô phục vụ chào đón chúng tôi. “Hai khách, mời theo tôi.”
Hai khách! Chỉ riêng từ "hai" thôi đã khiến tôi đỏ mặt.
Chúng tôi chỉ là anh khóa trên – em khóa dưới thôi mà, tôi tự nhủ.
Chúng tôi được sắp xếp bàn gần góc riêng tư, đúng là vị trí lý tưởng cho hai người.
“Em muốn gọi gì?” P’Newt hỏi, mở menu ra.
“Em gì cũng được ạ,” tôi lịch sự trả lời, nhưng mắt tôi đã dán chặt vào sashimi cá hồi, nước miếng như muốn chảy ra. Tôi còn nhìn cả set teriyaki cá hồi với ánh mắt long lanh.
‘Khó lựa quá, sashimi hay teriyaki đây? Cứ như thể cả hai phiên bản dịu dàng và nghiêm túc của P’Newt đang cùng lúc “tấn công” tôi bằng vẻ điển trai của anh ấy vậy!’
Tôi thầm lẩm bẩm trong lòng.
‘Mình có lấy cả hai được không? Không được đâu!’
“Được rồi, để anh chọn cho.” Cuối cùng P’Newt gọi cô phục vụ. Chắc là tôi đã suy nghĩ quá lâu rồi.
Tôi gật đầu. Tôi chỉ biết ngậm ngùi tạm biệt món cá hồi yêu thích của mình thôi.
Dù P’Newt chọn gì cho tôi, tôi cũng vui khi ăn cùng anh. Đương nhiên, ăn cùng P’Newt là ngon nhất!
“Em muốn gọi món gì?” Cô phục vụ hỏi.
“Cho em một set sashimi cá hồi và một set teriyaki cá hồi nhé.”
Khi nghe P’Newt gọi món, tôi mở to mắt ra. Nước miếng suýt nữa thì chảy ra.
Chờ đã… sao P’Newt lại gọi cả hai món mà tôi thích vậy?
“Sao em nhìn anh như thế?” P’Newt nhìn thẳng vào mắt tôi.
“A….anh thích cá hồi à?” Giọng tôi run run, cố giấu không cho anh biết tôi là fan cuồng cá hồi cỡ bự.
“Anh tưởng em thích nên gọi cho em luôn.” P’Newt mỉm cười.
“H…hả?” Tôi ngạc nhiên thốt lên.
‘Tôi đã nói với anh ấy khi nào rằng tôi muốn sashimi cá hồi và teriyaki cá hồi vậy? Hay là suy nghĩ của tôi tự nhiên bật thành tiếng?’
“Em nhìn cả hai món với ánh mắt long lanh thế kia mà. Rõ ràng quá rồi.” P’Newt cười khúc khích, đưa tay chống cằm.
“Gì cơ?!” Tôi sững người.
Hóa ra tôi dễ đoán quá. Đừng nói là P’Newt đã nhìn thấu tôi — rằng tôi đang yêu anh ấy một cách điên cuồng, mơ mộng và cả… nóng bỏng nữa?
“Trên xe, anh hỏi đại thôi nhưng anh quan sát phản ứng của em.”
“À…” Tôi lại thốt lên.
“Khi anh hỏi về đồ Thái, em nói ‘được’ nhưng…” P’Newt bắt đầu giải thích.
“Em đưa tay vuốt cổ, đó là dấu hiệu của sự không chắc chắn. Khi anh hỏi về đồ Tây, em ngập ngừng, nghĩa là không mấy hứng thú. Rồi khi anh đề cập đến đồ Trung, em mím môi, nghĩa là không muốn…”
Hả?! Tôi sửng sốt. P’Newt có thể đọc vị tôi chỉ qua cách quan sát phản ứng sao?
“Khi hỏi đồ Nhật thì khác.” P’Newt mỉm cười.
“Em mở mắt to ra vui vẻ, nét mặt hạnh phúc. Chân em còn đung đưa nữa. Đó là phản ứng của sự vui vẻ. Nên anh biết em thích đồ Nhật. Nhưng để chắc chắn, anh hỏi luôn đồ Hàn. Em cũng có phản ứng đó nhưng chân không đung đưa, nghĩa là em thích nhưng vẫn thích đồ Nhật hơn.”
Ôi trời đất ơi!
P’Newt còn để ý cả việc tôi đung đưa chân nữa! Đến cả bản thân tôi còn không nhận ra mình làm vậy.
Điều tôi có thể nói bây giờ chỉ là…
“Này… P’Newt, em hỏi anh một câu được không?”
P’Newt nhướn mày.
“Được thôi. Câu hỏi gì?”
Tôi thật sự nghiêm túc. Tôi đã tò mò từ lâu rồi.
“Anh có phải họ hàng với Sherlock Holmes không?”
P’Newt hơi ngạc nhiên rồi bật cười.
“Không. Anh là họ hàng với Doctor Watson.”
“Hả?”
Giờ thì tôi mới ngạc nhiên. Không ngờ anh ấy lại nói vậy.
“À, vì cả hai đều là bác sĩ mà, đúng không?” P’Newt giải thích, khiến tôi hiểu ra.
Dù là Sherlock hay Watson thì anh ấy cũng giỏi quan sát người ta thật. Tôi thật sự khâm phục khả năng của anh.
“Em đã hỏi anh rồi, giờ đến lượt anh.”
P’Newt đổi chủ đề.
“Anh muốn hỏi em cái gì ạ?”
Tôi nghĩ mình chẳng có gì hấp dẫn để anh ấy phải hỏi đâu.
Hay là anh ấy sẽ hỏi… “Em có muốn cưới anh không?” Thôi nào, trí tưởng tượng của tôi thật hoang đường!
“Anh nghiêm túc đấy.” P’Newt làm vẻ mặt nghiêm nghị, mà…
‘Quá điển trai! Trời ơi!’
“Vâng, em nghe đây.” Tôi cố giữ bình tĩnh.
Anh ấy trông rất nghiêm túc, nên tôi phải lắng nghe cho kỹ.
“N’Cha…” P’Newt dừng lại một chút.
“Em nghĩ sao về Chane?”
“Hả?” Tôi chớp mắt.
Câu hỏi này vượt xa dự đoán của tôi.
“P’Chane… bạn thân của anh đúng không?”
“Đúng.” Anh ấy gật đầu.
“Ừ…” Tôi suy nghĩ. Không biết sao anh ấy lại hỏi câu này.
Tôi nghĩ gì về P’Chane nhỉ…
“P’Chane đẹp trai, cao ráo, thông minh và là sinh viên khoa y.”
Tôi nói về ngoại hình của anh ấy trước, rồi mới chuyển sang tính cách.
“P’Chane trầm tính, không nói nhiều, nhưng tốt bụng và thi thoảng cũng hài hước. Em thích P’Chane.”
Chỉ bấy nhiêu là những gì một đứa ngốc như tôi có thể nghĩ ra được thôi.
Nhưng khi ánh mắt tôi chạm vào P’Newt, tôi giật mình.
S…sao mặt P’Newt lại có vẻ giận dữ vậy?
Phải chăng câu trả lời của tôi sai rồi? Không, không thể nào.
Tôi chắc chắn mình không nói gì xấu về bạn anh ấy.
“Em thích Chane sao?” Giọng P’Newt lạnh lùng đến mức tôi không khỏi rùng mình.
Chuyện gì xảy ra vậy? Tôi bắt đầu đổ mồ hôi.
“D…dạ, em thích anh ấy…” Tôi gần như không kiểm soát được giọng mình.
Làm sao tôi có thể nói rằng tôi ghét hay không thích P’Chane chứ?
P’Newt mím môi, lông mày nhíu lại gần như thắt nút.
“Em có muốn hẹn hò với Chane không?” P’Newt hỏi với giọng băng giá.
‘Hẹn hò với P’Chane ư? Không đời nào! Tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều đó!’
Nhưng tại sao P’Newt lại hỏi câu đó?
“Không, em không có ý thích theo kiểu đó.” Tôi mới nhận ra P’Newt đã hiểu lầm tôi rồi.
“Em chỉ thích P’Chane như một đàn em thôi.”
“Vậy thì tại sao em lại thích Chane?” P’Newt tiếp tục hỏi với vẻ nghiêm trọng. Tôi nuốt nước bọt.
“À, P’Chane là người tốt,” tôi nói thẳng những gì trong đầu.
“Cậu ta tốt hơn anh à?” P’Newt tiếp tục hỏi.
Tôi hơi choáng.
Tại sao P’Newt lại đem mình ra so sánh với P’Chane vậy? Tôi không hiểu.
Nhưng tôi cũng tò mò vì sao mình lại nghĩ P’Chane tốt như thế.
P’Chane đã để lại ấn tượng tốt với tôi khi anh ấy giúp đỡ khoa và đóng vai hoàng tử trong vở kịch của chúng tôi. Nhưng… không đời nào tôi kể cho P’Newt chuyện này! Đó là kỷ niệm khiến tôi xấu hổ nhất đời. Tôi sẽ không để anh ấy biết rằng tôi từng là “công chúa” ngớ ngẩn như thế.
Còn nữa. P’Pae nói với tôi rằng P’Chane đã giúp tôi khi tôi ngất xỉu trong phòng thí nghiệm y học. Hơn nữa, P’Chane luôn trả lời mọi câu hỏi của tôi. Anh ấy còn từng tặng tôi một gói Milo hộp nữa. Đó là lý do tôi nghĩ P’Chane là người tốt bụng.
Có lẽ P’Newt nghĩ tôi suy nghĩ quá lâu, nên anh ấy tiếp tục hỏi…
“Chane đã từng chở em về nhà chưa?”
“Chưa bao giờ.” Tôi trả lời.
“Chane đã từng chăm sóc em khi em ngất chưa?”
“Chưa, anh ấy chưa từng ạ.” Tôi nghe nói P’Chane là người đỡ tôi, nhưng người chăm sóc tôi chính là P’Newt.
“Chane đã từng dạy kèm em chưa?”
“Không, anh ấy chưa bao giờ dạy kèm em cả.” Câu hỏi thật kỳ lạ. Tôi là học sinh của P’Newt, thì làm sao P’Chane lại dạy kèm tôi được?
“Chane đã từng mời em ăn chưa?” Giọng P’Newt vẫn đều đều, không đổi.
“Anh ấy từng mời em một hộp Milo thôi.” Tôi trả lời.
P’Newt gật đầu.
“Vậy thì anh phải là người tốt bụng hơn Chane, phải không?”
Gì cơ? Tôi bỗng trở nên rối bời.
“Chane là sinh viên y, anh cũng vậy, mà điểm của anh còn tốt hơn cậu ta.”
Tôi chớp mắt. Tôi hiểu lời anh nói, nhưng lại chẳng hiểu ý anh muốn gì.
“Anh cao hơn Chane, đẹp trai hơn Chane. Anh còn vượt mặt cậu ta để trở thành Moon của Khoa Y nữa kia.”
Tôi không khỏi hoang mang. P’Newt nói nhiều về P’Chane quá khiến tôi chợt nhớ ra điều gì đó, rồi không kiềm được nữa.
“P’Newt, cho em hỏi một câu ngốc nghếch được không?”
“Câu gì?” P’Newt nhướng mày.
“Ờ…” Nói thẳng thì hơi khó.
“Anh có…thích P’Chane không?”
Câu hỏi của tôi làm P’Newt nghẹn ngào.
“Cái gì cơ?!” Anh hỏi lại.
“À, anh và P’Chane lúc nào cũng đi cùng nhau.” Tôi vò đầu ngón tay.
“Cả hai đều còn độc thân. Mà P’Newt cứ hỏi em về P’Chane, nên em…”
Câu tôi chưa kịp nói hết thì P’Newt giơ tay cắt ngang.
“N’Cha.” Anh ôm đầu.
“Anh và Chane chỉ là bạn thân thôi. Không phải kiểu như em nghĩ đâu.”
“Hả?” Tôi nghiêng đầu.
Thật sao? Có phải vậy không? Vì một vài chuyện khiến tôi nghĩ khác.
Nếu P’Newt và P’Chane thật sự không thích nhau theo kiểu đó? Vậy thì tất cả những chuyện kia là gì?
Trong lúc tôi còn bối rối, cô phục vụ đã bưng đồ ăn đến.
“Em đã hiểu chưa, N’Cha?” P’Newt hỏi cho chắc chắn.
“Rồi, hiểu ạ.” Dù nói vậy, tôi vẫn chưa rõ lắm.
Tôi nhớ P’Chane cũng phủ nhận khi tôi hỏi về P’Newt. Vậy rốt cuộc chuyện đó là sao?
“N’Cha, em chọn một cái đi.”
Tâm trạng P’Newt trở lại bình thường khi món ăn được mang đến. Tôi cũng quên luôn chuyện P’Chane, chỉ chăm chú vào đĩa cá hồi ngay trước mặt.
Ôi! Sashimi cá hồi và teriyaki cá hồi!
‘Cả hai trông ngon quá! Tôi không thể chọn. Hay là ăn cả hai luôn?’ Tôi nghĩ thầm.
“Còn nếu món này là anh…”
P’Newt chỉ vào sashimi cá hồi, rồi tới teriyaki cá hồi.
“Còn món này là Chane…”
Anh ấy nhìn tôi.
“N’Cha, em sẽ chọn món nào?”
Gì vậy?! Tôi chớp mắt. Câu hỏi kiểu gì thế này?
Làm sao tôi có thể chọn giữa hai món cá hồi yêu thích nhất cơ chứ?
Câu hỏi này còn khó hơn cả bài tập của P’Newt nữa kia!
Tôi đang cảm thấy cực kỳ bối rối, vì đã khó chọn một món rồi, giờ lại phải tưởng tượng chúng là P’Newt và P’Chane sao? Nhưng khoan đã…
“Ehh…” Tôi vẫn chưa hiểu ra.
“Tại sao P’Newt là sashimi còn P’Chane là teriyaki?”
P’Newt nhún vai.
“Vì sashimi đắt hơn.”
À đúng là vậy thật. Vậy ý P’Newt là anh ấy “đắt giá” hơn P’Chane? Ý là đẹp trai hơn, thông minh hơn gì đó?
Vậy thì tôi nên chọn… Không, có điều gì đó sai sai rồi.
“Em không thể chọn được,” tôi nói thật lòng.
“Tại sao không?” P’Newt nhìn thẳng vào tôi.
“Vì em thích cả hai,” tôi nói nhỏ.
“Hm?” P’Newt nheo mắt lại.
Tôi đỏ mặt khi nhận ra mình vừa lỡ lời.
“Không, em không có ý nói P’Newt và P’Chane! Ý em là… cả hai đều là cá hồi.” Tôi vội vàng giải thích.
“Với lại, em nghĩ không đúng đâu, P’Newt.”
“Sao lại không đúng?”
“Em không nghĩ P’Chane là cá hồi.”
Tôi suy nghĩ. Nếu so sánh P’Chane với một loại cá… Thì anh ấy là cá gì nhỉ?
“À, em nghĩ P’Chane là cá saba.”
Đúng rồi! Cá saba hợp với anh ấy lắm. Cá saba cũng ngon, nhưng tôi vẫn thích cá hồi hơn.
P’Newt nhướng mày.
“Vậy anh là cá hồi được à?”
“Vâng.” Tôi gật đầu. Đối với tôi, P’Newt chính là cá hồi.
“Tại sao?”
“Vì…” Tôi ngập ngừng. Tôi cố nghĩ ra lý do tại sao P’Newt là cá hồi.
Vì nó đắt tiền? Có món còn đắt hơn.
Vì nó có omega-3 ư? Liên quan gì đâu?
Vì nó giàu dinh dưỡng ư? Không liên quan lắm.
Vì nó sống ở nước lợ ư? Gì vậy trời?
Vì màu nó tươi như đầu khấ— Dừng lại!
Chỉ còn một câu trả lời đúng duy nhất.
“Vì nó ngon.”
Trời ơi! Tôi vừa nói gì thế? Vì cá hồi ngon, nên P’Newt là cá hồi?
Chết tiệt! Tôi vừa ám chỉ mình muốn “ăn” P’Newt sao?!
“Anh hiểu rồi, nên em mới không chọn được?” Gương mặt P’Newt trở lại bình thường.
“Ờ…” Mặt tôi nóng ran. “…dạ…”
“Vậy thì…” P’Newt cầm đũa, gắp mỗi món cá hồi, chia làm hai phần. Kết quả là cả hai đĩa đều được chia đôi.
“Em thấy sao?” P’Newt hỏi.
Tôi nhìn hai món với ánh mắt sáng lấp lánh.
Tôi không cần phải chọn nữa. Tôi có thể ăn cả hai món!
‘Tôi yêu P’Newt nhất!’
Nhưng cái miệng chết tiệt của tôi lại…
“P’Newt, anh sẽ ăn chính mình sao?”
Chẳng phải tôi vừa nói anh ấy là cá hồi đó sao?
“Vậy em thấy anh “ngon” à?” P’Newt trêu lại.
Câu hỏi gì thế này?!
“Ngon… ngon…” Tôi lắp bắp, câu trả lời mơ hồ đến mức chính tôi còn thấy xấu hổ.
Tôi biết cá hồi ngon, và P’Newt… dĩ nhiên, cũng phải “ngon”.
“Em từng nếm thử anh chưa? Sao em biết anh “ngon”?” P’Newt hỏi tiếp.
Thôi xong, tim tôi đập nhanh quá. Sắp nổ tung mất.
“Em chưa ăn… nhưng chắc là “ngon”…”
Chết tiệt! Cái miệng tôi đúng là không có phanh!
‘P’Newt, làm ơn tha cho em… không là em chết mất…’
P’Newt chỉ bật cười rồi bắt đầu dùng bữa.
“Ăn đi nào. Không thì đồ ăn nguội đấy.”
“Ờ… cảm ơn anh.” Tôi đáp nhỏ nhẹ.
Tôi xấu hổ đến mức không dám ngẩng mặt lên nhìn anh.
Tiếng nhạc cổ điển Nhật Bản vang lên trong nhà hàng. Tôi đang dùng bữa tối cùng P’Newt trong một không gian như thế này, cảm giác cứ như đang đi tuần trăng mật tại Nhật Bản vậy.
Nếu cả hai cùng mặc yukata… ồ, P’Newt chắc chắn sẽ rất đẹp trai, như nam chính trong truyện shoujo.
Còn tôi… sẽ là người yêu của nam chính~
Đến khi bữa tối – à không, buổi hẹn hò – kết thúc thì trời đã tối hẳn. P’Newt đề nghị đưa tôi về nhà. Ban đầu tôi sợ làm phiền anh, nhưng anh ấy nói…
“Hôm trước em bảo anh đưa em về còn gì?”
Tôi không ngờ P’Newt lại nhớ cả chuyện đó.
Và thế là không lâu sau, tôi đã ngồi cạnh anh ấy trong xe. Ghế phụ cạnh ghế lái. Cảm giác cứ như chúng tôi thật sự đang hẹn hò.
Tôi liếc nhìn P’Newt. Đúng là đẹp trai 360 độ. Trước, sau, trái, phải – góc nào cũng đẹp. Tôi phải trả bao nhiêu để có được một người như anh ấy đây?
“Nhà em ở gần vòng xoay Wongwian Yai à?”
P’Newt hỏi khi cài định vị GPS.
“Dạ. Cảm ơn anh, P’Newt.” Tôi thấy vui vì anh ấy thật sự đưa tôi về.
Tôi đã có lớp học riêng với anh, bữa tối riêng với anh, giờ lại còn đi xe riêng với anh.
Tiếp theo… chúng tôi sẽ… riêng trong phòng ngủ… Không! Tôi nghĩ quá xa rồi!
Nhưng càng nghĩ, tôi càng cảm thấy rõ khoảng cách giữa hai chúng tôi.
P’Newt vừa đẹp trai, vừa thông minh. GPA 4.00, thủ khoa đầu vào khoa y, Moon của trường, nhạc trưởng đội diễu hành, Cute Boy… tôi không thể đếm xuể những điểm hoàn hảo của anh ấy.
Tôi quay mặt ra cửa sổ, khẽ thở dài.
Tôi đã thầm thích P’Newt suốt năm năm, và thật sự quá may mắn khi được ở cạnh anh ấy như thế này. Nhưng cuối cùng… đây là ngõ cụt. Không thể tiến xa hơn được nữa.
Dù vậy, tôi vẫn âm thầm tự hỏi – liệu mình có chút cơ hội nào không, dù là mong manh nhất?
Tôi cứ nói mà không dám nhìn P’Newt.
“P’Newt ạ… nếu có một người không đẹp trai, học không giỏi, không nổi bật, lại chẳng có nhiều bạn… Hoàn toàn trái ngược với P’Newt, như trời với đất.”
P’Newt vẫn im lặng. Tôi không chắc anh ấy có đang nghe không, nhưng tôi vẫn tiếp tục.
“Nhưng…” Tôi hơi ngập ngừng.
“Người đó đã thích P’Newt rất lâu rồi, biết hết mọi thứ về P’Newt và yêu tất cả những gì thuộc về anh. Người đó sẵn sàng làm mọi thứ chỉ để được thấy anh, và chưa bao giờ thích ai khác. Dù P’Newt không hề biết người đó tồn tại, người đó vẫn chấp nhận đứng nhìn từ xa.”
Giọng tôi run run. Trong xe tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng điều hòa và tiếng động cơ xe. Tĩnh lặng đến mức tôi nghe rõ cả hơi thở của chính mình.
“Nếu một ngày P’Newt phát hiện ra cảm xúc của người đó, dù biết rõ chẳng thể nào thích lại người ấy…”
Tôi hít sâu, rồi hỏi: “Anh có thể cho người đó một cơ hội không? Chỉ một chút thôi cũng được…”
Khi nói xong hết những gì trong lòng, không gian chìm vào im lặng. Tôi cúi gằm xuống, không dám đối mặt với anh ấy. Tôi không biết P’Newt đang nghĩ gì, cũng không dám đoán.
“Không thể nào.”
P’Newt đáp sau vài giây.
Tôi thấy tim mình như trùng xuống. Đúng như tôi nghĩ, hiện thực luôn phũ phàng.
‘Tôi biết mà… P’Newt sẽ không bao giờ cho cơ hội.’
Tôi cắn chặt môi để không bật khóc ngay trước mặt anh.
“Không, ý anh là…”
P’Newt lên tiếng đính chính.
“Không thể nào có ai thích anh nhiều năm mà anh lại không biết.”
“Hả?!” Tôi ngẩng phắt lên, mắt mở to ngạc nhiên.
Tôi vốn định không nhìn anh, nhưng không kiềm được.
P’Newt liếc nhìn tôi, ánh mắt sắc bén như thể nhìn thấu tâm can tôi.
“Ai mà có tình cảm với anh thì không thể giấu được đâu.”
Cái… gì cơ?! Tôi chợt thấy hoảng loạn.
“Ơ, P’Newt, anh đâu thể nhạy cảm đến mức đó chứ?” Tôi cười gượng gạo.
P’Newt khẽ cười trong cổ họng.
“Em đang nghĩ anh là họ hàng của Sherlock Holmes à?”
Tôi đứng hình.
‘Đừng nói là… P’Newt biết mình… Không! Không thể nào! Mình đâu có nói đó là chuyện của bản thân cơ mà?!’
“Dù sao thì, về câu chuyện của em…” P’Newt bất ngờ nói.
“Sao em không thử nhìn theo một hướng khác?”
“Một hướng khác?” Tôi ngơ ngác.
“Đôi khi, là một vầng trăng trên trời… cũng chẳng phải điều gì tốt đẹp đâu.” P’Newt nhìn đường, không nhìn tôi.
“Vì mỗi lần anh thích ai đó… người đó luôn thấy chuyện đó là không thể xảy ra.”
Gì cơ? Tôi tròn mắt. “Người đó”? Ai vậy?
P’Newt vẫn nói tiếp: “Có thể tỏ tình là một ý hay, nhưng người đó lại chẳng tin. Có thể nghĩ đó là một trò đùa, hoặc hiểu lầm thành một kiểu tỏ tình khác. Tệ hơn nữa, người đó sẽ tránh mặt anh… hoặc bỏ chạy.”
Tôi hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì.
“Anh nghĩ… anh đã thể hiện rõ lắm rồi. Vậy mà người đó vẫn chưa nhận ra.”
Tôi vẫn chưa hiểu P’Newt đang muốn nói điều gì.
P’Newt liếc nhìn tôi một cái. Anh ấy mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng nét mặt lại lộ vẻ bối rối.
“Được nhiều người yêu mến thì có ích gì, nếu người duy nhất mà mình thích lại không dám bước ra để tỏ tình thì còn tốt đẹp gì?”
Giọng anh trầm, mang theo chút gì đó buồn bã và lo lắng.
“Em thấy vậy… có đúng không?”
Tôi không trả lời được. Vì tôi… vẫn chưa hiểu hết ý anh ấy.
Những lời anh nói nghe thì hợp lý đấy, nhưng tôi không tài nào tưởng tượng nổi bản thân mình là một người nổi tiếng. Vậy nên, tôi cũng chẳng biết nên gật đầu hay lắc đầu.
Có lẽ… tôi thật sự là một kẻ ngốc.
————
Chú thích của Mộng:
[1] Oppa – Oppa (dành cho nữ) / hyung (dành cho nam) trong tiếng Hàn: có nghĩa là anh trai hoặc người đàn ông lớn tuổi hơn. Các từ oppa/hyung được sử dụng thay thế cho nhau tùy thuộc vào giới tính của người gọi người đàn ông lớn tuổi hơn. Tuy nhiên, trong tiếng Thái, từ ‘oppa’ thường dùng để chỉ một chàng trai có ngoại hình hoặc phong thái Hàn Quốc – bất kể giới tính của người sử dụng từ này.