Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Mối Duyên Bị Nguyền Rủa
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Này, biết gì không?
Hoàng Tu Kỳ bê một bát mì cay, vội vàng ngồi xuống đối diện Phương Việt, mặt mày hớn hở kể ngay: "Tôi vừa mới dò la được, cậu ta thực sự nghỉ học! Đây là đại học đấy, cũng không thể tùy tiện chuyển trường như hồi cấp hai cấp ba, cậu nghĩ xem về sau cậu ta phải làm sao bây giờ? Cũng không thể học lại rồi thi đại học..."
Cậu ta không ngừng lắc đầu, tặc lưỡi thở dài với Phương Việt: "Cái vận độc thân bẩm sinh của cậu đúng là đỉnh thật, lần nào cũng linh nghiệm, chưa bao giờ sai lệch.
Vị dũng sĩ này mới tỏ tình với cậu chưa được mấy ngày đúng không? Chẳng phải các cậu còn muốn đi xem phim với nhau còn gì? Thật sự quá đột ngột..."
Phương Việt nghe vậy, tay cầm đũa khựng lại một chút, thở dài rồi lấy điện thoại mở WeChat, ấn vào tin nhắn đầu tiên.
Mấy tin nhắn cuối cùng cậu gửi đi cùng với một loạt dấu chấm than chói mắt hiện ra, cho thấy cậu đã bị đối phương thẳng tay cho vào danh sách đen.
Hoàng Tu Kỳ nhìn bộ dạng này của cậu, hiểu ý mà bĩu môi, vừa đổ thêm dấm chua vào bát, vừa nói: "Khai thật đi, có phải cậu cũng khá thích cậu ta đúng không?"
"Không hẳn là thích, nhiều lắm thì cũng chỉ có chút thiện cảm, chứ tôi nào dám thích ai." - Phương Việt lắc đầu, gạt bỏ suy đoán của bạn mình.
Nhìn cậu nói bằng giọng điệu "chua chát" như vậy, Hoàng Tu Kỳ trái lại chẳng nể nang gì mà bật cười phá lên: "Hahahahahahaha, mẹ nó chứ, tôi thấy cậu thật sự nên tham gia chương trình "Tiếp cận khoa học" đi. Tôi đã nghĩ sẵn tiêu đề với khẩu hiệu luôn rồi: Thiếu niên đào hoa được nhiều người theo đuổi, lại lạ lùng độc thân suốt hai mươi mốt năm, tình duyên thật sự bị nguyền rủa? Vô số người theo đuổi, nhưng tất cả đều ngấm ngầm bị ngăn trở, là do đạo đức suy đồi, hay nhân cách sa sút?"
Cậu ta cố tình đè giọng xuống, tạo ra một âm thanh nghe có vẻ huyền bí.
"......" - Phương Việt chẳng buồn phản ứng, cậu chau mày ngậm miệng, mấy giây sau nhổ ra một cục xương nhỏ dính máu.
Ăn cơm gà hầm hai năm trời không sao, vậy mà giờ cũng gặp nạn, ái chà, rách lợi rồi.
Quả nhiên...!
Mỗi lần xảy ra chuyện, không chỉ có người theo đuổi cậu biến mất dạng, chính cậu cũng tình cờ gặp xui xẻo.
Mà mức độ xui xẻo lại được quyết định bởi mức độ thiện cảm của cậu dành cho người đó.
Đây là kết luận cậu rút ra được sau nhiều năm lần mò.
Hoàng Tu Kỳ bởi vì vậy mà cười to.
Số phận độc thân từ trong trứng của Phương Việt bắt đầu từ hồi lớp bốn tiểu học.
Lúc ấy, cậu được coi là cậu bé lớp bốn xinh xắn nổi tiếng toàn trường, liên tục được mấy cô bé lớp trưởng, lớp phó văn nghệ, lớp phó vệ sinh, phát thanh viên đài phát thanh nhỏ của trường cùng với mấy em gái loli dũng cảm theo đuổi.
Có một ngày cả lớp đi chơi xuân, mấy cô bé đều tranh nhau muốn ngồi cạnh cậu, ngay lúc đó, cả xe bất ngờ gặp tai nạn, lật nghiêng sang một bên.
Phương Việt như một ngọn núi lớn, dùng thân mình che chắn cho các cô bé, và cậu phát hiện bản thân không hề bị thương tổn chút nào.
Tất cả mọi người đều không gặp thương tích, thế nhưng lần tai nạn xe cộ này đã tạo ra một bóng ma trong lòng các nụ hoa nhỏ của tổ quốc.
Chuyện đó còn được đưa lên mục tin tức của số báo chiều địa phương, gây ảnh hưởng đến số lượng học sinh tiểu học nhập học mấy năm liền.
Mặc dù Phương Việt thực sự vô tội, nhưng trong lòng các bạn nhỏ kia, cậu dường như trở thành một tấm bùa báo hiệu tai nạn vậy, kể từ đó không còn cô bé nào dám lại gần cậu nữa.
Lên cấp hai, ngay cả con trai cũng viết thư tình gửi cho Phương Việt.
Nói một chút về trường hợp cậu ấn tượng sâu sắc nhất, lúc ấy có một đại ca ở trường bên cạnh, tan học hôm thứ sáu, dẫn theo một đám đệ tử lắt nhắt chặn trước cổng trường học của Phương Việt, ra lệnh cho cả đám nhìn thấy Phương Việt thì phải gọi cậu là "chị dâu".
Trong tay trùm trường cầm mười chín bông hoa hồng, đầu nhuộm tóc vàng vừa ngỗ ngược vừa kiêu ngạo ngẩng cao, cổ áo cố ý phanh rộng, lộ ra hình xăm ghi "Đã quên tình", đi giày lười được lau chùi không dính bụi, hai ngón tay kẹp điếu thuốc, thỉnh thoảng lại giả vờ ngầu lòi nhả khói thuốc.
Tất nhiên, lời thề "Nếu em không muốn rời xa tôi, tôi cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi em" của hắn chưa kịp thốt ra với Phương Việt, hắn đã bị cái cây xiêu vẹo ở cổng trường đổ ầm xuống người, hôn mê ngay tại chỗ.
Bất hạnh bị đập trúng đầu, phải nhập viện khâu hơn mười mũi, dưỡng bệnh mất hai tháng.
Nghe nói, trùm trường sau khi tỉnh lại đã nhìn thấu hồng trần, giác ngộ hoàn toàn, không còn thích Phương Việt nữa, chỉ một mực muốn xuất gia làm sư, năn nỉ phụ huynh cho nghỉ học. Bây giờ không chừng đang ở một ngôi chùa Thiếu Lâm nào đó quét sân.
Thậm chí lên cấp ba, những kiểu người như vậy theo đuổi cậu thật sự đếm không xuể.
Tiếng tăm về sức hút của Phương Việt xem như được đồn xa.
Nhưng đến khi nhận thư tình đến mỏi cả tay, nghe người khác tỏ tình đến đau cả đầu, cậu từ đầu đến cuối vẫn không có cơ hội được nếm trải qua hương vị của tình yêu.
Cũng không phải cậu tự cao, nhìn ai cũng không vừa mắt.
Cũng không phải cậu kiên quyết giữ nguyên tắc khước từ việc yêu sớm.
Mà là, chỉ cần có người yêu thích cậu, họ nhất định sẽ xảy ra chuyện gì đó, cắt đứt sợi dây tơ duyên với cậu.
Lớp mười một, cậu đã từng gặp được đối tượng mà mình động lòng, cũng ngay thời điểm đó cậu phát hiện mình thích người đồng tính.
Đối phương là học sinh giỏi ở lớp khoa học tự nhiên mới được phân chia lại, cũng là bạn cùng bàn của Phương Việt.
Vừa cởi mở lạc quan, vừa ôn hòa, vừa thông minh lại đẹp trai.
Hai người cùng nhau chơi bóng rổ, cùng học bài, làm bài tập, cứ như vậy một thời gian khiến tình cảm nảy sinh vượt quá mức bạn bè.
Phương Việt còn chưa kịp chuẩn bị tốt, thẳng thắn nói với cậu thiếu niên kia, bởi vì đối phương đã bước hụt xuống cầu thang, ngã gãy xương, phải nghỉ học mất một năm.
Thoáng cái từ bạn học biến thành đàn em của Phương Việt.
Mà cậu thì bận rộn ôn thi đại học, không dám nảy sinh tình yêu tình báo gì thêm nữa.
Vấn đề là, sau khi cậu lên đại học, tình huống như vậy cũng chẳng khá hơn là bao.
Ba mẹ cậu đều không phải là người cứng nhắc, tư tưởng của cậu cũng rất cởi mở, nhưng thực ra cậu vô cùng muốn hướng đến một tình yêu chân thành.
Có vô số người theo đuổi, thế nhưng lại không có một ai có thể cùng cậu đến được bến bờ hạnh phúc, thật là quái dị.
Người theo đuổi cậu lần này cũng bởi vì một nguyên nhân không rõ mà chuyển trường, là tân sinh viên năm nhất, cũng là thành viên câu lạc bộ trinh thám với Phương Việt.
Thời điểm vừa mới quen Phương Việt ở buổi gặp mặt thành viên câu lạc bộ hồi học kỳ một, hắn đã bị nhan sắc của cậu làm choáng váng, ngay lập tức theo đuổi một cách mãnh liệt.
Dĩ nhiên, nhiệt tình ban đầu cũng đến nhanh và đi cũng nhanh, đến mức việc làm thủ tục nghỉ học cũng phải thật mau chóng.
"Cậu nói xem, có khi nào cậu bị ma nữ ám vào người rồi không?" - Hoàng Tu Kỳ cười hì hì, trêu ghẹo nói - "Ma nữ âm thầm theo cậu cả đời, không cho cậu phụ bạc cô ấy đấy."
"...!Cậu còn nhớ chuyện coi bói ở cầu vượt mà lần trước tôi kể với cậu không?" - Phương Việt lau miệng, bình tĩnh đứng lên, trần thuật lại: "Đại sư nói rằng, kiếp trước tôi là đồng tử ở trên trời, kiếp này giáng trần để rèn luyện, làm sao có thể dính vào tình yêu của nhân loại."
"Tôi tin mà, tôi tin mà." - Hoàng Tu Kỳ mỉm cười đáp lại, không quên nói: "Chờ cậu quay về thiên đình, chớ quên giới thiệu em gái Hằng Nga cho tôi nhé."
Một tay cậu ta đặt bát mì đã ăn xong xuống khay, một tay lấy cặp sách đeo lên vai, đứng lên cùng Phương Việt.
Hai người ăn cơm trưa xong rồi đi học.
Vẻ mặt Phương Việt vẫn bình thường, còn có thể trêu đùa cùng bạn thân, nhưng thật ra trong lòng cậu cảm thấy khá mất mát.
Mặc dù không thể gọi cảm giác này là thất tình, nhưng cũng chẳng khác biệt là bao.
Cậu cúi đầu, bê khay đựng bát đũa đến nơi quy định.
Lúc đang định đi rửa tay, chợt có một người đụng mạnh vào vai cậu.
Va chạm không quá lớn, nhưng cơ thể của người nọ thực sự cứng cáp, giống hệt như một tảng đá lớn vậy, khiến Phương Việt lảo đảo.
"Ê, không sao chứ?" - Hoàng Tu Kỳ đỡ cậu.
Phương Việt không lên tiếng, có cảm giác như nửa người bị đụng đến vỡ tan nát ra vậy.
Người bạn học kia lỗ mãng thốt lên một tiếng "Thật xin lỗi" lạnh nhạt, sau đó vội vã rời đi.
Thậm chí còn không quay đầu nhìn "người bị hại", cũng không chờ người ta đáp lại câu "Không sao".
Chỉ còn lại bóng lưng thon dài đang sải bước thật nhanh.
"Duma, vội vàng đi đầu thai hay sao?" - Hoàng Tu Kỳ hùng hổ nói.
Phương Việt đổ tất cả chuyện này cho việc mình đang tâm tưởng đến một mối tình không tồn tại, cho nên mới gặp xui xẻo.
Cậu vỗ vỗ tay Hoàng Tu Kỳ tỏ ý mình không sao, đang định đi tiếp thì ánh mắt thoáng liếc qua thứ màu đen dưới chân.
Nhìn kỹ lại, hóa ra lại là một quyển sổ ghi chú mỏng.
Lúc trước không hề nhìn thấy thứ này, là bạn học kia làm rơi à?
Phương Việt vội vàng nhìn về phía cổng trường, lúc này ngay cả bóng lưng cũng không có.
Không còn cách nào khác, cậu nhặt quyển sổ lên, định lát nữa sẽ liên lạc văn phòng hỗ trợ sinh viên để người ta tự đến lấy lại đồ.
Hoàng Tu Kỳ đứng bên cạnh, thở dài nói: "Cậu là Thánh nữ Maria đấy à?"
"Tôi coi như cậu đang khen tôi đấy." - Phương Việt gãi đầu, hơi nhíu mày - "Trả lại đồ bị mất cũng được coi là thánh nhân à? Tôi còn thua xa lắm."
"Không phải thế, quan trọng là hành động này của cậu là lấy ơn báo oán."
"Cậu ta cũng không cố ý đụng phải tôi, hơn nữa người ta thật sự đã nói xin lỗi rồi mà."
"...!Cũng hợp lý. Vậy tại sao tôi vẫn thấy khó chịu thế nhỉ?" - Biểu cảm của Hoàng Tu Kỳ tràn đầy nghi hoặc.
"Có thể bởi vì cậu ta quá ngạo mạn đấy." - Phương Việt đùa một câu.
Cậu cất quyển sổ vào trong cặp, vội vàng nói: "Chạy nhanh đi, phải vào học rồi."
"Rồi rồi."
Hai người chạy vào lớp vừa lúc chuông mới vang lên một giây, chỉ còn lại chỗ ngồi ở hàng đầu tiên.
Phương Việt vừa mới ngồi xuống, chuẩn bị ghi bài dưới ánh mắt của giảng viên, khuỷu tay của Hoàng Tu Kỳ chọt chọt vào eo cậu, ra hiệu cậu xem điện thoại.
"Bạn gái tôi chuẩn bị quà cảm ơn cho cậu #cười nhe răng #cười nhe răng."
"Lần trước cậu chia sẻ cái quảng cáo chiêm tinh giúp em ấy đúng không? Em ấy nói muốn bao cậu một buổi xem bói trọn gói luôn! Bạn trong nghề của em ấy mở tiệm, nghe nói bói rất chuẩn, muốn giúp cậu đi xem chuyện nhân duyên một chút, hahaha."
Hai tin nhắn của Hoàng Tu Kỳ lần lượt được gửi tới.
Phương Việt lén lút ấn vào đường link có chút kỳ quái kia, nhìn thấy một tấm quảng cáo quầy xem bói nhỏ, mở ở con phố thương mại đối diện trường học của bọn cậu.
Cậu dở khóc dở cười gõ chữ: "Thay tôi cảm ơn cô ấy nhé, có cơ hội tôi sẽ đi."
Bạn gái mới quen của Hoàng Tu Kỳ là một "thầy bói nhỏ", hằng ngày nghiên cứu các loại huyền học phương Tây, khoảng thời gian trước bắt đầu kinh doanh bói toán dựa trên bản đồ sao.
Từ khi Hoàng Tu Kỳ kể chuyện của Phương Việt cho cô, cô luôn cực kỳ quan tâm đến tiến triển tình cảm của Phương Việt, thường xuyên lầm bầm lải nhải nói Phương Việt có "nghiệp chướng" đeo bám, lần này không nhịn được mà ra tay giúp đỡ.
"Em ấy mời cậu đi ngay hôm nay, bảo hôm nay là ngày đầy tháng.
Tôi chả hiểu gì cả #che mặt." Hoàng Tu Kỳ một bên nhắn tin, một bên nhún vai với Phương Việt.
"Ồ được được, tôi cảm ơn cô ấy nhé." Phương Việt gửi một cái nháy mắt, sau đó cất điện thoại di động vào trong cặp.
Cậu ngẩng đầu nhìn lên bảng trình chiếu, dáng vẻ tập trung, nghiêm túc.
Nhưng, nhìn kỹ thì có thể phát hiện ra, đôi mắt xinh đẹp ấy có vẻ hơi trống rỗng.
Phương Việt bắt đầu thẫn thờ.
Trong đầu cậu không ngừng hiện ra một câu nói trong tấm quảng cáo xem bói mà vừa nãy cậu mới xem:
"Thần, đang chăm chú nhìn bạn."