29. Chương 29: Đèn Nổ Giữa Bữa Ăn, Hắn Lại Đến Gần

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 29: Đèn Nổ Giữa Bữa Ăn, Hắn Lại Đến Gần

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy vẻ mặt Phương Việt thẫn thờ, Hàn Anh Lô dường như đã hiểu lầm điều gì đó.
Cô còn tưởng Phương Việt mất lòng tin vào khả năng xem bói của mình, vội vàng mở miệng thanh minh: "Này này, trước tiên cậu đừng vội không tin, tôi cảm thấy lá thứ hai sẽ bói đúng đấy."
Vừa nói, cô vừa đưa lá bài cho Phương Việt xem.
Trên đó vẽ một người phụ nữ đứng đắn, nghiêm nghị, đang ngồi trên ghế, mặc một chiếc áo choàng rộng và kín đáo.
Cho dù là động tác, vẻ mặt hay màu sắc của lá bài đều tỏa ra vẻ lạnh lùng.
"Lá The High Priestess này mô tả rất đúng tình trạng tình yêu của cậu, cậu nhìn một chút đi, trông đoan trang quá! Hơn nữa, lá này còn nói, người yêu của cậu bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong nồng nhiệt như lửa, cậu rút được lá này có nghĩa là trong lòng đang che giấu một tình yêu nồng cháy đó! Không phải trong lòng cậu đã có đối tượng rồi đấy chứ?" - Cô vừa nói vừa nheo mắt, trêu chọc Phương Việt.
"...Sao lại thế được." - Phương Việt chớp mắt một cách không tự nhiên, lúng túng trả lời - "Mấy câu đầu thì đúng, nhưng câu cuối thì không phải tôi."
Mặc dù lúc nghe Hàn Anh Lô giải thích, trong đầu cậu đã hiện ra một hình bóng, nhưng cậu hoàn toàn không muốn chấp nhận.
Người trong đầu đó còn không trả lời tin nhắn của cậu, làm cho cậu có cảm giác bây giờ mà thừa nhận thích cậu ta là mình thua rồi.
Ý thức được tính cách trẻ con của mình và hành động kỳ quặc sau đó, Phương Việt muốn tự chế giễu bản thân.
"Được rồi.
Lá thứ ba, Five of Swords." - Hàn Anh Lô nghi ngờ dừng lại một chút, vẻ mặt đầy lúng túng - "Có thể tôi hiểu sai, cậu bốc được lá này ám chỉ rằng cậu có xu hướng quay lại với người yêu cũ, hoặc là thái độ của một trong hai người ngày càng rung động vì đối phương..."
Cô càng nói càng kém tự tin, âm thanh ngày càng nhỏ, cuối cùng bắt đầu tự hoài nghi bản thân: "Haiz, tôi nói cũng không chuẩn lắm, có thể là do tôi chưa học đủ, phải luyện thêm chút nữa."
Dù sao, Phương Việt chưa yêu bao giờ, biết tìm ai mà quay lại được đây?
Phương Việt cười nhẹ hai tiếng, trấn an: "Không sao, cậu nói tiếp đi, khá thú vị."
Hàn Anh Lô mỉm cười, im lặng vài giây rồi cũng nhướn mày, cười: "Được rồi, vậy tôi cứ nói thoải mái, cậu cứ nghe cho vui, cứ coi như chúng ta đang xem để giải trí."
"Chuẩn bị tinh thần cho kỹ đi, từ giờ tôi có thể sẽ thả ga chém gió, sở trường của tôi là bịa chuyện đấy." - Cô nhe răng dọa dẫm Phương Việt, trông có vẻ còn hơi ác ý.
Hàn Anh Lô tiếp tục phân tích: "Lá thứ tư: The Devil, không ổn rồi Phương Việt ơi, lá bài này khiến tôi chỉ có thể nghĩ đến việc, đối phương là một trùm xã hội đen, tổng tài bá đạo mê người, vương gia tà ác, ác ma cố chấp...!Có tình cảm sâu đậm đến mức biến thái với cậu, thà hại người khác chứ không hại cậu, suốt ngày chỉ muốn giấu cậu đi hahahahahahahahahaha..."
Phương Việt:.......
Nhìn Hàn Anh Lô tự lấy cậu làm nhân vật chính trong một câu chuyện tình yêu máu chó, nói thả ga, đúng là thả đến mức không giới hạn.
Cậu có chút bất lực, nhưng cũng thấy vô cùng hài hước, cũng cười theo.
"Thôi, tôi cũng không giải thích được gì, chờ sau này tôi luyện lên tay rồi thì lại xem giúp cậu nhé." - Sau khi đùa giỡn xong, Hàn Anh Lô mới lấy lại bình tĩnh.
Cô ngại ngùng xếp lại mấy lá tarot chưa xem trên bàn - "Mấy cái này vẫn nên để người lạ xem thì hơn.
Cậu nhìn xem, tôi biết rõ chuyện của cậu, thông tin không khớp, tôi cũng không thể bịa ra được."
Thế nhưng, cô lại lập tức cẩn thận nói: "Nhưng mà, bộ bài mới của tôi chưa bóc ra đâu.
Xem cũng xem rồi, chúng ta xem tiếp cái này nữa nhé? Mặc dù tôi phân tích tarot không chuẩn, nhưng biết đâu cũng có thể gợi ý cho cậu điều gì đó bằng bộ bài này thì sao?"
Nhận thấy sự mong đợi trong mắt Hàn Anh Lô, Phương Việt rất tự nhiên ngồi lại chỗ cũ, gật đầu đồng ý.
Cô mới mua một bộ bài Oracle* mới, nghe nói có liên quan đến tình duyên, các lá bài rất mới và mịn, hình ảnh được vẽ tinh xảo.
"Được rồi, cái này khá đơn giản, chúng ta sẽ rút ba lá, xem xem gần đây thần hộ mệnh chỉ dẫn cho cậu những gì, muốn nói với cậu điều gì nhé." - Hàn Anh Lô vừa nói vừa bóc bộ bài mới ra, xáo qua loa vài lần.
Phương Việt không vì Hàn Anh Lô xem bói không chuẩn lắm mà thờ ơ, vẫn nghiêm túc như thường lệ rút ba lá mà cậu thấy hấp dẫn nhất.
"Xong, chúng ta cùng xem một chút, theo thứ tự là "Cậu được yêu thương", "Người trân quý", "Năng lượng tình yêu trên vũ trụ vì cậu mà hội tụ"..." - Lông mày Hàn Anh Lô nhướn lên, vừa lật bài vừa xúc động nói - "Ồ, tất cả đều là tình yêu, thần hộ mệnh của cậu cũng yêu cậu quá chừng."
Phương Việt chậm rãi nhìn chữ viết trên mặt lá bài, trong lòng thấy hơi bồn chồn.
Cậu co tay lại, nắm thành nắm đấm rồi đưa lên che miệng, ho khan một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng, hệt như lúc cậu được tỏ tình vậy.
"Cũng không có thông tin gì khác, tôi cảm thấy, thần hộ mệnh của cậu có lẽ đang khuyến khích cậu đó, thật tốt và ấm áp quá đi.
Đến đây là xong rồi nhé." - Cô nhún vai, cười khúc khích rồi cất bài đi.
"Cậu yên tâm, sau khi tôi về, nhất định sẽ luyện tập để nâng cao kỹ thuật thật tốt, lần sau cậu nhờ tôi xem bói, tôi tuyệt đối sẽ khiến cậu phải nhìn bằng con mắt khác."
Buổi xem bói cho vui không có kết quả này cứ thế kết thúc, Hàn Anh Lô cố ý pha trò tạm biệt Phương Việt, nói ra lời thề thốt kia.
Sau đó, hai người vẫy tay chào tạm biệt ở cửa nhà ăn.
Phương Việt lặng lẽ lấy điện thoại ra, chuyển tiền cho cô, đồng thời để ý thấy Mạnh Duy Nhất vẫn chưa trả lời tin nhắn của mình.
Cho dù ban đầu, cái câu "Có phải cậu thích tôi không?" kia đúng là có chút vội vàng thật, mấy câu sau cũng chẳng cứu vãn được gì, nhưng vẫn không nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào.
Chuyện này thật khó xử quá đi.
Trong lòng Phương Việt lập tức cảm thấy buồn bã, cậu chỉ có thể tự dối lòng rằng Mạnh Duy Nhất vẫn chưa thức dậy, cho nên chưa thấy tin nhắn.
Cậu vừa mới điều chỉnh lại tâm trạng đang không thoải mái của mình, ngẩng đầu lên thì phát hiện, lời tự dối lòng ban nãy của mình đã nhanh chóng bị phá vỡ.
Ngoài cửa phòng ăn thứ nhất cách đó không xa, có một bóng người quen thuộc đang xếp hàng mua khoai nướng.
Dù chỉ là nhìn từ phía sau gáy, Phương Việt cũng không thể không nhận ra phong cách ăn mặc tối màu và vẻ ngoài đầy khí chất kia, rõ ràng là Mạnh Duy Nhất!
Không ngờ Mạnh Duy Nhất còn ăn mấy loại củ nướng như vậy, vẻ ngoài cao quý ngạo mạn của hắn khiến người khác nghĩ rằng, hắn chẳng vướng bận việc đời.
Lồng ngực đột nhiên dâng lên một cảm giác cay đắng vô cùng, Phương Việt dừng chân tại chỗ hai giây, nhanh chóng cúi đầu xuống, trốn đến chỗ trong cùng cạnh cửa sổ để xếp hàng.
Thật ra thì, ngay cả ăn cơm cậu cũng chẳng có tâm trạng.
Không một người hiện đại nào mà không kiểm tra điện thoại xem thông báo suốt cả buổi sáng.
Mạnh Duy Nhất dậy sớm, nhất định đã nhìn thấy nhưng không muốn trả lời.
Bóng lưng Phương Việt cứng đờ, đứng bất động, với vẻ mặt như đói khát gọi một phần cơm, sau đó ngơ ngác đứng chờ, tâm trạng rối bời.
Tất nhiên cậu không biết, cách một đám đông chen chúc, có một người đang đứng trước quầy bán khoai lang, lặng lẽ xoay người lại, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào chỗ cậu đang đứng.
Trong tay hắn xách hai túi khoai lang nóng hổi, đang bước từng bước tiến vào nhà ăn.
"Đàn anh, anh cũng tới ăn cơm sao?"
Khi Phương Việt đang buồn bã thì nghe thấy một âm thanh kinh ngạc và vui mừng vang lên bên tai.
Sau đó, vai cậu bị người đó nắm lấy một cách quen thuộc.
Phương Việt cau mày, nhanh chóng tránh ra, quan sát chàng trai cơ bắp trước mặt.
Đầu đinh, mặt dài, môi dày, trông hơi quen mặt, hình như là...!Cậu bạn họ Khương nào đó bị đổ mì lên người không lâu trước đó.
Cậu không có ấn tượng tốt về người này lắm, nên cũng không tỏ vẻ hòa nhã với hắn, gật đầu nhẹ rồi bước sang bên trái, cách xa người kia một chút.
"Anh còn nhớ em không, em là Khương Bác Uy." - Người nọ nở một nụ cười cợt nhả, ánh mắt chớp chớp như đang nháy mắt với Phương Việt, bày tỏ tình cảm với cậu.
Xem ra, sau khi bị đổ mì thì hắn vẫn không có ý định bỏ cuộc.
Thái độ lạnh lùng của Phương Việt cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.
Hắn từ từ tiến lên, miệng còn lẩm bẩm: "Sao không đồng ý lời mời kết bạn của em."
Hắn hỏi thì không sao, hết lần này đến lần khác còn vừa cười vừa đưa tay muốn vỗ mông Phương Việt, dùng cách thức thân mật như vậy để sàm sỡ cậu.
Họ thật sự không thân thiết đến mức này đâu chứ?!
Bởi vì ánh sáng trong nhà ăn khá lờ mờ, có lẽ là do đèn bật cả ngày, hoặc bởi vì lâu rồi không sửa chữa, bóng đèn cũ kỹ trên trần nhà đột nhiên nhấp nháy hai cái.
Phương Việt chưa từng thấy ai vô liêm sỉ như vậy, tâm trạng vốn đã không tốt, giờ lại càng thêm phiền muộn.
Cậu hất tay người kia ra, vừa định nghiêm túc quở trách thì nghe thấy một tiếng nổ "Choang" vang lên, toàn bộ phòng ăn cũng trở nên tối sầm.
"A a a -"
"Trời ơi, chuyện gì thế này, làm tôi hết hồn!"
"Cái gì vậy, bị nổ ư?"
Âm thanh của các mảnh vỡ rơi xuống đất cậu nghe không rõ lắm, bởi vì bên tai đang vang lên tiếng kêu la đau đớn của Khương Bác Uy, đồng thời còn có những tiếng chửi rủa, tiếng la hét lớn nhỏ chói tai bên trong nhà ăn.
Tất cả chỉ vì -
Bóng đèn trên đầu Phương Việt bị nổ.
Khiến cho tất cả các bóng đèn khác trong nhà ăn vụt tắt theo.
Phương Việt sững sờ một giây, nỗi buồn phiền đang dâng lên bị tai nạn này cắt ngang.
Cậu không khỏi giật mình thon thót, cả người run rẩy, may mà không bị thương.
Dưới chân cậu đều là mảnh vỡ bóng đèn, rơi xuống thành một vòng tròn xung quanh, dường như có một lớp lá chắn bảo vệ, ngăn chúng không đâm vào người cậu.
Nhưng Khương Bác Uy cũng đứng dưới bóng đèn thì không may mắn như vậy.
Hắn hình như là đã bị các mảnh vỡ quẹt vào người, không ngừng rên rỉ.
Hai thành viên trong đội bóng rổ cao lớn thô kệch đứng đó không xa chạy tới, cậu thở hổn hển, đang cố gắng lấy lại bình tĩnh thì đột nhiên nghe thấy có người đứng sau lưng mình nói một câu: "Đừng sợ."
Cậu theo bản năng quay đầu lại, lập tức đối mặt với đôi mắt mà cậu không muốn nhìn thấy nhất.
Hay nói đúng hơn là, cậu không dám nhìn.
Mạnh Duy Nhất đứng giữa đám đông hỗn loạn, đôi mắt sáng rực lạ thường.
Chẳng qua là, vẻ mặt của hắn trông có vẻ cũng không được tốt cho lắm.
Có vài biểu cảm mà Phương Việt giờ mới được nhìn thấy, nó tương đối phiền muộn và mang vẻ lạnh lẽo.
Thế nhưng, sau khi đối mặt với ánh mắt của Phương Việt, trên mặt hắn nhanh chóng nở một nụ cười nhẹ, sau đó tự nhiên đứng trước mặt cậu, đưa cho cậu một túi khoai lang nướng.
Hành động này xem ra là đang lấy lòng đấy ư?
Phương Việt có chút bối rối, còn thấy hơi ngượng ngùng.
Thật ra cậu đã dự định tạo ra vài vẻ mặt lạnh lùng khi đối mặt với đối phương rồi, nhưng trên thực tế, vào thời điểm cậu thực sự gặp người ta, mấy phản ứng ra vẻ trong đầu cậu ngay lập tức hóa thành công cốc.
Nhưng đồng thời, cậu cũng chú ý thấy bàn tay của Mạnh Duy Nhất dường như đang run rẩy.
Vì sao...
Vì hồi hộp hay vì sợ, hoặc là đang kiềm chế tâm trạng gì đó ư?
Nghe nói một số tội phạm giết người bệnh hoạn sẽ hưng phấn run rẩy không ngừng trước khi hành động.
Đầu óc chậm chạp của Phương Việt vẫn chưa hoàn toàn bị người mình thầm mến chiếm cứ, lý trí còn sót lại đang gõ một tiếng chuông cảnh báo.
Vừa không kiềm chế được việc mình thích Mạnh Duy Nhất, vừa cảm thấy đối phương rất nguy hiểm, thật sự quá mâu thuẫn.
Phương Việt không nhận lấy túi khoai kia ngay lập tức, mà rũ mắt, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiện miệng hỏi: "Có phải hôm nay cậu rất bận không, tôi chưa thấy cậu trả lời tin nhắn của tôi?"
"......" - Mạnh Duy Nhất ngừng động tác lại một chút, vẻ mặt trở nên mất bình tĩnh hiếm thấy rồi chớp mắt, trông có vẻ hơi hoang mang.
Cậu không hiểu ý hắn là gì, nhưng vẫn có thể cảm nhận được đối phương vẫn duy trì thiện cảm như trước đối với mình, bèn nhanh chóng thuận theo tiếng lòng, đáp lời: "Có phải cậu chưa mở điện thoại ra không? Thôi không sao, cũng không phải tin gì quan trọng."
Nói xong, cậu mỉm cười.
"Ừm, điện thoại..." - Mạnh Duy Nhất hơi đảo mắt, ngừng lại một chút rồi nói - "Tôi chưa mở, xin lỗi, tôi về rồi sẽ xem qua."
Phương Việt nhận lấy khoai nướng, nói: "Cảm ơn."
Đúng lúc người ta cũng làm xong cơm cho cậu, vì vậy cậu bèn xách hộp cơm rồi sánh vai cùng Mạnh Duy Nhất đi ra ngoài.