19. Chương 19: Lời tuyên chiến

Thần Y Trọng Sinh

Chương 19: Lời tuyên chiến

Thần Y Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Chị không đi đâu, chị sẽ ở lại với Thi Vũ.
Lưu Phỉ Phỉ nhất quyết nói.
Bình thường quan hệ giữa cô và Lý Thi Vũ tốt nhất, thường xuyên đến nhà Lý Thi Vũ ăn cơm, mỗi lần đi học Lý Thi Vũ đều chuẩn bị đồ ăn cho cô, chưa bao giờ nói với cô chuyện giảm béo.
Mỗi khi có chuyện buồn, cô đều tâm sự với Lý Thi Vũ, có thể nói hai người gắn bó như hình với bóng.
Lúc này, sao cô có thể bỏ rơi Lý Thi Vũ được?
Lông mày Tống Uyển Nhi nhíu lại, bất mãn lườm Lưu Phỉ Phỉ một cái, có bệnh à? Lúc này còn không chịu đi.
- Chắc chắn Thi Vũ có cách giải quyết, chị không đi chỉ làm liên lụy đến cậu ấy thôi, còn phụ công lao của cậu ấy nữa.
Tống Uyển Nhi khuyên.
- Phỉ Phỉ, chị đi ra ngoài trước đi, lát nữa mình sẽ ra sau.
Lý Thi Vũ cố gắng nở nụ cười, khuyên nhủ.
Lưu Phỉ Phỉ có thể ở lại, cô thật sự vô cùng cảm động, nhưng lúc này cô không thể không khuyên cô ấy rời đi.
Cha cô là phó cục trưởng cục xây dựng, cho dù Đường Long có ngang ngược đến mấy, cũng sẽ không dám quá phận, nhưng liệu có bảo vệ được Lưu Phỉ Phỉ hay không, cô cũng không chắc chắn.
- Vậy chị ở đây, lát nữa sẽ đi ra cùng cậu.
Lưu Phỉ Phỉ lè lưỡi với Lý Thi Vũ, quyết tâm không rời đi.
Đám Đường Long, ông chủ Lỗ, Nguyệt tỷ nhìn họ, lắc đầu cười, cũng không nói gì.
- Chị không đi, vậy mình ra ngoài trước đợi các người.
Tống Uyển Nhi thấy không thể khuyên được Lưu Phỉ Phỉ, liền quay người bỏ đi.
- Ừ.
Lý Thi Vũ gật đầu, cũng không nói thêm gì.
Tống Uyển Nhi vừa định bước đi, lại bị Đường Long ngăn lại.
- Em cũng đừng đi, ở lại đi.
Mặt Tống Uyển Nhi tối sầm lại, tính tình tiểu thư của cô bộc lộ rõ.
Trước đó đã có nhiều nữ sinh rời đi như vậy, dựa vào cái gì mà buộc cô phải ở lại?
- Anh có bệnh phải không? Dựa vào cái gì mà giữ tôi ở lại? Anh không nói tất cả nữ sinh đều có thể rời đi sao?
- Anh nói là nữ sinh có thể rời đi, nhưng em là phụ nữ, không nằm trong danh sách này.
Đường Long không tức giận, mỉm cười chỉ Tống Uyển Nhi: "Ông chủ Lỗ, ông thấy Tiểu Lạt Tiêu này thế nào? Nhất định là rất đủ vị khi ở trên giường."
Hắn dám cả gan trước mặt anh ta, năm đó Nguyệt tỷ cũng như vậy, nhưng bị anh ta chỉnh đốn xong bây giờ rất dễ bảo, tư thế gì cũng không có vấn đề.
- Vẫn là ánh mắt của Đường lão đệ nham hiểm, thiếu chút nữa lão ca tôi nhìn nhầm, cô bé này cũng không tệ, tuy có chỗ thiếu sót, nhưng chắc là ở trên giường không tệ lắm đâu.
Ông chủ Lỗ nhìn chằm chằm Tống Uyển Nhi, hai mắt tràn đầy dục vọng.
Tống Uyển Nhi mặc quần áo rộng thùng thình, nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện, nhưng ngực lại to hơn Lý Thi Vũ không ít, hơn nữa lông mày hơi nhếch, khiến người ta cảm thấy vô cùng quyến rũ, cũng là một tuyệt sắc.
- Ông nói cái gì?
Tống Uyển Nhi đỏ mặt quát.
Trước mặt nhiều bạn học như vậy, hắn còn dám nói cô ta còn thiếu sót, còn mất mặt hơn là tát vào mặt cô ta.
Tống Uyển Nhi cũng bị giữ lại, sắc mặt Trương Siêu trở nên trầm xuống.
- Long ca, nể mặt cha tôi từng ăn cơm với anh, anh để ba người phụ nữ này đi trước đi, quay về tôi sẽ bảo cha mình đưa đại lễ cho ông chủ Lỗ, nhất định sẽ làm ông ấy hài lòng?
Trương Siêu cầu xin.
- Cha cậu có rất nhiều tiền sao?
Khóe miệng Đường Long nhếch lên, nhìn chằm chằm Trương Siêu với vẻ khinh thường.
Một câu này đè bẹp Trương Siêu, tài lực của Trương gia không bằng Đường Long, so với ông chủ Lỗ mà Đường Long nịnh bợ, càng kém biết bao nhiêu, chút tiền bạc đó có thể làm ông chủ Lỗ hài lòng được sao?
- Không có!
- Đêm nay ba người đó sẽ ở bên ông chủ Lỗ, cậu có ý kiến gì không?
Đường Long lại hỏi.
Trương Siêu ngẩng đầu lườm ba người, muốn gật đầu, cuối cùng vẫn lắc đầu, lúc này gật đầu, căn bản là tự tìm đường chết.
Cho dù anh ta muốn thu phục Lý Thi Vũ, cũng cần phải có mạng trước.
- Nếu không có ý kiến thì cút sang một bên, cẩn thận suy nghĩ mình đi ra ngoài như thế nào, ba người họ nhất định là người của ông chủ Lỗ, hôm nay thiếu ai cũng không được.
Đường Long nói chắc chắn.
Ở thành phố Đông Hải này, còn ai có thể mang bọn họ ra ngoài?
Sắc mặt đám người Trương Siêu trở nên vô cùng khó coi.
Lý Thi Vũ, Lưu Phỉ Phỉ đều nhíu mày, trên khuôn mặt tràn đầy lo lắng.
- Làm sao bây giờ?
Tống Uyển Nhi lại nhìn chằm chằm Lý Thi Vũ đầy hung dữ nghĩ, nếu không phải cô ta làm tiệc sinh nhật, tối nay sẽ có chuyện như vậy sao?
Lần này thì hay rồi, tất cả mọi người đừng có nghĩ đến chuyện rời đi, chỉ có thể ở lại với tên béo già này.
Ngay sau đó, một giọng nói truyền từ ghế sofa khác vọng đến.
- Vậy sao, trái lại tôi cảm thấy tên béo này không cần ai ở cùng, bởi vì chỉ cần tôi ra tay, ông ta sẽ chết.
Giọng nói này vừa vang lên, mọi người nhìn về phía người nói, đều sửng sốt.
Chỉ thấy Mạc Phàm vẫn đứng ở một bên không nói lời nào, không biết đã đến bên cạnh ông chủ Lỗ từ khi nào.
Thân thể nặng hơn 100 cân của ông chủ Lỗ bị hắn bóp trong tay, giống như tóm lấy một con gà con, không tốn chút sức nào.
Đừng nói Mạc Phàm là một học sinh, cho dù là người trưởng thành cũng có ít người làm được chuyện này, ngoại trừ tráng hán giống như A Hào.
Nhưng thân thể của ông chủ Lỗ không tính là cao, quả thật bị Mạc Phàm xách trong tay, chỉ cần Mạc Phàm dùng lực, ông chủ Lỗ sẽ chết không thể nghi ngờ.
Lúc này Lý Thi Vũ nhìn chằm chằm Mạc Phàm với vẻ khác lạ, vừa khiếp sợ lại vừa có chút xa lạ.
Đây là Tiểu Phàm, ngay cả bạn cùng lứa cũng không đánh lại được sao?
Trước đây thân thể Mạc Phàm rất yếu ớt, ngay cả cô cũng không đánh lại được, càng không nói đến những bạn cùng tuổi, thường xuyên bị người ta bắt nạt thương tích đầy mình, sau đó cô đi giúp Mạc Phàm trút giận.
Bây giờ, đây là?
Đôi mắt đẹp của Lưu Phỉ Phỉ lóe lên, đánh giá Mạc Phàm.
Miệng Tống Uyển Nhi há to, kinh ngạc đến mức không nói nên lời, sức lực của tên hai lúa này mạnh như vậy, không phải là thật đấy chứ?
Sắc mặt Tôn Dương như rơi vào tro tàn, vừa rồi thiếu chút nữa anh ta đi vào toilet đấu với Mạc Phàm, may mắn là nửa đường anh ta quay về, nếu không chỉ dựa vào sức lực mạnh như vậy, anh ta sẽ bị nhét vào trong bồn cầu.
Trương Siêu cũng khiếp sợ ngay tại chỗ, sao tên hai lúa này lại lợi hại như vậy.
Anh ta thường xuyên tập thể hình, có một số huấn luyện viên tập thể hình người nước ngoài có thể làm được, nhưng giới hạn ở mức 50 cân, nhưng ông chủ Lỗ béo như vậy, đi đường đều rung lên, đâu chỉ 50 cân?
Ngay sau đó sắc mặt anh ta trầm xuống.
Tên nhóc này muốn chết, đừng kéo bọn họ chứ, Mạc Phàm làm khách quý của Đường Long bị thương, cả thành phố Đông Hải sẽ không có chỗ dung thân.
Thực sự cho rằng mình vô cùng thông minh, quả thực ngu ngốc muốn chết.
- Đáng chết!
Bên cạnh Mạc Phàm, đôi mắt đẹp của Nguyệt tỷ chớp vài cái, đánh giá Mạc Phàm.
Cô ta không chỉ kinh ngạc Mạc Phàm còn nhỏ tuổi mà sức lực mạnh như vậy, còn kinh ngạc Mạc Phàm có lá gan như thế.
Tên nhóc này quá to gan, từ khi Đường Long trở thành đại lão của thành phố Đông Hải, rất lâu rồi không có ai uy hiếp Đường Long.
Lông mày Đường Long nhíu lại, hai mắt như muốn phun ra lửa.
- Cậu là ai?
Nếu ông chủ Lỗ chết ở địa bàn anh ta, đừng nói là làm ăn, đợi bị người ta đuổi giết đi.
- Chính cậu ta là người đánh ông chủ Lỗ.
Mỹ nữ mồi rượu lúc trước nơm nớp lo sợ nhìn chằm chằm Mạc Phàm nói.
- Là cậu sao?
Mắt Đường Long híp lại, cắn răng nói, đôi mắt nhìn chằm chắm Mạc Phàm càng tức giận hơn.
Hóa ra là tên nhóc này, đánh ông chủ Lỗ, thiếu chút nữa làm mất vụ làm ăn mười mấy triệu của anh ta.
- Không sai, là tôi.
Mạc Phàm lạnh nhạt nói.
- Cậu muốn thế nào?
Đường Long trầm giọng nói, vừa nói với Mạc Phàm vừa ra hiệu cho A Hào và mấy tên thuộc hạ đến gần Mạc Phàm.
- Rất đơn giản, anh thả bọn họ, tôi nói chuyện với anh, nếu không…
Khóe miệng Mạc Phàm nhếch lên, tay hơi dùng lực một chút, ông chủ Lỗ nắm lấy tay Mạc Phàm, hai chân giẫm đạp.
Lý Thi Vũ ngẩn ra, trên khuôn mặt tràn đầy lo lắng.
- Tiểu Phàm, đừng kích động.
- Chuyện này đơn giản, không thành vấn đề.
Đường Long vẫy vẫy tay, lập tức nhường ra một lối đi.
Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt Đường Long trở nên dữ dằn.
- Nhưng chỉ dựa vào cậu, có tư cách gì bàn điều kiện với tôi, A Hào, sao các người còn chưa ra tay?