42. Bom Hẹn Giờ

Thần Y Trọng Sinh

Bom Hẹn Giờ

Thần Y Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạc Phàm vừa dứt lời, tiếng sấm sét như nổ vang giữa trời quang, làm rung chuyển cả đại sảnh đấu giá.
- Tên nhãi này nói bậy hay nói thật đây? Cái thứ đồ không thể đem về nhà, ngay cả đặt ở đường môn cũng chẳng xong, chắc sẽ xảy ra chuyện lớn!
Có người lo lắng bàn tán.
- Ai biết được, dù sao cũng không phải là tôi bỏ tiền ra.
- Tên nhãi này nói rõ ràng quá nửa là sự thật đấy. Tôi thấy hắn không nói dối.
- May mà tôi không thắng được, nếu không cũng giống Trương Siêu, mua phải quả bom hẹn giờ về nhà!
Một người rút lui giữa chừng cảm thấy may mắn hả hê nói.
- Chẳng sai, tốn bao nhiêu tiền để mua, mua phải tà vật, đúng là bom hẹn giờ!
- Chúng ta mau rời đi thôi, sợ dính phải tà khí.
Lúc nãy Trương Siêu còn hớn hở, giờ mặt mày nhíu lại, cắn chặt răng.
Buổi đấu giá đã kết thúc, dù là thứ gì cũng phải trả tiền, giờ hối hận cũng không kịp.
- Dùng 1500 vạn mua phải quả bom hẹn giờ, sao lại xảy ra chuyện như vậy?
- Siêu ca, anh đừng nghe mấy lời xằng bậy của hắn, hắn toàn nói nhảm, còn dám nói chuyện âm dương tụ hợp trận, chắc chắn là bịa đặt, rõ ràng là không ăn được nho còn chê nho xanh!
Tống Uyển Nhi thấy Trương Siêu nghi ngờ, vội vàng khuyên.
- Anh cũng chẳng bị lừa, sao lại tin hắn được.
Trương Siêu lạnh lùng nói, trong lòng như nung nấu một ngọn lửa giận dữ.
Cha anh đã tìm đại sư xem qua cái la bàn này, Mạc Phàm là cái thằng gì chứ, chắc là đang bày kế sau lưng anh, để anh không thoải mái.
Chẳng biết hắn vừa ném nó đi, Mạc Phàm sẽ nhặt lấy, sao có thể để hắn đạt được mục đích!
- Muốn lấy la bàn này, đưa Lý Thi Vũ lên giường của ta, quỳ xuống lạy ta mấy cái, ta sẽ suy xét!
Trương Siêu nghĩ bụng.
Lúc này A Hào theo Mạc Phàm quay lại.
- Trương thiếu, Mạc tiên sinh của chúng tôi có nói, bộ phận thiếu trong la bàn đang ở trong tay cậu, nếu cậu nói không đắt, xem như bạn học, 1500 vạn là được, cậu biết số điện thoại rồi đó!
A Hào cười nh smirk nói.
Những lời này như một cái tát vô hình, giáng thẳng vào mặt Trương Siêu.
- Cái gì?
Trương Siêu nhíu mày, mắt như có thể bắn ra lửa.
Bên ngoài phòng đấu giá.
- Tiểu Ngọc, ta đưa em ba lựa chọn: thứ nhất, ta cho em 50 vạn; thứ hai, ta có thể nhờ người bán ngọc của em trong phòng đấu giá, có thể thu về giá cao; thứ ba, ta có thể chữa khỏi bệnh cho mẹ em. Em chọn đi!
Mạc Phàm hỏi.
Linh khí trong viên ngọc của Tiểu Ngọc đã mất, nhưng vẫn là nguyên liệu tốt để luyện chế phù bảo. Sau khi đến Trúc Cơ, hắn có thể chế tác nó thành phù bảo.
- Tiểu ca biết y thuật sao?
Tiểu Ngọc hỏi.
Mạc Phàm chỉ gật đầu, hắn đâu chỉ biết y thuật, nếu không chữa được bệnh, e rằng trên toàn Địa Cầu không ai có thể cứu được mẹ cô bé.
- Vậy Tiểu Ngọc chọn phương án ba.
Tiểu Ngọc không chút do dự trả lời.
- Em không sợ anh không chữa khỏi bệnh cho mẹ em sao?
Mạc Phàm bất ngờ hỏi, người bình thường đều sẽ chọn phương án hai.
- Không sợ.
Tiểu Ngọc lắc đầu chắc chắn.
- Vì sao?
- Bệnh của mẹ hơn 100 vạn cũng không chữa khỏi, bệnh của mẹ không phải chuyện tiền bạc.
Tiểu Ngọc nói.
Mạc Phàm mỉm cười, cô bé thông minh hơn hắn tưởng tượng nhiều.
- Đi thôi.
Tạm thời chưa tìm được nguyên liệu luyện chế Trúc Cơ, gấp cũng không gấp nổi.
Lòng hiếu thuận của thầy thuốc như cha mẹ, gặp bệnh nhân chỉ cần đến xem bệnh cũng không sao.
Chẳng bao lâu, Tiểu Ngọc dẫn hắn đến trước căn phòng thuê trong khu xóm trọ nghèo.
Nói là phòng thuê, nhưng nơi đây chỉ là những căn nhà tạm bợ trên đất hoang, có vài căn được dựng bằng gỗ, có vài căn nằm trong container, thậm chí còn có mấy tấm ván ghép lại.
Nơi đây toàn là người nghèo từ nơi khác đến làm công và kẻ côn đồ, vô cùng hỗn tạp.
Thuộc khu không có ai quản lý, gần đó còn có không ít tổ chức phản động len lỏi vào.
Vì quá hỗn loạn, ngay cả cảnh sát cũng ít khi xuất hiện.
- Tiểu Ngọc và mẹ em ở đây sao?
Mạc Phàm nhíu mày.
Nơi này thường xuyên xảy ra đánh nhau, trộm cắp, thậm chí còn có người mất tích hay bị cướp, chuyện cưỡng bức xảy ra liên tục, không hề có chút an toàn.
Nếu không quá khó khăn, không ai chọn ở đây.
Hình như Tiểu Ngọc chẳng sợ hãi, dẫn hắn đến trước một chiếc container.
- Mẹ, mau mở cửa, con mời thầy thuốc về chữa bệnh cho mẹ!
Tiểu Ngọc gõ cửa gọi.
- Khụ khụ!
Sau tiếng ho nhẹ, một phụ nữ hơn hai mươi tuổi chống cửa bước ra.
Gương mặt người phụ nữ gầy yếu, sắc mặt tái nhợt, gần như không có chút sinh khí, nhưng nét mặt vô cùng tinh tế, làn da trắng như tuyết, không phải do bệnh tật mà mất đi vẻ đẹp, trái lại càng khiến người ta cảm thấy đây là một mỹ nhân bệnh.
Đây không phải là thứ thu hút người ta nhất, thu hút người ta chính là khí chất của cô, khí chất trời sinh khiến cô dù đứng ở bất cứ đâu cũng nổi bật.
Dù chỉ mặc áo sơ mi và quần bò cũ, vẫn không thể che giấu được thiên sinh lệ chất.
Rõ ràng đã là mẹ của một đứa bé, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy cô giống như cô gái hơn hai mươi tuổi.
Nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp này, đôi mắt Mạc Phàm thoáng sáng lên, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường.
- Cậu là?
Người phụ nữ xinh đẹp nhìn Tiểu Ngọc kéo tay Mạc Phàm, cảnh giác nói.
Nơi này hỗn loạn, nhà cô không còn ai, cô lại ốm yếu trong người, không thể không cẩn thận.
- Mẹ, đây là tiểu ca ca mới gặp, mấy tên xấu bắt nạt con, nhưng đã bị tiểu ca ca này dạy cho một bài học.
Tiểu Ngọc hưng phấn nói.
Trong lòng người phụ nữ xinh đẹp lo lắng, ôm chặt Tiểu Ngọc, nhìn từ trên xuống dưới, xác nhận đứa bé không sao mới yên tâm, cảm kích nói với Mạc Phàm: - Thật xin lỗi, vừa rồi tôi quá vội vàng, sợ Tiểu Ngọc gặp chuyện không may… - Không sao.
Mạc Phàm không để ý lắm, nói.
- Mẹ, tiểu ca ca rất lợi hại, không chỉ võ công cao cường, còn biết y thuật, con dẫn tiểu ca ca tới khám cho mẹ.
Tiểu Ngọc cười nói, không đề cập đến chuyện viên ngọc.
- A… Cậu biết y thuật sao?
Người phụ nữ xinh đẹp đánh giá Mạc Phàm, hỏi.
Với tuổi này của Mạc Phàm, biết chút võ đã khá lắm rồi, còn biết y thuật, dù biết cũng chẳng chắc đã chữa khỏi bệnh cho cô, nhiều bác sĩ đều bó tay như vậy mà.
- Nếu tôi không đoán sai, sau khi bán la bàn bệnh của cô mới bắt đầu tái phát?
Mạc Phàm không trả lời, mà hỏi ngược lại.
- Đúng vậy.
Người phụ nữ xinh đẹp trả lời, mắt lộ vẻ sợ hãi.
Trước khi bán la bàn, cô không có chuyện gì, mới bán đi, vậy mà toàn thân bắt đầu lạnh run, lạnh như băng vậy, đi bệnh viện cũng chẳng tìm ra nguyên nhân.
Sao cậu lại biết chuyện đó, Tiểu Ngọc nói cho cậu sao?
- Vậy có người nói với cô, cô là thể chất cực âm hay không?
Mạc Phàm hỏi.
Thể chất của người bình thường là trong âm có dương, trong dương có âm, âm dương hòa hợp, nhưng cũng có ngoại lệ, có thể là thể chất cực âm hay cực dương.
Người phụ nữ xinh đẹp này chính là thể chất cực âm.
Cực âm thể chất vì là thể chất cực đoan, thích hợp với thuộc tính âm rất cao, bản thân giống như một tụ âm trận, không ngừng hấp thu linh khí thuộc tính âm vào cơ thể.
Nếu là Tu Tiên Giả, đó lại là chuyện tốt, tự mang tụ âm trận, tốc độ tu luyện tăng gấp bội.
Nhưng cô chỉ là người bình thường, linh khí thuộc tính âm quá nhiều, thân thể không chịu nổi.
Trước kia là vì có cái la bàn, âm dương tụ hợp trận có thể cân bằng âm dương khí, giúp cô tụ lại cực dương khí, cực dương khí áp cực âm khí, điều hòa âm dương.
La bàn bán đi, âm dương biến mất, bệnh cũng xuất hiện theo.
- Sao cậu biết?
Sắc mặt người phụ nữ xinh đẹp thay đổi, vô cùng sợ hãi.
Bà nội cô từng nói với cô, khi cô vừa sinh ra, có một vị đạo sĩ tìm tới, nói cô là thể chất cực âm sống không được lâu, lúc ấy trong nhà như kiến bò trên chảo nóng, cầu xin đạo sĩ tìm phương pháp cứu giúp.
Sau đó đạo sĩ kia để lại la bàn rồi rời đi.
Đã nhiều năm như vậy, nếu Mạc Phàm không nhắc tới, chính cô cũng không nghĩ ra.
Mạc Phàm cười, không giải thích.
- Tiểu ca ca, anh có phương pháp chữa bệnh cho mẹ em không?
Trong mắt Tiểu Ngọc là sự cầu xin, hỏi.
- Phương pháp sao?
Khóe miệng Mạc Phàm nhếch lên.
Đâu chỉ có phương pháp, đi mòn giày sắt chẳng tìm được, đến khi gặp được chẳng tốn chút công sức.