57. Cú Đá Cuối Cùng

Thần Y Trọng Sinh

Cú Đá Cuối Cùng

Thần Y Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Boom!”
Triệu Phi ngã sõng soài trên đất, không thể đứng dậy.
- Triệu Phi thua rồi sao?
Tất cả mọi người xung quanh đều trố mắt, vô cùng kinh ngạc.
Họ cứ nghĩ Triệu Phi sẽ đá bay Mạc Phàm, ai dè chỉ mới đụng độ mà đã bị hắn đánh ngã.
- Học trưởng của chúng ta yếu quá! Đó nào phải chỉ vừa huấn luyện viên làm bộ hắn ta đấy chứ?
Một số người nghi ngờ.
- Chuyện đó không biết thật hay giả, nhưng học sinh mới chuyển đến quả thật lợi hại.
Tiếng bàn tán dồn dập, ánh mắt của mọi người nhìn Mạc Phàm đã khác hẳn so với trước đây.
Họ tưởng Mạc Phàm chỉ biết khoác lác, nào ngờ lại có thực lực như vậy.
Ngay cả Tôn Thiến, người từng khen ngợi Triệu Phi, giờ đây cũng nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm với vẻ ngờ vực.
“Làm sao mà nhiều người bị Triệu Phi đánh bại ở quán Taekwondo thế, thế mà không thể đánh nổi tên Mạc Phàm này, người mới đến không đơn giản đâu.”
Đinh Tuấn Kiệt và huấn luyện viên vội chạy tới, nhìn tình trạng của Triệu Phi.
Triệu Phi ngã bất tỉnh không có gì đáng ngại, chỉ là bị ngất thôi.
- Mày bảo học sinh học Taekwondo, thế mà dám ra tay đánh người?
Huấn luyện viên lạnh giọng.
- Đúng vậy, sao mày dám vô phép như thế? Mày học được gì từ thầy, bây giờ lại đánh thầy như thế?
Đinh Tuấn Kiệt chỉ trích.
Dù có huấn luyện viên ở bên cạnh, nhưng Mạc Phàm không hề sợ hãi. Huấn luyện viên này là người có thực lực, từng đoạt huy chương đồng toàn vận hội tỉnh Giang Nam, ai mà không biết.
- Chẳng phải mày vừa nói có thể đánh trả sao?
Khóe môi Mạc Phàm nhếch lên, cười hỏi.
Sắc mặt huấn luyện viên trở nên nghiêm trọng hơn, ánh mắt lóe lửa tức giận.
- Thầy cũng bảo mày nhớ nhẹ tay chút, không phải sao?
Dù anh ta vừa nói với Triệu Phi, nhưng cũng không quên nhắc nhở Mạc Phàm.
- Tôi có thể nói rằng tôi chỉ dùng mười phần trăm sức lực được không?
Bây giờ, huyệt đạo trên toàn thân Mạc Phàm đã mở ra, sức mạnh ngàn cân có thể đập tan đá cẩm thạch, huống hồ là người thường.
Nếu anh ta không nhẹ tay, Triệu Phi còn sống nổi sao?
Hơn nữa, cú đánh của Triệu Phi nhằm vào đầu hắn, có chút hạ thủ lưu tình không?
Thế nhưng huấn luyện viên không hỏi nguyên nhân, lại còn chỉ trích Mạc Phàm, rõ ràng là thiên vị.
- Mười phần trăm sức lực?
Không ít người ngạc nhiên, ánh mắt nhìn Mạc Phàm càng thêm thay đổi.
Sắc mặt huấn luyện viên nhạt đi, đôi mắt lộ ra vẻ tức giận.
Quán Taekwondo là nơi kiếm lợi, nhưng anh ta cũng là giáo viên trường học, nói một là một, hai là hai.
Dù là học sinh nghịch ngợm, đến chỗ anh ta cũng phải ngoan ngoãn một chút. Thế mà học sinh mới đến dám tranh cãi với anh ta.
Hơn nữa, Triệu Phi vốn là học sinh được huấn luyện viên yêu quý, luôn hoàn thành bài tập theo mẫu, là môn sinh tâm đắc nhất của anh ta.
Một môn sinh bị người khác đánh ngất, không khác gì tát mạnh vào mặt huấn luyện viên.
- Nếu mày đã mạnh như thế, tôi tới dạy mày Taekwondo được không? Coi như cho mọi người học một khóa thực chiến, mày có dám không?
Dù không mạnh như chủ quán, nhưng anh ta cũng có thực lực đai đen, từng đoạt huy chương đồng toàn vận hội tỉnh Giang Nam. Cú đánh vừa rồi của Mạc Phàm thật sự khác thường, sức lực và tốc độ đều không giống học sinh bình thường, chắc chắn đã luyện tập từ nhỏ.
Một đứa trẻ mười sáu, mười bảy tuổi như thế, huấn luyện viên tự tin không có vấn đề gì.
- Anh cũng muốn thử sao?
Mạc Phàm hỏi một cách bình tĩnh.
- Không sai, nếu mày thắng, tôi sẽ trả học phí cho mày. Nếu mày thua, mày phải quỳ xuống xin lỗi tôi, thế nào?
Huấn luyện viên nói với giọng trầm.
- Tôi vốn không muốn học.
Mạc Phàm cười, không chút hứng thú.
- Mày!"
Huấn luyện viên nhíu mày, quả đấm kêu lách tách, đôi mắt lộ vẻ hung dữ không đáng có của một giáo viên.
Trước mặt nhiều học sinh như thế, nói chuyện với anh ta như vậy, học sinh này thật đáng chết.
- Thế mày muốn làm gì?
Mạc Phàm cảm nhận được sát khí nhè nhẹ, nhíu mày, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện.
Kiếp trước, chị họ của hắn đăng ký học Taekwondo giúp hắn, không ít lần bị Triệu Phi bắt nạt.
Triệu Phi là kẻ chuyên gây chuyện, sau lưng y toàn là huấn luyện viên này giở trò quỷ quyệt. Mỗi lần hắn phạm lỗi, Trương Siêu đều khéo léo xếp hắn vào cùng tổ với Triệu Phi, bị đánh một trận.
Sau này hắn mới biết, chỉ cần bỏ chút tiền cho huấn luyện viên này, muốn xếp ai với ai cũng được.
Học sinh nghèo bị thiệt thòi, thường xuyên bị đàn em bắt nạt trong giờ tập Taekwondo.
Chuyện nhỏ bất công này, dù ở đâu cũng tồn tại.
Huấn luyện viên này thường xuyên luyện tập với học sinh nữ, thậm chí còn giữ lại dạy kèm sau giờ học.
Năm hắn học đại học, huấn luyện viên này đã bị trường đuổi việc.
Nguyên nhân là y ra vẻ đạo mạo như vậy, thế mà lợi dụng chức quyền để xâm hại đến mười chín học sinh nữ.
Chỉ mười chín cái tên đó được ghi vào hồ sơ, vì e ngại thể diện nên không biết bao nhiêu người không dám lên tiếng.
Trong đó có một cô gái sinh non năm lần, đến lần thứ năm mới bị bố mẹ cô gái phát hiện, gia đình cô trực tiếp báo cảnh sát.
Sau đó, gia đình huấn luyện viên có chút thế lực, y không bị phạt gì, chỉ sau vài ngày đã được thả tự do.
Nhưng chưa được bao lâu, y đã bị bố của học sinh nữ kia dùng xe tông chết.
Tội danh là giết người cố ý, hai mươi năm tù giam, một gia đình hạnh phúc vì tên súc sinh này mà tan tác hơn nửa đời.
Chuyện này không liên quan gì đến hắn, đã qua hơn năm trăm năm. Nếu không phải vừa rồi cảm nhận được sát khí trên người huấn luyện viên, hắn đã quên mất rồi.
Nếu nghĩ lại, hắn không thể dung tha cho tên ác thú này được.
Có thể ngăn chặn chuyện kiếp trước xảy ra hay không? Tạm thời thử một lần xem.
- Anh tên Dư Hải phải không?
Mạc Phàm xác nhận.
- Ngay cả tên của tôi mày cũng không biết à? Không sai, tôi là Dư Hải.
Huấn luyện viên cười nh smirk, vẻ mặt ngạo mạn.
- Nếu anh thua, thế thì cút khỏi trường này cho tôi.
Đôi mắt Mạc Phàm lóe lên ánh lạnh.
- Anh nói gì?
Không ít người ngạc nhiên.
Mạc Phàm chỉ đánh bại Triệu Phi, cũng dám nói chuyện với huấn luyện viên như vậy.
- Huấn luyện viên cũng là giáo viên trường học, học sinh mới dám nói chuyện với thầy như vậy, tên nhóc này có bị điên không?
- Thầy, bảo đứa này đi thầy!
Một cô gái lớn tiếng nói.
Trong quán có không ít học sinh nữ được huấn luyện viên quan tâm đặc biệt, chỉ là chưa phát triển đến mức đó, nên vô cùng tôn trọng y.
Một học sinh mới đến, biết chút võ thuật, thế mà dám bảo huấn luyện viên cút đi, buồn cười thật.
Tất nhiên họ không biết bộ mặt thật của huấn luyện viên này.
- Mày có thật sự nghĩ mình có thể đánh bại huấn luyện viên không? Bây giờ mày xin lỗi đi, nếu không lát nữa mày sẽ không có cơ hội nữa đâu.
Đinh Tuấn Kiệt đứng bên cạnh nói.
Đôi mắt huấn luyện viên tối tăm bất định, toàn thân như bị lửa đốt, đặc biệt khi nhìn mấy cô gái mặc đồng phục học sinh trong phòng tập.
- Được rồi, nhóc, mày có gan thế, tới đây đi, để tôi xem mày có mấy phần trăm sức lực.
Huấn luyện viên hừ lạnh một tiếng, bước tới lôi đài ở giữa quán, nhảy qua dây cao su vào võ đài.
Động tác nhanh nhẹn cùng vẻ mặt lịch sự khiến trái tim nhiều cô gái rộn ràng, càng tin tưởng hơn vào sức mạnh của thầy giáo.
- Một học sinh mới chuyển đến, sao có thể là đối thủ của huấn luyện viên chúng ta.