Thần Y Trọng Sinh
Chương 7: Bán thuốc mê tình
Thần Y Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Thuốc của anh bán đắt như vậy, tôi lại không mua, anh xin lỗi tôi làm gì? Cho dù xin lỗi, phải xin lỗi những người bị anh lừa gạt chứ?
Mạc Phàm cười mỉa nói.
Vừa nói xong, mồ hôi trên trán Dương Vĩ chảy như mưa, anh ta quỳ xuống đất.
- Tôi xin lỗi, là tôi bị mỡ heo che kín tim, lừa không ít tiền của người khác, tôi đáng bị đánh.
Nói xong, Dương Vĩ tát vào má mình từng cái bốp bốp vang dội.
Ngay lập tức, xung quanh tụ tập không ít người, có nhân viên tiệm thuốc lẫn khách hàng, họ cầm điện thoại chụp lại.
Trong đó, có người từng bị Dương Vĩ lừa còn vỗ tay tán thưởng. Còn không ít tiệm thuốc khác lợi dụng tâm lý sốt ruột chữa bệnh của khách hàng, bán đắt thuốc kém chất lượng.
"Một ngày không làm, đã làm phải ăn gấp mười ngày" – sinh bệnh vốn đã khiến gia đình thêm gánh nặng, gặp phải một nhân viên bán thuốc vô lương tâm như Dương Vĩ là tai họa lớn.
Lại có không ít phụ huynh phát hiện con mình giấu đồ chơi người lớn như "liệt dương", "thuốc mê tình" – những thứ không những chẳng giúp trẻ trưởng thành mà còn cổ vũ chúng phạm pháp.
Họ tìm Dương Vĩ lý luận nhưng vô ích, anh ta chỉ nói rằng phải quản lý con cái trước.
Lần này, khi thấy Dương Vĩ tự mình làm hại mình, một phụ nữ trung niên bỗng hét lên:
- Ai bảo cậu bán thuốc mê tình cho con tôi? Suýt nữa nó phải vào đồn công an! Cậu không có tiền ăn cơm hay sao? Cần tôi giúp cậu không?
- Con tôi cũng mua ở đây, mới mười ba tuổi đã học thói xấu, sau này…
Nghe mọi người xung quanh nói, Hạc Duyên Niên lạnh lùng hừ một tiếng, tức giận đến mức muốn chui xuống đất.
Anh ta biết Dương Vĩ bán đồ chơi người lớn trong tiệm thuốc, nhưng mỗi lần hỏi, anh ta đều viện cớ "kế hoạch hóa gia đình, phòng ngừa bệnh tình dục". Dù biết chẳng có tác dụng gì, Hạc Duyên Niên cũng chẳng phải chủ nên không dám can thiệp.
Ai ngờ Dương Vĩ lại bán những thứ hạ lưu như vậy.
- Doãn Nhi, nếu không xử lý tốt chuyện này, cháu nên đổi bảng hiệu đi.
Tiệm thuốc Duyên Niên Đường lấy tên ông mở, cũng vì nể mặt ông nội Tần Doãn Nhi. Nhưng giờ, Hạc Duyên Niên chẳng muốn tuổi già của mình bị vấy bẩn.
Sắc mặt Tần Doãn Nhi khẽ biến đổi, cô nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng nói:
- Hạc lão, Mạc tiên sinh yên tâm, cháu nhất định sẽ cho hai người câu trả lời thỏa đáng.
- Ừm!
Hạc Duyên Niên gật đầu.
Cô quay người cúi đầu với khách hàng.
- Thật sự xin lỗi vì nhân viên của tiệm thuốc chúng tôi gây ra chuyện như vậy. Tôi là bà chủ, đứng ra xin lỗi mọi người trước. Nếu có ai bị lừa, tiệm thuốc Duyên Niên đồng ý bồi thường gấp năm lần. Nếu có trẻ vị thành niên mua đồ chơi người lớn, chúng tôi sẽ thu về tiêu hủy với giá gấp năm lần. Nếu có chuyện tương tự xảy ra, hoan nghênh mọi người phản ánh, tôi nhất định xử lý nghiêm túc.
Nói xong, Tần Doãn Nhi lại cúi đầu thật sâu.
Sau đó, cô vẫy tay, hai bảo vệ cao lớn tiến đến.
- Khống chế hắn trước, gọi cảnh sát đến điều tra.
Dương Vĩ run rẩy như bị sét đánh, không chỉ mất việc mà còn bị đưa đến đồn cảnh sát, đứt từng khúc ruột vì vài trăm tệ.
- Đừng đưa tôi đến cảnh sát, tôi sai rồi!
Dương Vĩ gào thét khi bị hai người vạm vỡ kéo đi. Trong tiệm thuốc chậm rãi trở lại yên tĩnh, tiếng hoan hô vang lên.
"Sớm biết có ngày hôm nay sao lúc trước lại làm vậy" – Mạc Phàm thầm nghĩ.
- Cậu Mạc, tôi thấy cậu mua thuốc Đông y tráng kiện khí ích, chắc là để cường thân kiện thể. Lão hủ này cũng góp nhặt được vài thứ, không biết cậu Mạc có thể giúp lão hủ phân biệt đồ tôi cất giữ không?
Hạc Duyên Niên thấy chuyện đã xử lý xong, vội vàng nhân lúc sắt còn nóng mà rèn.
Ông không đề cập trực tiếp chuyện Cửu Tử Thần Châm, bởi ở tuổi này, ông rất coi trọng duyên phận. Vừa rồi vì Dương Vĩ mà mất đi cơ hội bổ sung Cửu Tử Thần Châm, duyên phận này không thể cưỡng cầu, chỉ có thể theo thời thế.
Mạc Phàm định từ chối, nhưng nghe Hạc lão muốn mời mình xem đồ cất giữ, bỗng nổi lên chút hứng thú.
Không phải Hạc lão muốn anh đi xem, rõ ràng là muốn dùng đồ cất giữ đổi lấy châm cuối cùng của Cửu Tử Thần Châm.
Anh chẳng có ý địch với Hạc lão, Cửu Tử Thần Châm cũng chẳng quan trọng với mình lắm, chỉ như chín trâu mất sợi lông trong y thuật mà thôi.
Nếu có thể tìm được thứ hữu ích trong đồ Hạc lão cất giữ, cũng chẳng phải không thể.
- Vậy thì quấy rầy rồi.
- Không quấy rầy, không quấy rầy, mời đi bên này.
Hạc lão thấy Mạc Phàm không từ chối, hưng phấn làm tư thế mời.
Tần Doãn Nhi đứng bên cạnh lạnh lùng liếc Mạc Phàm một cái.
Với thâm niên của Hạc lão, cả thành phố Đông Hải, ông dám nói y thuật của mình đứng thứ hai, chẳng ai dám nói đứng thứ nhất. Thế mà giờ đối xử khách sáo với tên nhóc này như vậy.
Dù tên nhóc này biết Cửu Tử Thần Châm, nhưng y thuật có thể so sánh với Hạc lão được sao?
Hạc lão đã hạ mình như vậy, tên nhóc này còn không bổ sung nốt Cửu Tử Thần Châm.
Cô nhìn Mạc Phàm với ánh mắt khác xưa, đồng thời lại có chút khó chịu.
Nhất là chuyện Dương Vĩ, không có đứa nhỏ này, chuyện này đã không xảy ra.
…
Hạc lão đi ra phía sau tiệm thuốc, đến một sân yên tĩnh, tinh xảo.
Sân được xây theo phong cách Tứ Hợp Viên, chia thành tiền viện hậu viện, trang trí và kiến trúc đều mang phong vị cổ đại.
Hạc Duyên Niên dẫn Mạc Phàm đến hậu viện, đi thẳng vào mật thất trong thư phòng.
Bên trong có không ít đồ cất giữ, phần lớn là sách thuốc, một số đầy đủ, nhiều quyển đã hỏng không còn nguyên vẹn, được đặt dưới lớp kính bảo vệ. Châm phổ Cửu Tử Thần Châm là một trong số đó.
Hạc Duyên Niên thấy ánh mắt Mạc Phàm nhìn về phía Cửu Tử Thần Châm, thở dài một hơi.
- Sách thuốc thất truyền quá nghiêm trọng. Nếu không bị người ta tiêu hủy, thì bị mang vào quan tài, muốn hồi phục như cũ đúng là không dễ.
Mạc Phàm im lặng. Y thuật truyền thừa quả thật quá ít.
Ngoài dòng dõi thâm căn cố đế, truyền nam không truyền nữ, người ngoài ngành không thể quan sát được, y thuật còn phải nhìn ngộ tính.
Cùng là nhất môn y thuật, trải qua một thế hệ phát huy, rồi vì hậu nhân không đủ ngộ tính mà sa sút, cuối cùng thất truyền.
Giống như Hàng Long Thập Bát Chưởng, Quách Tĩnh học được hết Thập Bát Chưởng, đến lượt Da Luật Tề chỉ học được Thập Tứ Chưởng. Chuyện này cũng không có cách nào.
- Hạc lão, ông đã làm nhiều rồi, không cần tự trách.
Tần Doãn Nhi thấy Hạc Duyên Niên cảm thán, khuyên giải an ủi.
Đồng thời lạnh lùng liếc Mạc Phàm một cái, oán hận càng sâu hơn.
Hạc lão khoát tay, bỗng nhớ tới chuyện chính, vội vàng lấy một chiếc hộp trên giá bày.
Hộp gỗ đỏ, mặt trên khắc đường vân nguệch ngoạc, lập tức thu hút ánh mắt Mạc Phàm, đôi mắt anh không khỏi sáng lên.
Nếu không đoán sai, đường vân bên ngoài này là một trận pháp bảo vệ đồ vật, tuy đơn giản nhưng không dễ thấy ở Địa Cầu.
Bất luận đồ vật bên trong là gì, thời gian bảo tồn sẽ dài hơn nhiều.
Dùng hộp như vậy để đựng đồ, sẽ là thứ gì?
Hạc Duyên Niên cầm hộp gỗ đỏ đưa trước mặt Mạc Phàm, cười nói:
- Bạn trẻ, cậu xem mấy cây châm này thế nào, có lọt vào mắt cậu không?
Mở hộp ra, chín cây châm đỏ như máu nằm trên gấm vóc, mỗi cây dài mười lăm phân, ba cây nhỏ như sợi tóc, toàn thân màu đỏ rực dưới ánh sáng, giống như huyết dịch lưu chuyển trong cơ thể.
- Bích Huyết Châm?
Mạc Phàm hơi bất ngờ nói.