Tháng Đổi Năm Dời - Chung Hàng
Chương 7: Gặp Gỡ Bất Ngờ
Tháng Đổi Năm Dời - Chung Hàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời gian trôi nhanh tựa gió thoảng, chẳng mấy chốc đã đến thứ Sáu.
Buổi chiều.
Trong lớp học rộn ràng tiếng nói cười, có lẽ vì sắp được nghỉ cuối tuần nên ai nấy đều hào hứng.
Vân Miên hôm nay không may ngủ quên. Khi đến lớp thì chỉ còn mười phút nữa là vào học. Cô vừa ngồi xuống, Trình Trạch – người ngồi trước – liền dịch ghế lại gần, tò mò hỏi: “Sao cậu đến muộn thế? Tớ còn đến sớm hơn cậu luôn.”
“Tớ quên đặt đồng hồ báo thức, ngủ quên mất.” Cô vừa nói vừa xoa xoa mái tóc rối, mặt đỏ bừng vì ngại, hơi thở còn dồn dập sau cú chạy vội lên tầng.
Trình Trạch bỗng nhiên moi trong túi ra một nắm kẹo sữa bò Vượng Tử, đặt xuống bàn cô, ánh mắt đen láy khẽ cười: “Mời cậu ăn kẹo.”
“A? Cảm ơn.” Vân Miên có chút lúng túng, cô tròn xoe mắt nhìn con bò Vượng Tử in trên bao bì. Thực ra cô không thích kẹo sữa vì quá ngọt, nhưng vì là người khác mời nên khó lòng từ chối.
“Không có gì.” Trình Trạch mỉm cười: “Cái này ngọt lắm.”
Vân Miên bóc một viên, bỏ vào miệng – quả thật ngọt đến tận cổ.
Trình Gia Gia vẫn chưa thấy đâu. Sắp vào giờ học nên Trình Trạch đành quay lên chỗ ngồi. Tiết đầu buổi chiều là Sinh học, do một cô giáo nghiêm khắc phụ trách. Cô từng phạt học sinh đi học muộn đứng ngoài hành lang nghe giảng, không cho vào lớp.
Tiếng chuông vang lên.
Cô giáo Sinh học ôm tập tài liệu bước vào.
Dù tính cách cô hơi khó gần, lại hay gọi trả bài bất ngờ khiến học sinh không kịp trở tay, nhưng cách giảng bài thì nhẹ nhàng, dễ hiểu và thu hút.
Vân Miên chăm chú ghi chép. Bỗng nhiên cô cảm nhận ánh mắt cô giáo lướt qua, ngay lập tức bị gọi lên. Cô tưởng là trả lời câu hỏi, đã chuẩn bị sẵn sàng trong lòng, nào ngờ cô giáo hỏi: “Bạn cùng bàn em có đi học không? Có xin phép nghỉ không?”
Vân Miên lắc đầu: “Em không rõ ạ, chiều nay bạn ấy chưa đến.”
“Cô biết rồi, em ngồi xuống đi.” Cô giáo phẩy tay, ý bảo cô trở về chỗ.
-
Đến hết tiết ba, Trình Gia Gia vẫn biệt tăm. Chiều nay bốn người trực nhật gồm cô ấy, Vân Miên, Lưu Hạo và Trình Trạch. Trình Gia Gia là học sinh nội trú, còn ba người kia đều ngoại trú.
Vì Vân Miên là nữ, Trình Trạch và Lưu Hạo tự giác nhận phần lau sàn và lấy nước.
Vân Miên lấy cây chổi ở cuối lớp, bắt đầu quét từ góc tường đến giữa phòng. Cô vốn là người sạch sẽ, quét đến từng khe nhỏ cũng không để sót.
Sau đó cô vào nhà vệ sinh giặt giẻ lau. Vừa quay người lại đã bị nước bắn tung tóe, ướt cả người. Một nữ sinh đứng gần đó, gương mặt xinh đẹp, nhìn có vẻ quen quen.
Nhưng Vân Miên chắc chắn mình chưa từng gặp cô này.
“Xin lỗi bạn học nhé.” Nữ sinh nhìn thẳng vào cô, nụ cười rạng rỡ: “Để tớ lau giúp cậu.” Nói xong, cô lập tức rút giấy lau, lau vào tay áo Vân Miên.
“Không sao, để tớ tự làm.” Vân Miên lùi hai bước, hơi ngượng ngùng trước sự nhiệt tình quá mức, rồi nhận lấy tờ giấy, cười nhẹ.
“Vậy để tớ mời cậu ăn cơm.” Cô gái nói, rồi nhanh nhảu giới thiệu: “Đúng rồi, tớ tên Hứa Khuynh Nhiên.”
“Không cần đâu, không cần đâu.” Vân Miên vội xua tay.
“Phụt, cậu dễ thương thật đấy.” Hứa Khuynh Nhiên bỗng cười, nụ cười khiến người ta phải mê: “Thật ra… tớ muốn làm bạn với cậu.”
Cô nói thẳng, không giấu diếm.
“Được chứ.” Có thêm bạn thì tốt mà. Nữ sinh này trông cũng dễ gần.
-
Cô còn phải lau bảng đen. Lúc này trong lớp chỉ còn Trình Trạch đang lau sàn. Vân Miên vắt khô giẻ, bắt đầu lau từ mép trái bảng.
Nhưng tay cô chỉ với tới gần điểm cao nhất. Bỗng nhiên, Trình Trạch đến bên, lấy giẻ lau khỏi tay cô, cười dịu dàng: “Để tớ làm.”
Trong lớp chỉ còn hai người. Vân Miên khẽ lùi lại, tránh khỏi khoảng không gian quá gần với ngực cậu. Chưa kịp nói gì thì từ ngoài cửa vọng vào tiếng gọi trong trẻo: “Vân Miên!”
Cô quay sang, thấy là nữ sinh lúc nãy ở WC. Hứa Khuynh Nhiên bước vào, ngạc nhiên hỏi: “Sao cậu vẫn chưa xong vậy?”
“Chỉ còn lau cái bảng này nữa thôi.” Vân Miên ngoan ngoãn trả lời.
“Kia là ai?” Hứa Khuynh Nhiên nhướng cằm, bĩu môi, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc: “Lớn lên con mẹ nó đẹp thật.”
“Bạn ấy tên Trình Trạch.” Vân Miên nghiêng người, thì thầm vào tai cô ấy.
“Nói gì sau lưng tớ vậy?” Trình Trạch dường như đã xong việc từ lúc nào, tay cầm luôn ba lô của Vân Miên, đưa lại: “Của cậu.”
“Cảm ơn.” Vân Miên nhận lấy, khẽ nói lời cảm ơn.
“Cậu là ai?” Trình Trạch liếc Hứa Khuynh Nhiên, nhíu mày hỏi.
“À.” Hứa Khuynh Nhiên tỉnh táo lại, đưa tay ra bắt: “Chào cậu, tớ là Hứa Khuynh Nhiên, lớp Mười Một Một bên cạnh.”
“Ồ.” Trình Trạch bắt lại, lạnh lùng: “Không quen.”
“Không quen thì cũng không sao.” Hứa Khuynh Nhiên vẫn cười: “Quen từ từ cũng được mà.”
Trình Trạch nhìn cô ấy bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.
“Chúng ta đi thôi.” Vân Miên cảm thấy không khí có phần căng thẳng, vội nói: “Muộn rồi.”
Hành lang vắng lặng vì là thứ Sáu. Ba người bước đi, Vân Miên bị kẹp giữa hai người. Hứa Khuynh Nhiên thân mật ôm vai cô, khẽ kéo về phía mình.
Trình Trạch nhìn hết vào mắt, nhưng chẳng thể nói gì. Cậu chỉ biết trừng mắt bất mãn về phía Hứa Khuynh Nhiên. Đáp lại, cô ấy nhướng mày như thể đang khiêu khích.
Đến cổng trường, Trình Trạch vừa định mở lời mời Vân Miên về nhà, Hứa Khuynh Nhiên đã chậm rãi lên tiếng: “Trai đơn gái chiếc thế này, không ổn đâu.” Nói rồi, cô xoa đầu Vân Miên: “Để tớ đưa cậu ấy về.”
Vân Miên bị xoa đầu, mặt ngơ ngác: ?
-
Thành Phố Thế Kỷ.
“Nhà cậu ở tầng mấy?” Hứa Khuynh Nhiên hỏi. “Để tớ đưa lên.”
“A, nhà tớ ở tầng 27, khu 2.” Cô thêm: “Có muốn lên nhà tớ chơi không? Bố mẹ tớ không có nhà.”
“Được chứ, nhà tớ cũng ở tầng 27.” Hứa Khuynh Nhiên chớp mắt: “Bọn mình thật có duyên.”
Hai người đi thang máy lên tầng 27. Vân Miên kéo Hứa Khuynh Nhiên đến cửa nhà mình, vừa lấy chìa khóa từ chiếc balô đen ra thì nghe cô ấy reo lên: “Nhà tớ ở đối diện cậu luôn! Thật là duyên phận!”
“Thật không?” Vân Miên mở cửa, lấy đôi dép lê hồng nhạt ra thay, rồi đưa thêm một đôi hình thỏ hồng cho Hứa Khuynh Nhiên: “Mang vào đi.”
“Lúc trước nghe nói phòng đối diện có người chuyển đến, không ngờ là cậu.” Cô cất balô, vào phòng khách rót nước cho bạn.
“Thật ra là anh tớ muốn chuyển đến đây, vì gần trường, tiện cho việc ôn thi đại học. Bố mẹ tớ bảo anh phải trông chừng tớ nên tớ cũng bị bắt dọn theo.” Hứa Khuynh Nhiên ngồi phịch xuống ghế sofa, thở dài.
“Ồ ồ.” Vân Miên gật đầu, nghe cũng thấy hợp lý.
“Tối nay bố mẹ cậu có về không?”
“Không biết nữa, dạo này họ bận lắm.” Cô buồn rầu. Cơm tối thì sao đây? Cô đã ăn cơm hộp mấy hôm nay, đến mức sắp phát ngán.
“Vậy tối nay cậu sang nhà tớ ăn không?” Hứa Khuynh Nhiên đề nghị: “Anh tớ nấu ăn ngon lắm.”
“Như vậy có hơi… ngại không?” Mới quen đã sang nhà người ta, hình như hơi vội. Nhưng ở nhà một mình cũng chẳng muốn.
“Có gì đâu. Ngoài anh tớ và tớ ra, trong nhà còn có cô giúp việc.” Hứa Khuynh Nhiên nắm tay cô, lay lay: “Đi mà, đi mà.”
Hai người đứng trước cửa nhà Hứa Khuynh Nhiên. Nhưng cô không mang chìa khóa, đành bấm chuông. Ấu nhiều lần mà không thấy động tĩnh. Hứa Khuynh Nhiên cười gượng: “Để tớ gọi anh ấy.”
“Alo, anh! Anh đang ở đâu vậy?” Vân Miên không nghe rõ đầu dây bên kia, chỉ nghe Hứa Khuynh Nhiên nói: “Cái gì? Quán bar? Bao giờ anh về? Em không có chìa khóa.”
Cuối cùng, cô cúp máy, quay sang Vân Miên: “Xin lỗi nhé, anh tớ bảo về muộn. Hay là chúng mình ăn cơm hộp trước?”
“Được.” Vân Miên không kén chọn. Ăn gì còn hơn không ăn.
Hai người quay lại nhà Vân Miên, ngồi trong phòng khách trò chuyện. Bỗng Hứa Khuynh Nhiên hỏi: “Cậu có thể xin giúp tớ WeChat của soái ca chiều nay không?”
“A? Tớ cũng không có WeChat của cậu ấy.” Vân Miên chớp mắt. Sao cả hai người đều muốn xin WeChat người ta vậy?
“Thôi vậy.” Hứa Khuynh Nhiên xụ mặt: “Tiếc quá.”
“Nhưng cuối tuần tớ có thể hỏi giúp cậu.”
“Thật không? Cảm ơn cậu nhiều!” Hứa Khuynh Nhiên bỗng sáng mắt, long lanh như sao.
Vân Miên ưỡn ngực: “Đương nhiên rồi.”
-
Không lâu sau, cơm hộp giao tới. Hai người ăn no nê, ngồi trên ghế sofa, lướt điện thoại. Bỗng điện thoại Hứa Khuynh Nhiên reo lên. Là anh cô gọi.
“Alo, ừm, anh cuối cùng cũng về rồi.” Cô ngồi thẳng lưng, báo cáo: “Em quen một bạn nữ dễ thương ở nhà đối diện, giờ đang ở nhà bạn ấy.” Rồi cô đứng lên, che micro, nói nhỏ với Vân Miên: “Anh tớ về rồi, tớ phải về đây. Bye bye.”
Nói xong, còn tinh nghịch thổi một nụ hôn gió.
Đúng lúc đó, chuông cửa reo vang. Vân Miên chạy ra mở, lại thấy khuôn mặt quen thuộc: da trắng, mũi cao, mắt sâu, môi mỏng màu đỏ nhạt.
“... A, đàn anh?” Vân Miên ngạc nhiên. Sao anh lại biết cô ở đây? “Anh đến tìm ai ạ?”
“Ừm.” Hứa Khanh Niên nhìn cô, giọng trầm ấm: “Đến tìm người.”
“Anh không đi nhầm nhà đấy chứ?”
“Có ai không?” Hứa Khuynh Nhiên nghe tiếng, lao đến, ôm vai Vân Miên. Nhìn rõ người đứng ngoài cửa, cô giật mình: “Anh?”
“Sao anh lại sang đây? Em đang chuẩn bị về rồi.” Hứa Khuynh Nhiên nuốt nước bọt, giọng nhỏ hơn.
“Đúng rồi, Vân Miên.” Cô quay sang giới thiệu: “Đây là anh tớ.” Nhìn thấy đôi mắt Vân Miên tròn xoe, cô bật cười: “Sao? Anh tớ đẹp trai đến mức dọa cậu rồi à?”
“A… không phải, hơi bất ngờ thôi.” Vân Miên lúng túng giải thích: “Anh ấy là anh cậu?”
“Ừ, sao? Hai người không giống nhau à?”
Rất giống. Đặc biệt là khuôn mặt và đôi môi. Không thể phủ nhận, hai anh em đều cực kỳ xinh đẹp.
“Về với anh.” Hứa Khanh Niên ra lệnh.
“Vậy tớ đi đây, bye bye.” Hứa Khuynh Nhiên vội thay giày, ngoái lại lưu luyến với Vân Miên: “Ngày mai tớ sang tìm cậu.”
“Ừ, ừ.” Vân Miên vẫy tay.
“Anh, anh quen Vân Miên à?” Hứa Khuynh Nhiên vừa đi vừa hỏi, ánh mắt tinh quái. “Lúc nãy anh nhìn cô ấy kiểu gì ấy. Đừng bảo là anh để ý cô gái nhỏ rồi đấy nhé?”
“Không phải. Đừng suy diễn.” Hứa Khanh Niên cắt ngang, thản nhiên.
“Thế tiếc thật.” Cô bé liếc trộm anh, thấy anh bước nhanh hơn, liền cười khẽ: “Hình như có một nam sinh trong lớp thích Vân Miên đấy.”
Hứa Khanh Niên không nói gì, chỉ ném lại một câu: “Đi nhanh lên. Nói nhiều chuyện vô nghĩa làm gì.”
Vân Miên thầm nghĩ, thế giới này thật nhỏ. Vừa quen một nữ sinh, không ngờ lại là em gái của đàn anh Hứa Khanh Niên. Thì ra là vậy, nên cô nhìn Hứa Khuynh Nhiên thấy quen mắt.