Thẳng Nam Cấp Trên Nuôi Dưỡng Tiểu Thiếu Gia, Sau Đó Tự Mình Bẻ Cong
Chương 15: Cơn Đau Bụng Đêm Khuya
Thẳng Nam Cấp Trên Nuôi Dưỡng Tiểu Thiếu Gia, Sau Đó Tự Mình Bẻ Cong thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dừng lại trước cửa phòng, Lục Hòa chưa vội mở khóa. Cậu quay đầu, nghiêm túc dặn dò: "Cố tổng, lát nữa nhớ uống ly trà giải rượu rồi mới đi ngủ nhé, không mai anh sẽ đau đầu lắm đó."
Ánh mắt thiếu niên nghiêm túc đến mức khiến Cố Cảnh cảm thấy cổ họng bỗng dưng khô rát.
"Ừ." Hắn khẽ đáp.
Vừa định xoay người mở cửa, ngay khi tay Lục Hòa chạm vào tay nắm, đột nhiên một đôi tay từ phía sau vòng qua, ôm chặt lấy hông cậu. Chưa kịp phản ứng, cả người đã bị kéo sát vào lòng người kia.
Người phía sau hơi thở nặng nề, chắc do uống rượu nhiều. Lục Hòa tưởng sẽ ngửi thấy mùi nồng nặc, nào ngờ chỉ thoang thoảng hương rượu nhạt, pha lẫn mùi nước hoa lạnh lẽo quen thuộc. Thứ mùi ấy, nhẹ nhàng mà dai dẳng, khiến người ta vừa lạ vừa quen, khó lòng cưỡng lại.
Cậu cúi mắt, nhìn đôi tay dài to siết chặt trước ngực mình, cảm nhận được người kia cúi đầu, cằm nhẹ tựa vào hõm cổ. Da cậu lập tức nổi gai ốc.
Lục Hòa chớp mắt ngơ ngác, rồi chợt nhớ ra – Cố tổng tối nay uống khá nhiều, chắc giờ say đến mức không đứng vững, cần cậu đỡ.
Tự trách dâng lên trong lòng. Cố tổng đối xử với cậu tốt như vậy, mà cậu lại không quan tâm, để sếp phải dựa vào mình đến thế.
Cảm giác được toàn bộ sức nặng của người đàn ông dồn lên người, Lục Hòa thở phào nhẹ nhõm.
May mà kịp đỡ, nếu không để sếp ngã lăn ra đây... cậu thật không biết mặt giấu vào đâu.
"Tối nay ăn no chưa?" Giọng trầm ấm của Cố Cảnh bỗng vang lên bên tai.
Giọng nói ấy vẫn quen thuộc, trầm ổn, nhưng vì quá gần, lại phảng phất mùi rượu nhẹ, hơi thở ấm nóng phả lên cổ, khiến da thịt Lục Hòa run lên từng đợt.
"Ăn no rồi ạ." Cậu trả lời nhỏ nhẹ, ngoan ngoãn như thường lệ.
Không biết do hơi nóng từ người kia hay do men rượu, Lục Hòa cảm thấy nhiệt độ quanh người dâng lên, cả người nóng bừng.
Không đúng… Không phải người nóng, mà là đầu óc. Cái cảm giác choáng váng này y hệt lúc cậu sốt cao.
Người phía sau vẫn không buông, cứ lặng lẽ dựa vào cậu như một bức tượng. Đang nghi hoặc liệu sếp có ngủ gục rồi không, Cố Cảnh rốt cuộc cũng động đậy.
Hắn buông cậu ra, tay xoa nhẹ lên mái tóc Lục Hòa từ phía sau, giọng khẽ khàng, mơ hồ: "Tối nay ngủ sớm đi, có chuyện gì thì gọi tôi."
"Dạ…" Lục Hòa ngơ ngác gật đầu, rồi bước vào phòng như người mất hồn.
Chỉ đến khi đóng cửa, cậu mới giật mình nhớ ra – Chết rồi! Hình như mình quên không đỡ Cố tổng về phòng!
Nhưng… Lục Hòa cố nhớ lại, phát hiện lúc sếp buông ra đã đứng rất vững, dáng vẻ đâu có say xỉn?
Hay là… chỉ cần dựa gần cậu một chút thì sẽ đỡ hơn?
Ừ, chắc vậy thôi.
Không nghĩ thêm, Lục Hòa vào phòng tắm, tắm nước ấm rồi chui vào chăn ngủ.
🍊🍊🍊
Ly trà giải rượu được mang đến nhanh chóng. Cố Cảnh im lặng uống hết, rồi bất giác nhớ đến hình ảnh thiếu niên hôm nào rót nước mật ong cho hắn.
Suy nghĩ chầm chậm trôi về cái ôm nãy giờ ở hành lang.
Hắn thừa nhận, tối nay hơi quá chén, mới để bản thân mất kiểm soát mà làm ra những chuyện ấy.
Nghĩ đến dáng vẻ ngoan ngoãn, đứng yên để hắn ôm, Cố Cảnh không nhịn được cười khẽ.
Sao lại có đứa trẻ ngoan đến thế… Đúng là nhặt được bảo vật.
Uống xong trà, hắn ngồi lại xem lại bản kế hoạch hợp tác, men rượu cũng tan bớt. Vừa định vào phòng tắm, tiếng gõ cửa nhỏ vang lên.
Nhẹ đến mức như tiếng mèo cào, nếu không phải trong đêm khuya tĩnh lặng, có lẽ hắn chẳng nghe thấy.
Nhưng hắn lập tức biết là ai.
Khóe môi Cố Cảnh khẽ cong, tâm trạng bỗng vui vẻ hẳn, mang theo nụ cười đi mở cửa. Nhưng ngay khi cửa vừa hé, nụ cười ấy lập tức đông cứng.
Người ngoài cửa đúng là Lục Hòa – nhưng bộ dạng lúc này khiến Cố Cảnh sửng sốt.
Gương mặt cậu tái nhợt, mồ hôi lạnh lấm tấm trên thái dương, nét mặt thường ngày dịu dàng giờ vặn vẹo vì đau đớn.
Cậu đứng không vững, người lảo đảo như sắp gục. Cố Cảnh phản xạ cực nhanh, lập tức vòng tay đỡ lấy, ôm chặt vào lòng.
"Sao vậy?" Giọng hắn giờ không còn bình tĩnh. Nhìn thấy ánh mắt đau đớn của thiếu niên, tim hắn như bị siết chặt bởi nỗi sợ.
"Bụng… bụng em… đau…" Lục Hòa lắp bắp, từng từ bật ra giữa những hơi thở dồn dập.
Không chần chừ, Cố Cảnh lập tức bế ngang cậu lên, vừa ôm vừa cúi đầu hỏi khẽ: "Có ôm được cổ tôi không?"
Dù đau đến mê man, nghe giọng sếp, đôi tay Lục Hòa vẫn theo bản năng vòng chặt lấy cổ Cố Cảnh.
Nhìn người trong lòng nhắm nghiền mắt, mặt tái nhợt, Cố Cảnh cảm thấy tim mình như thắt lại.
Một tay ôm chặt, một tay rút điện thoại gọi cho trợ lý Trần, chân nhanh chóng hướng về thang máy.
Điện thoại vừa kết nối, giọng lạnh lẽo vang lên: "Đừng hỏi, xuống lấy xe ngay."
Trợ lý Trần không dám chậm trễ, lập tức lao xuống tầng hầm.
Mười giờ đêm, khoa cấp cứu vẫn sáng đèn.
Một nữ hộ sĩ lớn tuổi bước ra, nhìn người đàn ông lạnh lùng đứng ngoài hành lang:
"Viêm dạ dày mãn tính, bác sĩ nói không nghiêm trọng, chỉ cần ăn uống điều độ, nghỉ ngơi hợp lý là ổn."
Nói rồi, bà đưa hồ sơ cho Cố Cảnh, lắc đầu lẩm bẩm: "Đã viêm dạ dày mà còn nhịn đói, rồi ăn một đống cua sống thế kia? Biết dạ dày yếu thì phải biết kiêng chứ."
"Cua tính hàn, người dạ dày yếu càng phải hạn chế. Giờ mới chỉ viêm nhẹ, không kiêng thì đợi đến lúc đau quặn, co rút mới biết sợ à?"
Mùa cua đến, năm nào cũng có người trẻ vào viện vì ăn quá nhiều. Hộ sĩ thấy quen rồi, nhưng cứ thấy những gương mặt còn non nớt mà dạ dày đã tổn thương, bà lại không nhịn được dặn dò thêm.
"Đừng tưởng trẻ khỏe là tiêu xài sức khỏe được. Người trẻ cũng phải biết thương mình."
Bà liếc Cố Cảnh, tưởng là anh trai cậu: "Anh là anh trai thằng bé à? Về nhà nhớ nhắc em ăn uống, nghỉ ngơi đúng giờ."
Người đàn ông vốn im lặng, lúc này mới khẽ mở lời, giọng trầm: "Tôi biết rồi, cảm ơn cô."
"Chưa có gì nghiêm trọng. Đợi nó đỡ hơn chút là về được." Hộ sĩ dặn thêm rồi quay đi.
Cố Cảnh đứng ngoài cửa, hít sâu, nén chặt cảm xúc rồi mới bước vào.
Lục Hòa nằm trên giường, người nhỏ nhắn, mặt vẫn tái. Cậu đã nôn hết, bụng trống không, may là đã được truyền nước, uống thuốc, sắc mặt đỡ hơn đôi chút.
Nghe tiếng cửa, cậu khẽ gọi: "Cố tổng…"
Cố Cảnh nhìn cậu – đôi mắt ửng đỏ, đuôi mắt hồng vì khóc, như một con búp bê sứ mỏng manh sắp vỡ. Nước mắt chưa khô, ánh mắt long lanh, khiến lòng người ta nhói đau.
"Đỡ hơn chưa?" Hắn bước tới, cúi người, bàn tay nhẹ nhàng phủ lên má cậu, đầu ngón tay khẽ lau đi vệt nước mắt nơi đuôi mắt.
"Đỡ rồi… bụng không còn đau nữa." Lục Hòa ngoan ngoãn gật đầu.
Đúng lúc ấy, trợ lý Trần mang thuốc vào, vừa đẩy cửa đã thấy khung cảnh dịu dàng đến lạ.
Boss nhà mình chăm sóc nhân viên thế này… quá dịu dàng rồi.
Nhưng… sao lại có cảm giác không ổn nhỉ?
Chắc tại Cố tổng coi Tiểu Lục như em trai, quan tâm chút cũng là bình thường.
Trợ lý Trần tự an ủi, gật gù – ừ, hẳn là vậy.
Lục Hòa nghỉ ngơi một lúc, thấy đỡ hơn, Cố Cảnh liền bảo trợ lý Trần đưa về khách sạn.
Xuống xe, không do dự, Cố Cảnh bế ngang cậu lên.
Tối nay đã bị ôm bao nhiêu lần vì đau bụng, nên Lục Hòa không thấy lạ. Thân thể yếu ớt, đầu óc mơ màng, cậu ngoan ngoãn vòng tay ôm cổ sếp, đầu tựa vào ngực rộng ấm áp.
Cố Cảnh ôm người, bước đi nhẹ nhàng, từng bước đều dịu dàng, tự nhiên đến lạ.
Trợ lý Trần ngồi trong xe, nhìn bóng lưng hai người khuất dần, bất giác gãi đầu.
…… Hình như vẫn có gì đó… không đúng lắm thì phải.