Thẳng Nam Cấp Trên Nuôi Dưỡng Tiểu Thiếu Gia, Sau Đó Tự Mình Bẻ Cong
Chương 39: Thử lòng sếp
Thẳng Nam Cấp Trên Nuôi Dưỡng Tiểu Thiếu Gia, Sau Đó Tự Mình Bẻ Cong thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Hoà không biết liệu mình có bị ma ám hay không, nhưng kể từ đó, mỗi khi gặp cấp trên, tim cậu lại đập loạn xạ không kiểm soát nổi.
Nhiệm vụ quan trọng nhất lúc này của cậu là không để sếp phát hiện ra mình đang thầm yêu trộm nhớ. Sau khi suy nghĩ rất lâu và tham khảo ý kiến từ cộng đồng mạng, cậu đi đến kết luận: chuyện yêu một thẳng nam thường sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp.
Cậu không muốn bị sếp ghét, cậu muốn sếp cũng thích mình.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cậu quyết định thử nghiệm một cách khéo léo, xem liệu sếp có thể bị cậu "uốn nắn" hay không.
***
Mấy ngày trôi qua kể từ đêm hôm đó, Cố Cảnh càng lúc càng cảm thấy cún con của mình có chút kỳ lạ, nhưng không biết chính xác lạ ở chỗ nào.
Hình như cậu càng ngày càng dính người hơn, vẻ e thẹn mỗi khi bị trêu giờ đã phai nhạt dần, cứ có thời gian là lại níu kéo hắn.
Giống như buổi trưa hôm nay, Lục Hoà lại mang cho hắn một tách cà phê, rồi kéo ghế từ bàn làm việc sang ngồi sát bên cạnh.
Hắn liếc nhìn cậu, nhưng cậu đã ngồi sẵn bên cạnh rồi.
"Hôm nay em muốn nói chuyện gì vậy?" Hắn hỏi.
Hắn đã quen rồi, mấy ngày nay chú cún này luôn nói những lời khiến người khác phải hoang mang.
Lục Hoà giật mình, rồi đưa điện thoại lên trước mặt hắn.
Cố Cảnh nhìn qua, trên màn hình là mấy bức ảnh của những chàng trai trẻ có ngoại hình tinh khôi, giống như diễn viên hoặc người nổi tiếng với nhan sắc xuất chúng.
Hắn quay sang nhìn Lục Hoà, nhíu mày, không hiểu tại sao cậu lại cho mình xem mấy tấm ảnh này.
Lục Hoà chăm chú quan sát từng biểu cảm trên gương mặt hắn, khi thấy lông mày hắn nhíu lại, cậu cảm thấy có chuyện chẳng lành.
Nhưng cậu vẫn cố lướt qua những bức ảnh, đó đều là những "mỹ nhân hàng đầu" được cộng đồng mạng công nhận, thậm chí còn uy tín đến mức khiến người thẳng cũng phải rung động.
Lục Hoà: "Cố tổng, anh thấy họ có đẹp không?"
Ánh mắt Cố Cảnh càng thêm bối rối, "Sao em lại hỏi như vậy?"
Lục Hoà đương nhiên không thể thú nhận mình muốn kiểm tra xem khả năng hắn bị cậu bẻ cong đến đâu. Cậu cười rồi tránh né: "Không có gì đâu, giả sử... chỉ là giả sử thôi nhé. Nếu có ngày anh buộc phải yêu một người trong số họ, anh có rung động không?"
Vừa nói xong, Lục Hoà nuốt nước bọt, căng thẳng nhìn Cố Cảnh.
Chỉ thấy lông mày hắn nhíu chặt, rồi hắn nghiêm túc nhìn thẳng vào cậu: "Sẽ không. Em đang nghĩ gì vậy?"
Lục Hoà: "......" Cậu như nghe thấy tim mình vỡ tan.
Sếp không những không rung động, mà còn thẳng thừng từ chối, biểu hiện trên mặt hắn rất khó chịu, chắc hẳn là một đại thẳng nam và cực kỳ dị ứng với chuyện đồng tính.
Lục Hoà đưa tay lên trán, nét mặt không giấu nổi thất vọng.
Cố Cảnh lặng lẽ quan sát cậu, càng thêm bối rối.
Hắn đoán ra ý đồ của Lục Hoà khi cho mình xem những bức ảnh, nhưng vẫn không chắc suy đoán của mình có đúng hay không.
Hắn vốn nghĩ Lục Hoà đang thử xem mình có rung động với người khác không, nên câu trả lời của hắn chắc chắn là phủ định nghiêm túc. Trong lòng Cố Cảnh, người duy nhất có thể khiến hắn rung động chính là người đang đứng bên cạnh, hắn không thể dành tình cảm cho bất kỳ ai khác, dù họ có đẹp đến đâu, câu trả lời vẫn không thay đổi.
Nhưng nhìn thấy khuôn mặt thất vọng của Lục Hoà, hắn lại không chắc cậu đang muốn thử gì.
Cố Cảnh kéo tay cậu xuống, giọng nhẹ nhàng: "Vì sao nghe câu trả lời này em lại không vui?"
Lục Hoà trợn mắt nhìn hắn, nhưng không nói được lời nào.
"Không có gì đâu, em rất thích họ, nghe anh nói không thích nên em không vui chút thôi." Cuối cùng, Lục Hoà đành tìm lấy cớ để thoái thác.
Cố Cảnh dù nghi ngờ nhưng không hỏi thêm, bởi chú cún nhỏ của hắn mỗi ngày đều có vô số hành động khó hiểu. Hắn chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cậu, cố gắng an ủi để cậu vui lên.
Nỗi buồn của Lục Hoà không kéo dài lâu, đến tối khi ăn cơm cùng Cố Cảnh, nhìn hắn gắp thức ăn cho mình, tâm trạng bực bội của cậu đã tan biến.
Nhìn biểu hiện bình thường của sếp, Lục Hoà vẫn không muốn bỏ cuộc, lại lấy điện thoại ra.
Nhưng vừa chạm vào màn hình, cậu đã bị ngăn lại: "Ăn xong rồi hãy nghịch điện thoại." Hắn lại gắp cho cậu một miếng thịt bò xào mềm, "Ăn cơm trước đi."
Mấy ngày nay Lục Hoà đều rất nghe lời, ngoan ngoãn đến mức khiến hắn cảm thấy có chút khác thường nhưng không nói ra.
Nghe hắn nói vậy, Lục Hoà ngoan ngoãn ăn cơm.
Cố Cảnh không hiểu sao gần đây Lục Hoà lại vừa bám người vừa ngoan ngoãn đến vậy. Chỉ có Lục Hoà mới biết, đây là cậu đang tranh thủ tăng điểm hảo cảm trước mặt sếp.
Mãi đến khi ăn xong, cậu mới lại cầm lấy điện thoại, nghiêm túc tìm kiếm một bức ảnh, rồi đưa tới trước mặt Cố Cảnh.
"Đây là tác phẩm trang sức cao cấp của Bảo Thơ Long."
Cố Cảnh nhìn qua, trong ảnh là một chiếc nhẫn hình mèo con vô cùng dễ thương. Mắt mèo tinh xảo và lấp lánh, trước ngực đeo một mặt dây chuyền gắn đá saphia xanh tuyệt đẹp, phần đầu mèo còn lại được phủ kín bằng những viên kim cương trắng lấp lánh. Tạo hình tinh xảo, kỹ thuật chế tác tinh vi, quả là một tác phẩm không tồi.
Hắn gật gật đầu, "Đẹp."
Lục Hoà chớp mắt nhìn hắn, "Cao cấp không?"
Cố Cảnh chưa kịp trả lời, đã nghe Lục Hoà nóng lòng hỏi thêm: "Cao cấp không? Làm... gay không?"
Cố Cảnh: "......" Chúng ta không phải đã làm gay được hơn hai tháng rồi sao, em đây đang diễn trò gì vậy.....
Hắn không chắc mình có nghe nhầm hay không, nhưng Lục Hoà vẫn chớp đôi mắt long lanh, liền không do dự mà nói: "Cao cấp."
Nghe xong, đôi mắt sáng của Lục Hoà lập tức tối sầm lại.
Cố Cảnh khẽ co ngón tay, tự hỏi liệu câu trả lời này của mình có sai không.
Hắn hỏi lại: "Sao em lại không vui vậy?"
Lục Hoà: "......"
Cậu miễn cưỡng nhếch nhếch khóe miệng, rồi bịa ra cớ khác: "Thực ra em không thích tác phẩm trang sức này lắm."
Nếu như lấy cớ hồi trưa còn tạm coi là đáng tin, thì cái lý do bây giờ lại có phần gượng ép. Gần đây thiếu gia quả thật có chút quái dị, Cố Cảnh vừa định hỏi tiếp thì bất chợt có hồi chuông điện thoại vang lên, cắt ngang lời nói của hắn.
Tiếng chuông phát ra từ chiếc điện thoại trong tay Lục Hoà. Cậu ngẩn ra, liếc nhìn thấy tên người gọi "anh trai" liền không cần suy nghĩ mà bấm nghe máy và bật loa ngoài.
"Tiểu Hoà, em đã ăn cơm tối xong chưa?"
Lục Hoà: "Em vừa ăn xong, có chuyện gì vậy anh?"
Lục Tiến: "Dạo này em có nhớ anh không?"
Lục Hoà gật đầu nghiêm túc: "Nhớ ạ."
"Nói dối, ngày mai là sinh nhật của anh mà em cũng không thèm gọi điện chúc mừng anh gì cả." Lục Tiến giả vờ không vui.
Lục Hoà lập tức nói: "Em không nói dối đâu, em vẫn nhớ ngày mai là sinh nhật anh nên đã chuẩn bị quà xong rồi!"
Lục Tiến cười: "Nhưng bố mẹ mấy hôm trước đã đi nghỉ ở Hawaii rồi, ngày mai chắc sẽ không về đâu, chỉ tội cho anh ngày mai vừa phải làm dự án vừa ăn sinh nhật....."
Lục Hoà vừa đi đến cửa sổ lớn vừa an ủi anh trai: "Không sao, ngày mai em sẽ tổ chức sinh nhật cho anh!"
Nói chuyện với anh trai một lúc, Lục Hoà cũng quên mất chuyện phải thử sếp. Khi hai anh em sắp kết thúc cuộc gọi, Lục Tiến mới nhắc đến Cố Cảnh: "Cố ca ca của em có ở đó không?"
Lục Hoà định quay lại nhìn bàn ăn, thì phát hiện ra sếp không biết từ lúc nào đã đứng ngay sau lưng mình. Trong tay hắn còn cầm một chiếc khăn mỏng, khoác lên người cậu rồi kéo cửa sổ lại: "Đừng đứng ở chỗ gió lùa, dễ bị cảm lạnh lắm đấy."
Sau khi chiếc khăn đã khoác lên người cậu, người đàn ông phía sau còn nhân cơ hội ôm cậu vào lòng.
"Alo alo? Mất tín hiệu rồi sao? Tiểu Hoà, sao em không nói gì vậy?" Giọng Lục Tiến đầy thắc mắc vang lên từ đầu bên kia điện thoại.
Lục Hoà nghiêng đầu, đỉnh đầu chạm vào má của Cố Cảnh, ngay sau đó điện thoại trong tay cậu liền bị người kia lấy đi: "Là tôi."
Lục Tiến: "Thảo nào tôi lại không nghe thấy gì hết."
"Ngày mai tôi còn có dự án phải bàn, vẫn như mọi khi nhé?"
Cố Cảnh xoa đầu chú cún con đang ngọ nguậy trong lòng, nói: "Được."
Lục Hoà không hiểu hai người đang nói gì, ngay sau đó cuộc gọi kết thúc.
Cố Cảnh cầm điện thoại trong tay, sau đó bế chú cún con không yên phận lên: "Dạo này sao em lại thích cọ người vào người khác thế?"
Lục Hoà ôm lấy cổ hắn, có chút căng thẳng: "Anh không thích sao?"
Cố Cảnh bước đi, hắn ôm chặt lấy người trong lòng, liền phát hiện ra Lục Hoà không còn cọ vào mình nữa thì thở dài mà vội nói: "Thích."
Thích đến phát điên lên được.
Đến giờ tan làm hôm sau, Lục Hoà bị đưa đến trước quán bar quen thuộc.
Nhìn lên tên quán, cậu ngơ ngác: "Chúng ta không phải là đến dự sinh nhật của anh trai em sao?"
Thật ra hôm nay Cố Cảnh vẫn còn việc chưa xong nhưng đã dời sang ngày mai. Hắn nắm lấy tay Lục Hoà, vừa dẫn cậu vào vừa nói: "Đúng vậy, nhưng đến đây tổ chức cũng là thói quen của anh trai em rồi."
Thời còn niên thiếu, Lục Tiến chẳng phải người đứng đắn gì. Là con trai nhà giàu, anh quen biết không ít thiếu gia giống mình. Mỗi lần sinh nhật, ban đầu chỉ cùng người nhà ăn uống đàng hoàng, sau đó lại kéo nhau ra ngoài tụ tập bạn bè.
Mà đám công tử này không có sở thích gì khác ngoài việc thích uống rượu, chỉ cần ra ngoài nâng ly là coi như đã tổ chức sinh nhật cho Lục Tiến xong.
Thói quen này vẫn được duy trì ngay cả khi Lục Tiến đã hồi tâm, quay trở về tiếp quản công ty.
Lục Hoà hơi ngẩn ra, sau đó mới nhớ ra: đúng là sinh nhật năm ngoái của anh trai cậu cũng như vậy, buổi tối anh cũng đi ra ngoài một chuyến, có khi khuya lắm mới trở về, thậm chí có lần còn không về luôn, sáng hôm sau mới trở lại.
Khi bước vào, bầu không khí bên trong đã vô cùng náo nhiệt.
Lần này, Lục Tiến dường như bao trọn cả quán bar. Người bên trong không ít, Lục Hoà bị kéo đi dọc hành lang, trên đường còn thấy vài gương mặt quen thuộc, hẳn cũng là bạn của anh trai.
Mãi đến khi cậu được đưa tới đứng trước mặt Lục Tiến.
Trên đầu Lục Tiến đội một chiếc vương miện sinh nhật có phần trẻ con, giờ phút này anh đang cùng đám bạn bè chơi đùa vô cùng vui vẻ.
Hoảnh khắc như vậy đối với Lục tổng mà nói thật sự rất xa xỉ. Kể từ sau khi tiếp quản công ty, anh gần như không còn thời gian ra ngoài tụ tập với anh em. Thỉnh thoảng rảnh rỗi một chút thì lại đúng lúc người khác bận nên không tới được. Hôm nay là sinh nhật của anh, mọi người dù có việc gì cũng đều gác lại để bồi cho anh vui, thế nên anh luôn cười hết cỡ, chơi cũng hết mình.
Lục Hoà đứng trước mặt, nhìn dáng vẻ của anh trai liền như thấy lại hình bóng của người anh khí thế hăng hái năm nào.
Ngay giây tiếp theo, anh trai cũng đã phát hiện ra cậu.
Lục Tiến buông ly rượu xuống rồi bước đến: "Tiểu Hoà đến rồi!"
"Anh trai, sinh nhật vui vẻ."
Lục Hoà lấy ra một hộp quà, bên trong là chiếc đồng hồ Patek Philippe phiên bản giới hạn. Cậu đã để ý đến chiếc đồng hồ này từ rất lâu rồi, từ lúc nhìn thấy đến khi có được nó đã phải trải qua tổng cộng chín tháng nên hôm qua cậu nói vẫn nhớ đến sinh nhật của anh hoàn toàn không phải là chuyện đùa.
Nhìn thấy chiếc đồng hồ, hơn nữa lại còn đúng thương hiệu mà mình yêu thích nhất, Lục Tiến lập tức được dỗ tới mức tâm hoa nở rộ.
Em trai anh thật sự đã để tâm đến anh, hơn nữa lại còn nhớ anh thích thương hiệu này.
Anh cười cười, sau đó quay sang nhìn vào người đàn ông đứng bên cạnh Lục Hoà: "Đến rồi à, anh bạn!"
Món quà của Cố Cảnh anh đã nhận được từ sáng nay, là một bộ trà cụ từ buổi đấu giá, anh đã cất kỹ rồi.
Lúc này, Cố Cảnh cũng mỉm cười với anh: "Sinh nhật vui vẻ."
"Vui lắm! Vui lắm!" Lục Tiến cười lớn, dẫn họ vào phòng VIP, sau đó nói to: "Hôm nay em trai tôi cũng đến! Mọi người đừng khách sáo!"
Lục Hoà đứng trong phòng VIP, nhìn anh trai uống rượu cười nói, lòng cảm thấy vô cùng ấm lòng.