Thẳng Nam Cấp Trên Nuôi Dưỡng Tiểu Thiếu Gia, Sau Đó Tự Mình Bẻ Cong
Chương 41: Đồ Thẳng Nam Đáng Ghét
Thẳng Nam Cấp Trên Nuôi Dưỡng Tiểu Thiếu Gia, Sau Đó Tự Mình Bẻ Cong thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một đêm không mộng mị, sáng dậy trời nắng gắt.
Lục Hòa lại lần nữa bò dậy khỏi giường với cái đầu nặng trịch.
Cảm giác như có ai dùng gậy đập mạnh vào đầu – thứ cảm giác quen thuộc đến mức chẳng thể nào quen hơn nữa. Dù sao mấy hôm trước cũng đã từng trải qua, cậu làm sao mà không nhận ra được.
Cậu gắng gượng ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường mở mắt ra, đầu óc lập tức choáng váng.
Trước mắt là một căn phòng tông đen - trắng - xám, cực kỳ tối giản, đồ đạc bày biện gọn gàng đến mức chỉ cần liếc qua là biết ngay đây không phải phòng của mình. Nhưng kỳ lạ thay… cậu lại thấy căn phòng này có vẻ quen quen.
Có lẽ vì say rượu, những bánh răng vận hành trong đầu Lục Hòa lúc này đang trục trặc, nên phải một lúc lâu sau cậu mới chợt nhớ ra – đây là phòng của Cố Cảnh.
Hồi Tết Dương lịch trước, cậu từng vào đây một lần, nên mới cảm giác quen thuộc.
Vấn đề là… sao cậu lại ở trong phòng sếp được?
Chuyện tối qua buồn vì thất tình rồi uống rượu say, cậu vẫn còn nhớ. Kể cả việc sếp dỗ dành cậu cũng còn ấn tượng. Nhưng sau đó, chuyện gì đã xảy ra mà khiến sếp đưa cậu đến đây?
Cậu cố gắng gạn lọc trí nhớ, nhưng chẳng tìm được lấy một manh mối hợp lý.
Thôi, không nhớ ra thì bỏ qua vậy.
Nhớ lại hôm qua là sinh nhật anh trai mà mình lại say khướt, Lục Hòa theo thói quen với tay lên tủ đầu giường tìm điện thoại. Quả nhiên, điện thoại của cậu đang nằm đó.
Vừa mở khóa, định gọi điện xin lỗi anh trai, thì đột nhiên một dòng chữ lớn hiện ra trước mắt:
Đồ thẳng nam đáng ghét.
Lục Hòa nhìn thấy dòng chữ đó như thấy ma, suýt nữa thì cằm rụng xuống đất. Tức khắc, phần ký ức tối hôm qua bỗng ùa về đầy đủ.
"Uống hết bát canh này rồi ngủ tiếp, sáng mai tỉnh dậy sẽ ổn thôi."
Trong phòng Lục Hòa, sau khi bế cậu lên giường, Cố Cảnh vốn định cho cậu uống canh giải rượu rồi mới rời đi. Nhưng tiểu thiếu gia trên giường dường như chẳng hề có ý định ngoan ngoãn nghe lời.
Cậu hé nửa khuôn mặt ửng đỏ khỏi chăn, liếc người đàn ông đang đứng trước mặt. Nhận ra là ai, liền bĩu môi quay đầu đi, tỏ vẻ chẳng thèm để ý.
Cố Cảnh biết cậu còn giận. Thấy cậu có vẻ tỉnh táo hơn chút, hắn thử hỏi lại lần nữa: "Có thể nói cho anh biết tại sao đột nhiên em lại không vui không?"
Lục Hòa nhìn hắn lờ đờ, tự nghĩ rằng giọng mình rất hung dữ: "Anh đừng hỏi nữa! Em sẽ không nói đâu!"
Lúc này, suy nghĩ của Lục Hòa chẳng khác nào đứa trẻ ba tuổi. Cậu đã quyết định không thèm để ý đến người đàn ông vừa khiến mình thất tình nữa: "Sau này cũng không được hỏi!"
Người đàn ông cười bất lực, lại đưa bát canh lên: "Được rồi, anh không hỏi nữa. Em uống xong rồi ngủ đi."
Lục Hòa làm ngơ. Cố Cảnh đành bế cậu dậy, đưa miệng bát áp vào môi, kiên nhẫn đút từng ngụm. Uống được nửa chén, Lục Hòa quay đầu không chịu uống nữa.
Cố Cảnh đắp chăn cẩn thận, định rời đi thì vạt áo bỗng bị giữ chặt.
"Đừng đi." Tiểu thiếu gia cuối cùng cũng chịu mở miệng, nhưng toàn là lời van nài.
Cố Cảnh sững người, trong ngực bỗng dâng lên một luồng hơi ấm.
Lúc này, tiểu thiếu gia hoàn toàn xa lạ, giống như chú cún con không chút cảm giác an toàn.
Không nói thêm lời nào, Cố Cảnh bế thẳng cậu về phòng mình.
Vừa đặt cậu xuống, lại bị kéo lại một lần nữa. Hắn hít sâu, cúi người khẽ hôn lên trán Lục Hòa: "Để anh đi tắm nước lạnh một chút được không? Anh sẽ nhanh thôi."
Lục Hòa cuối cùng cũng buông tay, rồi nhìn theo bóng lưng sếp bước vào phòng tắm. Cậu ngơ ngác đưa tay sờ trán.
Không sốt. Vậy nhiệt độ vừa nãy áp lên trán… là để làm gì?
Trong men say, đầu óc rối bời, Lục Hòa nghĩ mãi không ra, đành mặc kệ. Nhưng dù say đến thế, cậu vẫn nhớ hôm nay là sinh nhật anh trai, liền mò lấy điện thoại, bấm gọi cho Lục Tiến.
"Anh trai ơi, chúc mừng sinh nhật ạ." Nói xong, lại quên mất mình định nói gì tiếp, thấy đầu óc choáng váng nên thêm một câu: "Em đi ngủ đây, chúc anh ngủ ngon."
Đầu dây bên kia ồn ào hỗn loạn. Lục Hòa hình như còn nghe thấy tiếng cười xen lẫn chút bất lực của anh trai. Sau đó, vì nghe thấy điện thoại quá nhiều tạp âm, anh tắt máy luôn.
Cúp máy xong, cậu lại mở WeChat, vừa thấy ghi chú ghim đầu trang liền thấy vừa tức vừa tủi.
"Sếp cực kỳ tốt" cái gì chứ, nhìn càng lâu càng chướng mắt.
Nghĩ một hồi, cậu liền đổi lại ghi chú.
Trí nhớ đến đây đột ngột dừng lại.
Cậu cúi đầu nhìn điện thoại, thấy "Đồ thẳng nam đáng ghét" đã nhắn tin:
Đồ thẳng nam đáng ghét: Ngày mai không cần đến công ty.
Đồ thẳng nam đáng ghét: Dì Phỉ ở nhà, nếu có chỗ nào không thoải mái thì có thể nói với dì ấy, cũng có thể gọi điện cho anh.
Lục Hòa ngồi trên giường, mặt lúc đỏ lúc xanh. Cuối cùng, khóe môi vẫn giật giật.
Nói cách khác, tối qua sau khi thất tình, cậu không những để sếp dỗ dành mà còn say rượu phát điên, đổi ghi chú sếp thành "Đồ thẳng nam đáng ghét"?!
Lục Hòa đưa tay che mặt. Cậu thề sẽ không bao giờ đụng đến rượu nữa. Cái ly kia màu hồng hồng, uống vào như nước ngọt, sao lại dữ dội đến thế!
May là tối qua, những lời lên án trong lòng cậu chỉ dám giữ lại, chứ nếu thốt ra thì… Lục Hòa không dám tưởng tượng nổi vẻ mặt sếp khi nghe thấy.
Nhìn quanh, không thấy Cố Cảnh, chắc giờ này hắn đã đi làm. Lục Hòa liền rón rén trở về phòng mình.
Về đến phòng, cậu ngâm mình trong bồn tắm, bắt đầu ngẩn ngơ.
Cậu bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ: hiện tại, cậu nên giữ khoảng cách thế nào với sếp?
Sếp đã có người mình thích rồi. Chỉ nghĩ đến điều đó, lòng Lục Hòa lại nhói lên từng hồi.
Giờ đây, cậu càng không dám để lộ tình cảm với sếp. Trước đây, cậu giấu kín vì sợ sếp – một người thẳng – sẽ thấy phản cảm. Còn bây giờ, cậu cảm giác như đang bước trên băng mỏng, chỉ sợ sếp biết được mà né tránh mình.
Yêu một người thẳng… đời này coi như xong. Hóa ra câu nói đó không phải đùa.
Suy nghĩ rất lâu, Lục Hòa đành tự nhủ: nên kịp thời dừng lại, tránh xa sếp một thời gian. Biết đâu dần dần, cậu sẽ buông bỏ được?
Nhưng cậu biết rõ, mình sẽ chẳng thể nào buông bỏ. Vì sếp đối xử với cậu quá tốt, tốt đến mức cậu không nỡ rời xa.
Hơn nữa… việc sếp có người trong lòng, đâu có nghĩa là cậu không thể tiếp tục thích hắn, đúng không…
Lục Hòa mím môi. Khuôn mặt vốn dịu dàng, giờ đây thêm vài phần u uất.
Hay là cứ tiếp tục đối xử với sếp như trước? Sếp xem cậu như em trai, vậy thì cậu cứ làm đứa em ngoan ngoãn. Còn bản thân… âm thầm thích hắn là được.
Nếu một ngày nào đó, sếp phát hiện tâm tư này mà chán ghét cậu, thì cậu sẽ lặng lẽ rời đi.
Lục Hòa rủ mi, lòng chua xót, chỉ mong ngày đó đừng đến quá sớm.
***
Tối đó, Cố Cảnh vừa về nhà đã thấy Lục Hòa ngồi trong thư phòng.
Lục Hòa lại ngồi trên chiếc ghế làm việc, khiến Cố Cảnh không khỏi nghi ngờ: thiếu gia nhỏ này có lẽ đã coi thư phòng là phòng riêng thứ hai của mình rồi.
Hắn bước vào, nghe thấy cậu đang gọi video với ai đó.
Nhận ra sự hiện diện của hắn, Lục Hòa chớp mắt, rồi quay sang nói với người trong màn hình: "Trương thúc, hiệu quả cụ thể thì xem ảnh em gửi nhé, em không nói thêm được nữa, tạm biệt."
Tắt máy, cậu mới ngẩng đầu: "Cố tổng, sao hôm nay anh về sớm vậy?"
Mới hơn bảy giờ, Lục Hòa vừa ăn tối xong. Thường ngày, dù không có tiệc tùng, Cố Cảnh vẫn ở lại công ty xử lý văn kiện.
Cố Cảnh chăm chú nhìn cậu, từ đầu đến chân, dò xét cẩn thận. Một lúc lâu sau không thấy gì bất thường, hắn mới lên tiếng: "Về xem em có ngoan không ấy mà."
Trong ánh mắt vẫn còn chút nghi hoặc. Nhìn bộ dạng bình thường của Lục Hòa, hắn càng cảm thấy khó hiểu.
Tiểu thiếu gia ngoan ngoãn ngày trước dường như đã trở lại. Chỉ trong một ngày, hình ảnh chú cún con buồn bã tối qua giờ như thể chỉ là ảo giác.
Hắn đưa tay xoa đầu Lục Hòa, định hỏi tiếp câu hỏi tối qua chưa có đáp án. Môi vừa mở… lại khựng lại.
Hắn nhớ tới vẻ mặt kiên quyết không chịu trả lời của cậu tối qua.
Người ta thường nói, lời nói khi say là lời thật lòng. Nhưng tối qua, Lục Hòa say thế mà vẫn nhất quyết né tránh, huống chi là lúc tỉnh táo như hiện tại – chắc chắn sẽ càng không nói.
Cuối cùng, Cố Cảnh chỉ mím môi, quyết định không hỏi nữa.
Nhìn trạng thái của tiểu thiếu gia đã trở lại bình thường, có lẽ cậu đã tự mình vượt qua rồi.
Khi sếp xoa đầu, Lục Hòa còn cố ý cọ nhẹ đỉnh đầu vào lòng bàn tay. Đến khi tay kia rời đi, cậu mới vội vàng dừng lại, sợ bị phát hiện.
… Sao lại có cảm giác này nhỉ? Cảm giác tội lỗi này, giống như cậu đang ngoại tình với sếp vậy.
Cậu chưa kịp suy nghĩ thêm, điện thoại đã reo.
"Mẹ à." Lục Hòa nhấc máy, ngoan ngoãn gọi một tiếng.
"Tiểu Hòa, con ăn tối chưa?" Giọng nói dịu dàng của Lục phu nhân vang lên.
Dù mẹ không thấy, cậu vẫn gật đầu: "Con ăn rồi. Mẹ gọi có việc gì không ạ?"
"Cũng không có gì… chỉ là mấy ngày nữa Hồng Đạt nghỉ Tết, mẹ định nhờ người đến đón con về nhà, được không?"
"Cũng lâu rồi mẹ chưa được gặp con…"
Trước đây, khi Lục Hòa còn ở Ý, hai vợ chồng họ vẫn có thể sang thăm. Nhưng giờ, ngoài lần đầu gặp cậu ở khu văn phòng, những lần sau đều được nghe rằng Lục Hòa được trọng dụng, chuyển vào làm việc riêng trong văn phòng giám đốc.
Nói ra cũng mâu thuẫn: hai người đau lòng gửi con sang công ty học việc, vừa muốn con rèn giũa, vừa nhớ nhung da diết.
Chờ mãi đến cuối năm, chỉ mong được đón con về.
Lục Hòa im lặng nghe xong, mới đáp: "Đợi đến lúc nghỉ Tết rồi tính sau ạ." Vì cậu còn phải cân nhắc có nên ở lại với sếp thêm vài ngày không. Nhưng cũng hiểu được ý mẹ, nên dừng lại vài giây, thêm: "Mẹ, con cũng nhớ mẹ lắm."
Lục phu nhân lập tức vui vẻ, chẳng còn bận tâm chuyện con trai về khi nào. Dù sao cũng chẳng còn bao lâu nữa.
Hai mẹ con trò chuyện một hồi rồi mới cúp máy.
Trong lúc cậu nói chuyện với mẹ, Cố Cảnh vẫn ngồi yên bên cạnh, im lặng nhìn cậu, không rời đi.
Vừa cúp máy, hắn liền hỏi: "Mấy ngày nữa em sẽ về nhà sao?"
"Vâng." Lục Hòa gật đầu. Tuy nhớ nhà, nhưng cũng muốn ở lại bên sếp thêm chút nữa.
Cố Cảnh dường như chẳng thấy sự do dự, lại hỏi: "Bác trai bác gái thích gì nhất?"
Lục Hòa ngẩn người, đầy dấu hỏi: "Anh hỏi để làm gì?"
"Đến nhà người khác, chẳng lẽ anh lại đi tay không sao?" Cố Cảnh đáp, tự nhiên như thể đó là chuyện hiển nhiên.
Sự tự nhiên ấy khiến Lục Hòa sững sờ, phản ứng không kịp: "Ý… ý anh là sao?"
"Chẳng phải em đã nói sẽ dẫn anh về nhà sao?"
Lục Hòa chớp mắt liên tục, đứng ngây ra tại chỗ.
Chuyện này… cậu đã nói khi nào nhỉ? Hình như là ở biệt thự suối nước nóng lần trước…
Nghĩ tới đó, cậu kinh ngạc liếc sang sếp, rồi phát hiện sắc mặt đối phương có chút thay đổi.
Lục Hòa: "..."
Ảo giác sao? Sao cậu lại cảm thấy sếp lúc này trông như… có chút u oán vậy?