Chương 3: Tôi không vào địa ngục thì ai vào

Thẳng Nam Giáo Thảo Bị Câu Thành Cố Chấp Cuồng Si

Chương 3: Tôi không vào địa ngục thì ai vào

Thẳng Nam Giáo Thảo Bị Câu Thành Cố Chấp Cuồng Si thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đạm Mạch đang dùng một chiếc dao tre mảnh để điêu khắc bức tượng đất sét mới. Lưỡi dao lướt nhẹ trên thân hình bằng đất sét, khéo léo khắc ra hai đường 'nhân ngư' hai bên sườn, rồi bắt đầu định hình những múi cơ bụng ở giữa.
Hôm qua, anh chỉ thoáng nhìn, nhưng đã để ý thấy hai múi cơ bụng dưới cùng của Cảnh Hạo dường như đầy đặn và rắn chắc hơn hẳn so với sáu múi còn lại.
Vùng eo và bụng là nơi dễ tích mỡ nhất. Chỉ cần tỷ lệ mỡ trong cơ thể hơi cao một chút, các đường nét cơ bắp sẽ mờ nhạt, biến mất. Cũng chính vì thế mà nhiều người tập gym thường xuyên phải tập các bài gập bụng dưới để duy trì hình thể.
Nhưng hai múi cơ ấy của Cảnh Hạo lại phát triển rất rõ rệt.
Ngón tay Đạm Mạch khẽ cong, vuốt nhẹ lên khối đất sét.
Để tránh nứt nẻ khi điêu khắc, đất sét được trộn thêm một ít dầu và thường xuyên phun nước giữ ẩm. Khi chạm vào, tay anh cảm nhận được độ ẩm mát lạnh, hoàn toàn khác với hơi nóng bỏng rực mà bàn tay Cảnh Hạo từng nắm lấy cánh tay anh hôm trước.
Đạm Mạch ngước lên nhìn bức tượng đất sét bên cạnh, cảm thấy tác phẩm dở dang ban nãy còn tạm ổn, nhưng giờ nhìn sao cũng thấy chán ngán.
Một thân hình không hồn.
Như mọi bức tượng anh từng làm.
Hứa Tinh Tinh lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ đang dần trở nên bực dọc.
"Mạch bảo, hôm nay có đi bể bơi không?"
Cậu đang nghịch chiếc máy ảnh trên bàn, đắn đo không biết nên mang ống kính nào đi chụp trai đẹp cho đẹp. Vừa loay hoay tháo lắp phụ kiện, vừa trò chuyện với Đạm Mạch ở phía bên kia.
"Tớ nghe nói đội tuyển bơi vẫn tập chiều nay cơ mà."
Đạm Mạch khẽ rủ mắt, con dao tre lướt nhẹ trên đầu ngón tay thon dài, "Không đi."
"Hả?" Hứa Tinh Tinh quay phắt lại, mắt tròn xoe, "Sao vậy?"
Đội bơi tập, Cảnh Hạo chắc chắn có mặt. Đạm Mạch đã nhắm cậu làm người mẫu, sao không tranh thủ? Huống hồ Cảnh Hạo còn kỳ thị đồng tính, càng phải cố công hơn chứ.
"Bây giờ anh bận rồi."
Giọng Đạm Mạch chậm rãi, khẽ khàng, mang theo một vẻ bình thản khó hiểu.
Chiếc điện thoại cách đó không xa hiện lên một tin nhắn đã gửi từ nửa tiếng trước, nhưng anh vẫn chưa mở ra.
[Cảnh Hạo: Khi nào anh rảnh, mình có thể nói chuyện được không?]
Cảm nhận ánh mắt nghi hoặc của Hứa Tinh Tinh ngày càng sắc, khóe môi Đạm Mạch khẽ nhếch lên, nụ cười ẩn hiện.
Anh đặt chiếc dao tre lên má tượng đất, động tác nhẹ nhàng mà kiểm soát, khẽ vỗ hai cái.
Sáu giờ chiều, Hứa Tinh Tinh – người chưa được chiêm ngưỡng dáng vẻ trai đẹp – càu nhàu đòi đi ăn tối.
"Tớ viết xong đoạn luận văn rồi."
Hai người bước ra dưới ánh hoàng hôn. Hứa Tinh Tinh đi được vài bước, chợt thấy Đạm Mạch rẽ sang một hướng khác.
"Mạch bảo, cậu đi đâu vậy?"
"Đổi căng tin. Ăn ở kia hơi ngán rồi."
"Ngán?"
Hứa Tinh Tinh quen Đạm Mạch hai năm, biết rõ khẩu vị anh luôn nhạt, thanh đạm. Căng tin họ thường đi là nơi có đồ ăn ít mặn nhất trong trường Thanh Hoa – đến sinh viên Bắc còn kêu nhạt. Còn căng tin mà Đạm Mạch đang tiến tới, lại là nơi có món ăn đậm vị nhất.
Sau tập luyện, vận động nhiều cần bổ sung muối. Những người thích thể thao thường chuộng đồ ăn nhiều dầu, nhiều muối, chiên xào đậm đà. Hứa Tinh Tinh tuy lười vận động, nhưng cũng thích đến đó.
Thấy Đạm Mạch đi xa, cậu vội chạy theo.
"Mạch bảo, đợi tớ với!"
---
"Chết tiệt, đầu bếp múc thịt run tay thì thôi, sao múc rau cũng run vậy chứ!" Giang Cao ngồi xuống, mặt mày ủ dột.
Gỡ đũa ra, cậu ngẩng đầu nhìn sang, thấy đĩa cơm của Cảnh Hạo bên cạnh chất đầy thịt, mắt đỏ rực. Phó Thần ngồi xuống, đãi ngộ cũng không hề kém cạnh.
"Xem ra đầu bếp cũng thiên vị trai đẹp." Giang Cao ôm đầu ngước lên trời, cố gắng phớt lờ mùi thơm ngào ngạt hai bên, tự nhủ: "Không thể ăn, không thể ăn, phải kiềm chế, kiềm chế..."
Bát cơm trước mặt cậu đầy ắp, nhưng toàn là salad: xà lách, đậu que, bắp, bông cải xanh, thêm gói ức gà vị Orlean cậu tự mua ở cửa hàng tạp hóa.
Nhìn thôi đã thấy ngán đến tận cổ.
"Sao cậu chỉ ăn mỗi mấy món này?" Cảnh Hạo hỏi.
Cả đội tập luyện cường độ cao, bổ sung năng lượng sau giờ tập là rất quan trọng. Cả Cảnh Hạo và Phó Thần đều ăn thoải mái, không kiêng khem.
"Còn hỏi!" Giang Cao bực mình, cáu kỉnh nói, "Hai hôm trước ăn lẩu, hôm sau tôi sưng phù luôn, sáng nay dậy đường cơ bụng suýt biến mất luôn ấy!"
Phó Thần lạnh nhạt: "Là do tối qua cậu đi ăn bánh kem với đồ chiên cùng cô bạn gái thất tình chứ gì?"
"Đừng vạch mặt tao!" Giang Cao trút giận lên những chiếc lá rau vô tội, dùng dĩa chọc chọc vào bát salad.
Cậu thuộc dạng dễ tăng cân. Dù tập luyện đều đặn, nhưng ăn uống phải cực kỳ sạch. Một khi đụng vào đồ dầu mỡ như lẩu, nướng, là mỡ tích ngay, xong lại phải ăn salad để chuộc tội.
"Sao hai người không bao giờ phải kiêng gì vậy?" Giang Cao liếc xéo.
Phó Thần và Cảnh Hạo nhún vai – ý tứ rõ ràng: ăn mãi không béo.
"Chết tiệt!" Giang Cao chửi.
Phó Thần: "Cái đó đang nằm trong bát cậu kìa."
Giang Cao: ............
Cậu vừa định mắng Phó Thần, ngẩng lên thì thấy một bóng người quen thuộc bước vào cửa căng tin.
"Ê, kia chẳng phải Đạm Mạch sao?"
Phó Thần liếc mắt: "Người đi cùng anh ấy, hình như không phải anh chàng mặt búng ra sữa hôm trước."
"Sao lại còn kéo kéo đẩy đẩy..."
Giang Cao vừa lẩm bẩm, người ngồi bên cạnh cậu bỗng nhiên đứng dậy.
Phía kia, một nam sinh đang nắm tay Đạm Mạch, nói những lời lỗ mãng.
"Mỹ nhân Đạm, tôi cũng có cơ ngực, cơ bụng nè, không tin anh sờ thử, không bắt anh chịu trách nhiệm đâu, mình chơi đùa chút thôi..."
Đạm Mạch nhíu mày, khẽ né người.
Hứa Tinh Tinh vừa lấy cơm quay lại, thấy cảnh đó liền biến sắc, hùng hổ lao tới.
Cậu vỗ mạnh vào tay nam sinh đang động chạm, chắn Đạm Mạch ra phía sau.
Hứa Tinh Tinh quay đầu, dúi vào tay Đạm Mạch một tờ giấy.
"Mạch bảo cầm đi, cái này quan trọng lắm."
Đạm Mạch nhìn vào – một phiếu ăn.
[Gà om cay cửa sổ số 1, khẩu phần hai người, hơi cay + đậu phụ, bắp cải. Số thứ tự A31]
Đạm Mạch: ...
Anh nhớ lại lời Hứa Tinh Tinh lải nhải trên đường. Gà om cay ở quầy này bán giới hạn, ngày nào cũng đông nghẹt, thậm chí còn có cả dịch vụ phe vé.
Thấy Đạm Mạch im lặng cất phiếu, Hứa Tinh Tinh yên tâm quay lại – rồi lập tức đổi sắc mặt.
"Viên Kỳ, đừng có mặt dày nữa! Mạch bảo từ chối cậu bao nhiêu lần rồi, cứ bám riết không buông, giống miếng cao da chó không biết nhục à? Người ta còn không quen cậu!"
So với Đạm Mạch, Hứa Tinh Tinh quen Viên Kỳ rõ hơn.
Cha mẹ Hứa Tinh Tinh làm kinh doanh, nổi tiếng trong giới Bắc Kinh, nhưng cậu lại không hề có khí chất công tử ăn chơi. Trái lại, gia đình Viên Kỳ cũng kinh doanh, nhưng cậu lại là dân chơi khét tiếng: đua xe, nhậu nhẹt thâu đêm ở hộp đêm, từng đá một người bạn thân của Hứa Tinh Tinh.
Hứa Tinh Tinh ghét cay ghét đắng cậu ta.
Càng không thể để cậu ta đến gần người bạn thân nhất của mình.
Hôm nay, Viên Kỳ mặc vest đỏ rượu chói mắt trong khuôn viên trường, đi giày da hiệu H. có logo vàng, tóc vuốt keo bóng lộn.
Ăn diện hoành tráng mà không được Đạm Mạch để mắt, giờ lại bị Hứa Tinh Tinh quở mắng trước mặt bao người. Xung quanh đã có không ít ánh mắt đổ dồn.
Viên Kỳ mất mặt, máu dồn lên não. Cậu quát: "Tránh ra, chuyện này không liên quan đến mày!"
Đạm Mạch ấn nhẹ vai Hứa Tinh Tinh, ý bảo đừng gây sự với một kẻ không bình thường như Viên Kỳ.
Nhưng Hứa Tinh Tinh biết rõ: Viên Kỳ từng chặn Đạm Mạch trong trường để tỏ tình, sau đó dùng tiền mua wechat, gửi tin nhắn tỏ tình suốt nửa tháng trời trong phần ghi chú. Lần nào cũng bị từ chối phũ phàng. Nếu không phải Đạm Mạch đi trao đổi học kỳ trước, không biết còn bị quấy rối đến đâu.
Cậu ra hiệu cho Đạm Mạch đừng lo, quay đầu lại tiếp tục buông lời châm chọc, câu nào cũng như dao đâm vào lòng.
Viên Kỳ nghiến răng: "Mày..."
Cậu lao tới, dùng sức đẩy mạnh. Thân hình cao lớn, lực đạo không hề nương tay.
Hứa Tinh Tinh loạng choạng ngã xuống. Viên Kỳ vươn tay định kéo Đạm Mạch đi.
Vừa nhắm mắt chờ đòn đau, Hứa Tinh Tinh bỗng cảm thấy tay mình bị một bàn tay khác đỡ lấy. Ngẩng lên, đôi mắt cậu lập tức lấp lánh như sao.
Tay Viên Kỳ cũng bị một bóng người khác chặn lại.
"Má..."
Người đó cao lớn hơn cả Viên Kỳ. Cậu định chửi thề, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt, tất cả lời nói đều nuốt ngược vào trong.
Cảnh Hạo!?
Sao cậu ta ở đây?
Mặt Viên Kỳ biến sắc, ánh mắt đảo loạn giữa hai người. Thấy rõ Cảnh Hạo đang đứng che chắn cho Đạm Mạch, trong lòng nghiến răng.
Hóa ra là vậy! Đạm Mạch không thèm để mắt đến mình vì đã câu được Cảnh Hạo rồi.
Viên Kỳ không phải loại giả tạo, nhưng là kẻ tiểu nhân.
Nhớ lại lời cha mẹ dặn: dù gây sự trong giới ăn chơi thế nào cũng được, nhưng tuyệt đối đừng đụng vào nhà họ Cảnh. Cộng thêm vài chuyện đồn thổi về hậu quả khi đắc tội với nhà Cảnh, Viên Kỳ lập tức tỉnh táo.
Không còn quan tâm sĩ diện.
Cậu lập tức thay đổi sắc mặt, nụ cười nham nhở biến thành vẻ nịnh nọt.
"À… ha ha, nếu vậy, tôi không làm phiền nữa..."
Nhưng lòng vẫn không cam, cảm nhận ánh mắt lạnh lùng của Cảnh Hạo, Viên Kỳ cứng họng thêm một câu:
"Nhưng nếu anh đổi ý, lúc nào cũng có thể tìm tôi."
Đạm Mạch hoàn toàn phớt lờ, nhẹ nhàng kéo Hứa Tinh Tinh dậy.
"Có bị thương không..."
Chưa dứt lời, anh đã bắt gặp ánh mắt oán hận của Hứa Tinh Tinh – rõ ràng đang nghĩ: "Tôi còn chưa được ngắm trai đẹp đủ, kéo tôi dậy làm gì!"
Đạm Mạch: ...
"Cảm ơn." Anh nói với người bên cạnh.
Phó Thần gật đầu.
Không nói nhiều, Đạm Mạch quay sang nhìn người vừa đứng chắn trước mình, khẽ cười.
"Cảm ơn em đã bảo vệ anh."
Ánh mắt anh lướt qua vai Cảnh Hạo. Cậu mặc áo khoác mỏng, nhưng vẫn thấy rõ vóc dáng.
Lúc nãy cậu chắn trước người anh, Đạm Mạch ngước lên thấy tấm lưng rộng.
Cơ bắp cân đối, không quá thô, cũng không quá gầy. Cơ xô kéo xuống eo, mạnh mẽ như một con sói hoang.
Đột nhiên, Đạm Mạch biết rồi – bức tượng bán thân anh mãi không hài lòng, có thể sửa lại thế nào rồi.
Im lặng ngắn ngủi bao trùm, cho đến khi tiếng hét từ quầy ăn vang lên:
"Số A31! Gà om cay khẩu phần hai người, thêm đậu phụ, bắp cải, không lấy thì bán cho người khác!"
Hứa Tinh Tinh lập tức rời mắt khỏi Phó Thần, lao như bay.
"Tôi đây! Tôi đây!"
Dòng người tản ra, tiếng xì xào bàn tán vang lên.
Cảnh Hạo vẫn đứng đó. Khi ngẩng lên, ánh mắt cậu chạm vào Đạm Mạch.
Đạm Mạch khẽ nghiêng đầu, ánh mắt thăm dò.
Thấy Cảnh Hạo hình như không nói gì, anh rủ mắt, quay người định đi.
"Khoan đã!"
Ánh mắt Đạm Mạch khẽ lay động, nhưng bước chân không dừng.
"Anh... Đạm Mạch!"
Dưới hàng mi rủ, một nụ cười tính toán lướt qua. Lần này, Đạm Mạch quay lại.
"Chuyện gì?"
"Anh... có thấy tin nhắn em gửi không?" Cảnh Hạo hỏi.
Đạm Mạch đương nhiên đã thấy, nhưng vẫn giả vờ suy nghĩ, rồi mới gật đầu: "Ừ, anh nhớ rồi. Em muốn nói chuyện khi nào?"
"Hết kỳ thi em tìm anh. Kỳ nghỉ đông anh có về nhà không?" Cảnh Hạo nói.
Đạm Mạch gật.
"Về."
Anh không đợi Cảnh Hạo mở lời, tiếp luôn:
"Anh về nhà riêng của anh."
"Nếu em muốn đến, anh sẽ gửi địa chỉ."
Thấy đối phương sửng sốt tại chỗ, Đạm Mạch cũng không nán lại.
Trước khi đi, anh đưa tay lên, hai ngón tay khẽ vẫy – coi như tạm biệt.
Khi Cảnh Hạo hoàn hồn, người đã đi xa. Tay cậu giơ lên giữa chừng.
Muốn đáp lại… cũng đã muộn.
---
Phó Thần trở về ký túc xá, Giang Cao nháy mắt.
Phó Thần tỏ vẻ khó hiểu. Một lúc sau, cậu nhận được tin nhắn.
Giang Cao: [Cảnh Hạo từ lúc về đến giờ không nói gì hết]
Phó Thần: [?]
Giang Cao: [Chuyện tối nay ấy, tận mắt thấy Đạm Mạch bị người ta bám riết, chắc là có chút khó chịu]
Dù hôm qua Cảnh Hạo từng bóng gió không định theo đuổi Đạm Mạch, nhưng với tư cách "chuyên gia tình cảm" từ khi còn độc thân, Giang Cao tin rằng Cảnh Hạo chỉ chưa nhận ra cảm xúc của mình.
Giang Cao: [Ay da, biết đâu cũng không phải chuyện xấu, tổn thương càng sâu, càng dễ 'tan nát cõi lòng' 'héo úa']
Giang Cao: [Cậu nói xem, Cảnh Hạo có trầm cảm vì buồn không?]
Lúc này, Cảnh Hạo đang nằm trên giường, nhìn trần nhà trắng, trong lòng chất chứa bao suy nghĩ.
Tám năm không gặp, Đạm Mạch đã thay đổi rất nhiều.
Những năm qua anh ấy đã đi đâu? Trải qua những gì?
Và một vấn đề cấp bách ngay lúc này.
Sự xuất hiện của Viên Kỳ tối nay khiến Cảnh Hạo chợt tỉnh: suy nghĩ của cậu không sai.
Những lời đồn đại kia – có lẽ chỉ là do người ta theo đuổi Đạm Mạch không được, nên bịa chuyện. Và thái độ Đạm Mạch hôm nay cho thấy anh cũng thấy phiền với những kẻ như Viên Kỳ.
Nhưng Đạm Mạch không thể tránh được họ – anh là sinh viên điêu khắc, cần người mẫu.
Vậy nếu cậu làm người mẫu cho anh ấy, chẳng phải mọi chuyện được giải quyết sao?
Dù sao hai người cũng từng quen biết. Cậu lại là thẳng nam, sẽ không phải kiểu người khác – say mê rồi dây dưa không dứt.
Cảnh Hạo nghĩ đi nghĩ lại, thấy đây là cách giải quyết hoàn hảo.
Phó Thần liếc nhìn giường Cảnh Hạo, lắc đầu.
Giang Cao vừa xong chuyện, đã lao vào nhóm chat khác để hóng hớt bàn tán về sự việc chiều nay.
Khi quay lại, thấy Phó Thần gửi một đường link.
Gì đây?
Giang Cao tò mò click vào.
Phó Thần: [Video: Truyện ngụ ngôn giáo dục sớm - "Người nước Kỷ lo trời sập"]
___
* Theo nguyên tác Trung văn: KHỈ NHÂN ƯU THIÊN (杞人忧天), trích từ "Đạo Kinh Cố Sự", biên soạn bởi Dương Ngọc Huy.
Truyện kể về người nước Kỷ lo trời sập, đất sụp, ăn không ngon, ngủ không yên. Một người khác đến giảng giải: trời do khí tụ, đất do đá tụ, con người sống trong đó, đi đứng trên đất, làm sao sụp được?
Người Kỷ nghe xong, lòng nhẹ bẫng. Người giảng cũng vui mừng.
Trường Lư Tử nghe chuyện, chê cười: trời đất dù nhỏ bé trong vũ trụ, nhưng cũng là vật lớn nhất trong vạn vật. Có thể sẽ sụp, nhưng không ai biết khi nào. Vậy lo cũng vô ích.
Liệt Tử nghe xong, cười nói: nói trời đất sụp, là hoang đường; nói không sụp, cũng là hoang đường. Khi sống không biết chuyện sau chết, sau chết không biết chuyện khi sống. Quá khứ không biết tương lai, tương lai không biết quá khứ. Vậy thì, trời đất có sụp hay không – hà tất phải lo?