Thẳng Nam Giáo Thảo Bị Câu Thành Cố Chấp Cuồng Si
Chương 37: Tác phẩm thứ hai
Thẳng Nam Giáo Thảo Bị Câu Thành Cố Chấp Cuồng Si thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Tinh Tinh: [@Đạm Mạch Mạch Bảo, lại rình tiến độ đây]
Đạm Mạch: [?]
Đạm Mạch: [Chẳng phải hôm gọi video đã nói là ưu tiên bạn của chị Hạc trước rồi sao?]
Hứa Tinh Tinh: [Tôi hỏi tiến độ của cậu với Cảnh Hạo chứ 「mắt lấp lánh」]
Đạm Mạch: [.]
Đạm Mạch: [Về rồi nói]
Đạm Mạch vừa đẩy cửa ký túc xá, Hứa Tinh Tinh liền mặc áo ngủ rộng thùng thình, vội vã chạy tới như một con chồn bay.
"Chồn bay nhỏ ơi, lại đây!"
Hắn rõ ràng là đang hóng chuyện.
Đạm Mạch liếc mắt về phía bàn học của Hứa Tinh Tinh, thấy Vương Thiến Hạc đang vẫy tay từ màn hình điện thoại.
"Này, đây còn một con nữa nè."
Trong lòng dâng lên cảm giác bất lực, Đạm Mạch lại một lần nữa tự nhắc nhở: kết bạn không cẩn thận, hậu quả khôn lường.
Bị Hứa Tinh Tinh lôi đến ngồi trước bàn học, Đạm Mạch đặt tay lên tay vịn ghế, trong khoảnh khắc cảm thấy mình như một tên phạm nhân đang bị thẩm vấn.
Anh quyết định phản công trước, hỏi thẳng Hứa Tinh Tinh – trung tâm phát tán tin đồn của nhóm ba người – rằng hiện giờ bên ngoài đang đồn thổi phiên bản nào.
Hứa Tinh Tinh: "Phiên bản mới nhất vẫn là phiên bản cũ."
Đạm Mạch: ?
Hứa Tinh Tinh giải thích: "Thật ra cũng không có gì lớn, chỉ là trước đó cậu với Lục Phàm bị bắt gặp ở lại studio, nên có vài lời đồn. Nhưng tôi đã ra mặt đính chính, nói Lục Phàm là bạn chung của tôi và cậu, thế là mọi chuyện êm xuôi."
Nói xong, Hứa Tinh Tinh vỗ vai Đạm Mạch: "Yên tâm đi, cặp đôi của cậu với Cảnh Hạo vẫn vững chắc như bàn thạch."
Đạm Mạch khẽ nhướng mày. Anh còn tưởng tin đồn đã lan đến mức anh và Cảnh Hạo đang chung chăn chung gối. Nhưng xem ra, dưới áp lực từ Cảnh Hạo, cậu bạn Giang ham hóng chuyện vẫn biết giữ mồm giữ miệng.
"Vậy tiến độ hai người tới đâu rồi?" Vương Thiến Hạc chen ngang, tò mò hỏi. "Ăn được chưa? Tôi còn tưởng kỳ nghỉ 1/5 hai người sẽ nhanh chóng dọn về sống chung luôn chứ."
"Sống chung... nếu hai người ý là ngủ chung giường, thì chắc cũng coi như vậy." Đạm Mạch mỉm cười nhẹ.
Hứa Tinh Tinh và Vương Thiến Hạc đồng thanh thốt lên: "Trời ơi!"
"Mau khai ra!" Vương Thiến Hạc đập mạnh xuống bàn.
Hứa Tinh Tinh hù dọa: "Không khai thì tụi này sẽ dùng cực hình đấy!"
Đạm Mạch kể vắn tắt: hôm đó Phó Thâm nhắn tin bảo anh đi đón Cảnh Hạo vì cậu say rượu. Cảnh Hạo không về nhà, cũng chẳng trở về ký túc xá, nên anh đành đưa cậu về nhà mình chăm sóc.
Còn những chi tiết như Cảnh Hạo say ra sao, có nói gì, làm gì – Đạm Mạch không kể, cũng không định kể kỹ với hai người này.
Vương Thiến Hạc hỏi: "Chỉ chăm sóc thôi à?"
Hứa Tinh Tinh: "Thế là không có gì khác hả?"
Vương Thiến Hạc tiếp: "Không nhân cơ hội làm gì đó à?"
Hứa Tinh Tinh: "Cơ hội tốt thế cơ mà!"
Đối diện với hai kẻ say mê hóng chuyện – một làm studio, một làm tranh – Đạm Mạch vẫn giữ vẻ mặt bình thản: "Em ấy say đến mất trí, hai người nghĩ sẽ có gì chứ?"
Hứa Tinh Tinh và Vương Thiến Hạc đồng thanh: "... Trời ơi!"
Nhìn phản ứng thất vọng của hai người, Đạm Mạch khẽ cong khóe môi. Anh không phủ nhận, cũng chẳng xác nhận – để họ tự suy diễn. Không phải nói dối, mà là để sự thật tự nó tạo nên những đồn đoán riêng.
Anh gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn ghế.
"Sau đó, em ấy tặng anh một món quà sinh nhật. Có lẽ là để cảm ơn anh đã chăm sóc khi say."
Đồng tử Vương Thiến Hạc và Hứa Tinh Tinh đồng loạt co lại. Hai người lập tức liếc sang góc màn hình máy tính, nơi lịch hiện rõ ngày tháng.
Ngay lập tức, hai người nhận ra: họ đều quên sinh nhật bạn thân.
Chồn hóng chuyện phút chốc biến thành chồn chuộc lỗi.
Vương Thiến Hạc chắp tay: "Xin lỗi Mạch Bảo, kỳ nghỉ em đi bàn chuyện làm ăn nên quên mất."
Hứa Tinh Tinh cúi đầu: "Hu hu hu, em là đứa bạn xấu, ham chơi quá."
Cả hai đồng thanh: "Xin lỗi nha!"
Họ nhanh chóng bàn bạc và quyết định mời Đạm Mạch đi ăn buffet lẩu Nhật – loại đắt nhất ở Bắc Thị.
Nói là làm, một người gọi xe, một người đặt chỗ, chẳng mấy chốc đã lôi Đạm Mạch lên đường.
Cuộc thẩm vấn tin đồn nhanh chóng chuyển thành buổi tiệc chuộc lỗi, thế là không còn ai thiết tha moi thêm chuyện của Đạm Mạch và Cảnh Hạo.
Trên bàn ăn, Vương Thiến Hạc bóc một chiếc càng cua to, đưa cho Đạm Mạch, rồi nhân tiện hỏi:
"À đúng rồi Mạch Bảo, bức tượng thứ hai cậu định khi nào bắt đầu?"
Đạm Mạch bình thản nhận miếng thịt cua, chấm vào đĩa giấm: "Mai đi."
Ngày mai Cảnh Hạo kín lịch học.
Hai người nói chuyện thêm một lúc.
Đạm Mạch thuận miệng hỏi: "Người bạn này của cậu chắc không tổ chức triển lãm gì nữa chứ?"
"Không không!" Vương Thiến Hạc lập tức cam kết. "Hắn là luật sư, quan hệ không rộng, chỉ để ở nhà tự ngắm thôi."
Đạm Mạch khẽ nhướng mày.
Lần trước, chuyện của Viên Kỳ khiến cô vô cùng tức giận, nhưng Lý Độ lại rất coi trọng, nghe nói nhà họ Viên đã bị xử lý đến mức gần phá sản.
"Mà nghe nói Viên Kỳ bị anh trai đánh gãy chân, giờ vẫn nằm viện." Hứa Tinh Tinh thêm thắt, không khỏi rùng mình trước màn thể hiện đẳng cấp của hai anh em siêu hùng.
"Hắn là bạn do Lý Độ giới thiệu, tôi với hắn cũng không thân, chỉ nể mặt Lý Độ thôi." Vương Thiến Hạc nói.
"Nếu cậu không muốn giao thiệp, tôi sẽ nói chuyện với hắn."
Nào ngờ Đạm Mạch khẽ giơ tay: "Không cần."
Trước ánh mắt ngạc nhiên của Vương Thiến Hạc và Hứa Tinh Tinh, Đạm Mạch như đang nghĩ ngợi điều gì, nâng ly rượu sake lên, nhấp một ngụm.
"Gặp một chút cũng tốt." Anh nói.
◇
Tối hôm sau.
Trong tòa nhà giảng đường, ánh sáng bên ngoài cửa sổ dần tắt, các phòng học lần lượt bật đèn. Những sinh viên khoa Luật sau bốn tiết học liên tục về "Luật Hôn nhân và Thừa kế" đều lộ rõ vẻ mặt kiệt quệ – bộ óc như bị vắt kiệt.
"Tôi là con một, không anh chị em, không tài sản để thừa kế, sao lại chọn môn này chứ." Giang Cao gục mặt xuống bàn, bộ dạng hối hận muộn màng.
Một hồi lâu không ai đáp, cậu ngẩng đầu từ giữa hai cánh tay, liếc nhìn Phó Thâm bên trái, rồi Cảnh Hạo bên phải.
Sao cậu lại có hai người bạn cùng phòng học giỏi đến thế này nhỉ?
Chuông báo học tiếp vang lên, Giang Cao thở dài, quyết định lần sau sẽ đến sớm để chiếm ghế hàng cuối.
Nhưng cậu nhanh chóng phát hiện, Cảnh Hạo – người luôn nghiêm túc trong lớp – hôm nay lại bất thường, liên tục cúi đầu gõ tin nhắn.
"Chat với ai thế?" Cậu ghé sát hỏi.
Cảnh Hạo tắt màn hình điện thoại.
"Nghe giảng đi, đừng mất tập trung."
Giang Cao bĩu môi: "Vâng, thưa giáo sư Cảnh."
Không đến mười phút sau, người vừa nghiêm khắc nhắc nhở cậu lại lần nữa cầm điện thoại lên – và lần này, vẻ mặt còn rất dịu dàng.
"Đạm Mạch hả?" Giang Cao nháy mắt hỏi.
Cảnh Hạo không trả lời, nhưng thái độ đó rõ ràng là thừa nhận ngầm.
Trên màn hình điện thoại, Đạm Mạch và Cảnh Hạo đã trao đổi hơn chục tin nhắn.
Đạm Mạch: [Hết tiết chưa?]
Cảnh Hạo: [Chưa, còn một tiết nữa.]
Đạm Mạch: [Vậy anh làm phiền em rồi à?]
Cảnh Hạo: [Không có.]
Cảnh Hạo: [Tiết này không quan trọng lắm.]
Đạm Mạch: [「Xoa đầu」]
Cuộc trò chuyện dừng lại ở đó, vài phút trôi qua, không có tin mới.
Bởi vì Cảnh Hạo đang chăm chú nhìn biểu tượng chú chó chăn cừu Đức bị xoa đầu trên màn hình.
Cậu nghĩ, nếu Đạm Mạch nuôi chó, chắc cũng sẽ xoa đầu như vậy.
Nhưng chó chăn cừu Đức là giống lớn, hung dữ.
Đạm Mạch lại gầy, không biết có kéo nổi không, nếu nuôi chắc phải đeo rọ mõm cho chó.
Không chút nghĩa khí, Cảnh Hạo lấy một cuốn sách che ngang tầm mắt mình và Giang Cao, hạ độ sáng màn hình, rồi tiếp tục nhắn tin với Đạm Mạch.
Cảnh Hạo: [Tìm em có việc gì không?]
Đạm Mạch: [Ừ, về chuyện bức tượng thứ hai.]
Trong studio, Đạm Mạch cầm điện thoại, thong thả quan sát dòng chữ tên "Cảnh Hạo" và dòng "Đang nhập..." đổi chỗ liên tục.
Khi đã nhìn đủ, anh mới từ từ gõ tin giải thích.
Người đặt bức tượng thứ hai có gu riêng, không chỉ yêu cầu Đạm Mạch tái hiện một tác phẩm cổ điển ít phổ biến, mà còn tự chọn vật liệu là đá cẩm thạch.
Hôm nay vừa nhờ người vận chuyển vật liệu đến.
Đạm Mạch: [Dù bên họ sẽ cử công nhân vận chuyển, nhưng khi đến nơi có thể cần em giúp điều chỉnh vài chỗ.]
Đạm Mạch: [Nên anh muốn nhờ em giúp một tay.]
Biết Đạm Mạch không phải gọi mình để đẩy nhanh việc hợp tác điêu khắc tối nay, Cảnh Hạo rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Tin nhắn trả lời nhanh chóng được gửi đi.
Cảnh Hạo: [Không vấn đề, tan học em qua tìm anh, gặp ở đâu?]
Đạm Mạch: [Bưu cục trường nhé, công nhân sẽ lái xe đến gần đó, anh cũng có món đồ cần nhận.]
Sau kỳ nghỉ, thời tiết dần nóng lên. Nhiều nam sinh đã bắt đầu mặc áo phông, quần đùi ra đường.
Đạm Mạch chọn một bộ đồ phong cách wabi-sabi, màu đen tuyền, tóc vàng nhạt buông xõa, bước ra khỏi cửa.
Dù cảm nhận được hôm nay có nhiều ánh mắt ngoái theo hơn thường lệ, nhưng khi nghe tiếng gọi quen thuộc: "Anh", rồi quay đầu thấy ánh mắt Cảnh Hạo như đờ ra – anh mới thực sự chắc chắn: bộ đồ này trông rất ổn.
"Thế nào?" Đạm Mạch giơ tay, mở rộng tay áo, khẽ lắc nhẹ hai cái.
Màu đen huyền phối với vàng nhạt, tạo nên vẻ đẹp mê hoặc đến choáng ngợp.
Cảnh Hạo gật đầu, dừng lại một chút, rồi lại gật mạnh thêm lần nữa.
Ánh mắt cậu linger lâu ở vòng eo Đạm Mạch – vốn đã thon, nay lại càng mảnh mai hơn dưới lớp vải đen bó sát, như thể chỉ cần một vòng tay là có thể ôm trọn.
Đạm Mạch thu hết từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ của cậu vào mắt.
Không lâu sau, vật liệu đá cẩm thạch cho bức tượng thứ hai được vận chuyển đến.
Vì xe vào trường phải qua bưu cục, nên Đạm Mạch hẹn gặp ở đó.
Anh chỉ đường cho tài xế đến Học viện Nghệ thuật, nhờ họ chở vật liệu đến studio trước.
Khi tài xế rời đi, Đạm Mạch quay lại, ngoắc tay gọi Cảnh Hạo.
Tay áo rộng rũ xuống, để lộ một đoạn cánh tay trắng đến mức như phát sáng.
Càng thêm chói mắt.
Vài phút sau, Cảnh Hạo và Đạm Mạch mỗi người cầm một hộp giấy rời khỏi bưu cục.
Hộp của Cảnh Hạo to hơn – chính xác là rất to, cậu phải dùng cả hai tay mới ôm nổi.
Còn hộp của Đạm Mạch chỉ lớn hơn bàn tay cậu một chút.
Lớn hơn tay Đạm Mạch một ít.
Về đến tòa nhà nghệ thuật, tài xế đã chỉ huy công nhân chuyển đá lên studio của Đạm Mạch.
Đạm Mạch đặt hộp giấy của mình lên thùng lớn mà Cảnh Hạo đang ôm, rồi đi mở cửa cho các công nhân.
Cảnh Hạo vô tình liếc thấy nhãn dán trên hộp giấy, không kìm được tò mò, nhìn thêm lần nữa.
Không có thông tin sản phẩm.
Chỉ có một dòng ghi chú – có lẽ là mô tả kiểu dáng:
「Đen tuyền - Da - Mềm mại」
Cảnh Hạo không khỏi nhớ lại lần hợp tác điêu khắc tượng Prometheus cùng Đạm Mạch.
Lúc đó, để tránh căng thẳng, cậu đã dùng dây buộc tóc của Đạm Mạch che mắt suốt buổi.
Liệu đây... có phải là một đôi còng tay mới?
Dù sao, đôi còng trước đó đã bị cậu vô tình kéo đứt khi cảm xúc dâng cao.
Nếu đúng là mua lại đôi còng bị đứt ngày hôm đó – Cảnh Hạo nghĩ, mình cũng có thể chấp nhận được.
【
Lời tác giả
】
*Có thể hình dung đại khái là "Yamamoto Yohji + tóc vàng nhạt", ai tò mò có thể lên Tiểu Địa Qua tìm thử.
Mạch Bảo còn mặc kiểu dáng nữ, bó eo nhưng tay áo và ống quần rất rộng (prprpr l**m l**m...)
Cảnh Hạo đúng là được ăn ngon (nghiến răng).
【
Lời Yeekies
】
*Hiếm có nhân vật nào trong giới thời trang thể hiện trọn vẹn tinh hoa của sự nổi loạn và tôn kính như
Yohji
Yamamoto
(3/10/1943 tại Tokyo). Là một nhà thiết kế dệt nên những triết lý từ màu đen, Yamamoto đã trở thành biểu tượng của thời trang tiên phong, nghệ thuật Nhật Bản và sự thách thức mọi quy ước. Hiểu về Yohji Yamamoto giống như bước đi trên ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng, giữa nghệ thuật thủ công tinh xảo và sự trừu tượng triệt để. Ngắm một tác phẩm của ông luôn như bắt gặp một tuyên ngôn, một điều bí ẩn.
Cách tiếp cận bất đối xứng là điểm khác biệt lớn của Yamamoto. Khác với may đo phương Tây vốn đề cao sự đối xứng, ông tìm thấy vẻ đẹp trong những điều bất ngờ, trong sự không hoàn hảo. Xu hướng này bắt nguồn sâu sắc từ thẩm mỹ Nhật Bản
wabi-sabi
– quan niệm rằng vẻ đẹp nằm ở sự vô thường và khiếm khuyết. Trang phục của ông thường bất đối xứng, với nếp gấp, đường xếp lạ mắt, đánh lừa thị giác và thách thức mọi chuẩn mực về cân bằng.
Kiểu nữ nè:
Yohji Yamamoto - Ready-to-Wear - Runway Collection - Women Spring / Summer 2003
Cre: Pinterest firstVIEW
Như chú Yohji Yamamoto thì đây
Cre: Pinterest Tupas Jared