Chương 73: Hạnh phúc muộn màng nhưng không bỏ lỡ

Thẳng Nam Giáo Thảo Bị Câu Thành Cố Chấp Cuồng Si

Chương 73: Hạnh phúc muộn màng nhưng không bỏ lỡ

Thẳng Nam Giáo Thảo Bị Câu Thành Cố Chấp Cuồng Si thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịp nghỉ Tết Dương lịch, vì Đạm Mạch đã là sinh viên năm tư, không còn nhiều tiết học, nên được bố mẹ giữ lại nhà thêm vài ngày.
Cảnh Hạo thì ngược lại — lên năm hai, bài vở ngày càng nặng, phải trở lại trường ngay sau kỳ nghỉ.
Thứ Hai, Cảnh Hạo một mình quay về trường. Trước khi ra khỏi cửa, cậu ngoái lại nhìn phòng khách.
Ông nội đang pha trà, vừa đánh cờ với Đạm Mạch ngồi đối diện;
Cảnh Lộ cầm điện thoại, say sưa xem những sản phẩm văn hóa sáng tạo mới nhất, vừa hỏi Đạm Mạch xem mẫu thủ công nào đẹp hơn;
Cảnh Lục Sơn không kêu ca, chăm chỉ cắt trái cây cho vợ, nhưng một nửa số trái cây ấy lại lọt vào tay — hay đúng hơn là vào miệng — Đạm Mạch...
Cậu khẽ thu ánh mắt, vác túi lên vai, định bước ra ngoài.
Bỗng Đạm Mạch đứng dậy, dưới ánh mắt tò mò của cả nhà, bước đến trước mặt Cảnh Hạo.
Ngón tay anh trêu chọc vờn qua vai cậu, phía sau lập tức vang lên tiếng xì xào của những kẻ hóng hớt.
Đạm Mạch hôn Cảnh Hạo.
Trước khi chia tay, còn khẽ cắn một cái vào môi dưới của cậu.
Thấy đôi mắt Cảnh Hạo bừng sáng trở lại, Đạm Mạch vừa chỉnh lại cổ áo cho cậu, vừa hỏi nhẹ: "Chiều nay có tập luyện không?"
"Có ạ," Cảnh Hạo gật đầu, "Tập xong chắc cũng bảy tám giờ, bữa tối có thể không về ăn."
"Ừm," Đạm Mạch gật, hạ giọng, "Nhớ giữ sức...
"Chờ anh về."
Anh cười, khi quay người đi, khẽ nháy mắt với Cảnh Hạo.
Bước chân Cảnh Hạo như bay khi ra khỏi cửa.
Lên xe, cậu ngồi im trên ghế lái mười phút, chỉ để bình tĩnh lại.
Trở lại bàn, Đạm Mạch rót thêm trà cho mọi người.
Ông nội ra hiệu đến lượt anh đi nước, Đạm Mạch quan sát bàn cờ, tiếp tục cuộc đấu trí với người lớn tuổi.
"Sắp đến sinh nhật Tiểu Hạo rồi nhỉ," Đỗ Phạn Quyên lướt lịch trên điện thoại, bỗng nói.
"Vâng, còn ba ngày nữa ạ," Đạm Mạch gật đầu.
Sinh nhật Cảnh Hạo là ngày 7 tháng 1, ngay sau kỳ nghỉ Tết Dương lịch.
"Vừa hay là cuối tuần," Đỗ Phạn Quyên nhìn lại, quay sang hỏi Đạm Mạch, "Tiểu Mạch, mẹ có một biệt thự suối nước nóng ở ngoại ô, mỗi tuần đều có người dọn dẹp. Cuối tuần này hai đứa đến đó nghỉ ngơi đi, chúng ta sẽ không làm phiền, được chứ?"
Đạm Mạch gật đầu, "Cảm ơn mẹ."
"Con ngoan quá," Đỗ Phạn Quyên cười rạng rỡ.
"Thầy Mạch, anh định tặng quà gì cho anh em đây?" Cảnh Lộ nghĩ mãi không ra anh trai mình thích gì, liền quay sang hỏi người hiểu Cảnh Hạo nhất ở đây.
Đạm Mạch đi nước cờ, ăn mất một quân xe của ông nội Cảnh.
Anh nhấp một ngụm trà, nói: "Quà là nhẫn rồi."
"Ồ?" Cảnh Lộ tròn mắt, "Nhẫn vàng à?"
"Không," Đạm Mạch đặt chén xuống, "Anh tự tay làm một cặp."
Anh lên phòng, lát sau trở xuống với một chiếc hộp nhung nhỏ.
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía anh, ngay cả ông nội Cảnh cũng dừng tay, nhìn theo.
Khi mở hộp, Đạm Mạch nhận ra ánh mắt của bốn người đã lóe lên những cảm xúc khác nhau.
"Có thấy hơi bình thường không?" Anh cười, nói to suy nghĩ của họ.
Ông nội Cảnh là người đầu tiên lên tiếng: "Tình cảm và tấm lòng mới là điều vô giá. Tự tay làm thì chắc chắn không bình thường."
Ông còn kể: "Cả đời này, chiếc áo sơ mi vừa vặn và thoải mái nhất bố từng mặc, chỉ có chiếc vợ bố làm. Những chiếc khác dù đắt tiền đến đâu cũng không bằng."
Mọi người đều biết trong phòng ông treo một chiếc áo sơ mi trắng, đã giặt đến mỏng, được cất trong túi chống bụi.
Không ngờ đằng sau lại có câu chuyện như thế.
"Bố, sao chuyện này ngay cả con cũng chưa từng nghe?" Cảnh Lục Sơn không nhịn được hỏi.
Ông nội lập tức trợn mắt quắc môi với con: "Mày thô lỗ như thế, nói cho mày cũng chẳng hiểu được!"
"Hu hu hu!" Cảnh Lục Sơn bị mắng, quay sang nũng nịu Đỗ Phạn Quyên, "Vợ ơi, anh cũng muốn em may áo sơ mi cho anh."
Đỗ Phạn Quyên vừa an ủi vừa lén nhắn nhân viên, hỏi có thể đặt may áo sơ mi không logo, trông như handmade không.
Đạm Mạch đậy hộp lại, đặt sang một bên, tiếp tục chơi cờ.
Nhưng anh không hay biết, sau khi ồn ào xong, hai bậc phụ huynh đã lén liếc nhìn chiếc hộp nhung bên cạnh anh, trao nhau ánh mắt đầy ẩn ý và ý cười.
Sinh nhật Cảnh Hạo vào thứ Sáu, dù không có tiết học nào.
Hai người ngủ dậy, ăn sáng, nhận mật khẩu cổng từ Đỗ Phạn Quyên, rồi lên xe, lái đến biệt thự suối nước nóng.
Vừa bước vào cửa, Cảnh Hạo đã không kìm được, ôm lấy Đạm Mạch, hôn dọc theo cổ anh.
Những ngày qua ở nhà, có người thân xung quanh, họ chỉ dám hôn nhau, không dám làm gì hơn.
Chịu đựng suốt bốn ngày.
Chỉ cần liếc một cái, Đạm Mạch đã biết Cảnh Hạo sắp phát nổ.
Nhưng anh vẫn nhẹ nhàng ngăn lại.
"Tối hãy nói sau."
Cảnh Hạo xoa tai Đạm Mạch, nghe vậy liền cúi mắt.
"Tại sao?"
Đạm Mạch tìm cớ thoái thác: "Bụng hơi đói. Với lại đường dài bụi bẩn, chưa kịp tắm rửa."
Mà Đạm Mạch đói bụng thì đúng là không thể làm gì khác.
Thể lực hai người chênh lệch quá lớn.
Cảnh Hạo cũng không忍 tâm để Đạm Mạch ngất xỉu.
Đành phải tiếp tục nhịn thêm.
Biệt thự trong khu nghỉ dưỡng có dịch vụ phục vụ tại phòng — vốn được xây để cho thuê, nhưng Cảnh Lục Sơn và Đỗ Phạn Quyên không thích ở nhà người khác từng ở, nên mua luôn.
Cảnh Hạo gọi bữa tối, đồ ăn nhanh chóng được mang đến.
Biệt thự có hệ thống đường ống riêng, đào một bồn tắm nhỏ ở sân sau, xung quanh trồng bụi cây, xây tường, các căn cách xa nhau, riêng tư rất tốt.
Khi cậu bê đồ ăn ra sân sau,
Thấy bên bồn nước lát ngọc lam, một thân hình mảnh mai đang tựa vào.
Đạm Mạch khoác áo sơ mi, nhưng cổ áo chỉ vắt trên khuỷu tay, mái tóc dài buông xõa trên vai, một bông mai mực lấp ló nửa bên.
Nghe tiếng bước chân, anh quay đầu — lập tức bị Cảnh Hạo ôm chặt.
"Anh ơi..." Hơi thở Cảnh Hạo gấp gáp, trong mắt ánh lên ánh sáng mờ ảo — rõ ràng là đã chịu đựng đến giới hạn.
Đạm Mạch ấn vai cậu, bảo cậu bình tĩnh.
"Nhận quà sinh nhật trước đã."
Anh lấy chiếc hộp nhung từ tủ cạnh đó ra.
Cảnh Hạo sững người.
Sau đó, dưới ánh mắt ngạc nhiên của Đạm Mạch, cậu cũng rút ra một chiếc hộp nhung.
Bên trong là hai chiếc nhẫn bạch kim, đính viên ngọc Hòa Điền hình thoi nhỏ, giá trị không hề rẻ.
Thực ra cậu định mua nhẫn vàng, nhưng nghĩ lại thấy bạch kim hợp với Đạm Mạch hơn.
Không ngờ, Đạm Mạch cũng chuẩn bị món quà tương tự.
Đạm Mạch để Cảnh Hạo đeo chiếc nhẫn bạch kim cho mình. Màu kim loại tôn lên làn da trắng nõn.
"Đẹp quá," anh cười, hài lòng với món quà.
Cảnh Hạo cũng thấy đẹp, nhưng giờ cậu lại háo hức mở chiếc hộp của Đạm Mạch hơn.
Đạm Mạch suy nghĩ, đưa hộp ra: "Em tự mở đi."
Cảnh Hạo không cầm, mà nhẹ nâng lòng bàn tay Đạm Mạch lên.
Khi nắp hộp mở ra, mắt cậu hơi ươn ướt.
Trong hộp là hai chiếc nhẫn trắng tinh, không phải vàng bạc, không kim cương hay đá quý.
Chỉ là nhẫn trơn, đơn giản.
Nhưng nếu soi dưới ánh sáng, sẽ thấy mỗi chiếc có một vân mây nhỏ màu đỏ nhạt.
"Trước đây, mỗi lần em làm người mẫu cho anh, anh đều giữ lại một phần đá từ những tác phẩm đó."
Đạm Mạch khẽ nói.
Với Cảnh Hạo, chỉ cần là đồ Đạm Mạch mua, cậu đều yêu thích.
Nhưng với Đạm Mạch, tiền bạc không có trọng lượng. Anh không muốn dùng thứ có thể mua được làm quà sinh nhật đầu tiên cho bạn trai sau khi ở bên nhau.
Vậy nên anh chọn điều này.
Nơi họ gặp lại, ký ức trong hành trình, và là minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu tương lai.
"Trong vòng nhẫn còn khắc tên anh và em."
Nhẫn được đeo vào ngón áp út, mười ngón tay đan chặt.
Cảnh Hạo nhắm mắt, hôn Đạm Mạch sát thành bồn suối nước nóng, giữa làn hơi nước mờ ảo, ánh mắt cả hai đều mơ màng.
"Được không, anh ơi?"
Đạm Mạch liếc nhìn xung quanh.
Khi ánh mắt trở lại đôi mắt đen sâu thẳm, anh khẽ nhếch môi.
"Vậy thì em nhẹ một chút."
Cảnh Hạo đã cố kìm chế hết mức.
Nhưng chênh lệch thể chất thật khó vượt qua.
Đạm Mạch chỉ nhớ mình bị ôm như gấu Koala về phòng, mỗi bước đi của Cảnh Hạo khiến hơi thở anh ngừng lại một nhịp.
Đến khi có khoảnh khắc nghỉ ngắn, não được cung cấp lại oxy, Đạm Mạch chợt nhớ ra một món quà sinh nhật khác đã chuẩn bị.
Hai ngày trước, anh nhờ Đỗ Tang làm một miếng xăm dán.
Anh vén phần áo sơ mi ướt mồ hôi lên.
Trên hai khối cơ bụng mềm mại đẹp đẽ của Cảnh Hạo, hiện ra dòng chữ tiếng Anh viết tay:
Jing's
Đây là của Cảnh Hạo.
Đạm Mạch nắm tay Cảnh Hạo, để cậu cảm nhận từng đường nét gợn nhám của chữ viết.
"Em có thích không?" Anh hỏi.
Dây thần kinh mang tên lý trí trong đầu Cảnh Hạo, khoảnh khắc đó, hoàn toàn đứt gãy.
...
5 giờ sáng, trong phòng ngủ biệt thự suối nước nóng.
Đạm Mạch cuộn mình trong chăn lông mềm, khuôn mặt ửng hồng vì hơi ấm — và vì một vài lý do khác.
Lông mi dài rung nhẹ, vì quá mệt nên giấc ngủ không sâu.
Cảnh Hạo nằm sấp trên giường, ánh mắt dịu dàng nhìn xuống.
Ngón tay cái khẽ vuốt gò má mềm của Đạm Mạch, rồi liếc qua bốn chiếc nhẫn giống hệt nhau trên ngón áp út hai người, trong mắt tràn đầy yêu thương.
"Anh ơi," cậu khẽ gọi, "Em yêu anh nhiều lắm."
Cậu luôn cảm thấy mình hơi ngốc nghếch.
Đạm Mạch đối xử với cậu tốt như vậy, mà cậu lại vụng về đáp lại, chẳng biết cách thể hiện.
Ngay từ đầu, còn tự nhận là trai thẳng.
Để anh của cậu phải chờ đợi lâu đến thế.
Lỡ như bỏ lỡ thì sao?
Ý nghĩ đó khiến tim Cảnh Hạo thắt lại, đau nhói.
Nhưng cậu nhanh chóng nghĩ tiếp:
Nếu thật sự bỏ lỡ, cậu tin số phận sẽ khiến cậu tỉnh táo.
Cậu sẽ móc tim mình ra cho Đạm Mạch.
Dù là bao nhiêu lần, cũng sẽ như lần này.
Thậm chí, cậu còn có một suy nghĩ tăm tối:
Ngay cả khi lúc đó Đạm Mạch không còn yêu cậu, cậu cũng sẽ dùng mọi cách để giữ anh lại.
Dùng cả đời để chuộc lỗi.
May mắn thay...
Bên ngoài cửa sổ có một cơn gió nhẹ, Cảnh Hạo theo bản năng quay đầu nhìn.
"Tuyết rơi rồi."
Một giọng nói khàn khàn, không còn lạnh lùng như thường ngày, mà đầy lười biếng và dịu dàng, vang lên bên cạnh.
Cảnh Hạo lập tức quay lại: "Anh, anh tỉnh rồi à?"
"Chưa tỉnh hẳn, mấy giờ rồi?" Đạm Mạch mơ màng hỏi.
Cảnh Hạo nhìn đồng hồ: "Chưa đến sáu giờ."
"Tuyết rơi rồi, anh không nhìn nhầm chứ?" Đạm Mạch lại hỏi.
Cảnh Hạo gật: "Là trận tuyết đầu mùa năm nay. Anh muốn xem không?"
"Buồn ngủ quá, sáng mai rồi tính."
Đạm Mạch đưa ngón tay, khẽ cào lòng bàn tay Cảnh Hạo.
Cảnh Hạo thành thạo chui vào chăn, ôm anh vào lòng.
"Lạnh không, anh?" Cậu khẽ hỏi.
Đạm Mạch nhăn mũi: "Không lạnh.
Chỉ là muốn được ôm thôi."
Lòng Cảnh Hạo như tan ra, ôm chặt hơn, bàn tay ấm áp ấn nhẹ sau gáy Đạm Mạch, xoa dịu từng chút.
Rất nhanh, người trong lòng chìm vào giấc ngủ.
Cảnh Hạo chăm chú nhìn khuôn mặt nghiêng của Đạm Mạch, ánh mắt cẩn thận ghi lại từng nét, như thể xác nhận anh thật sự đang trong vòng tay mình.
Cậu hôn nhẹ lên vành tai anh.
"Anh, ngủ ngon."
Người trong lòng nửa tỉnh nửa mê, khẽ "ừm" một tiếng.
Cảnh Hạo mãn nguyện nhắm mắt.
Mọi người đều nói tuyết ở Bắc Thị năm nay đến muộn.
Nhưng hôm nay, nó đã đến rồi.
Dù có chút muộn màng.
May mắn thay, không hề bỏ lỡ.
【Lời tác giả】
Kết thúc chính văn
========
【Lời tâm sự nhỏ】
Câu chuyện về Mạch bảo bối và cún lớn nhà họ Cảnh đến đây là khép lại rồi!
Hai đứa trẻ này (dù là con tinh thần của mình, gọi là trẻ cũng được nhỉ hhh) là tác phẩm mình chuẩn bị công phu và đầu tư nhiều thời gian nhất từ trước đến nay.
Ban đầu định viết về một mỹ nhân nữ vương lạnh lùng, thích dụ dỗ, đi câu chú cún trong lòng, nên tiểu sử, quá khứ, tương tác CP đều viết sẵn cả chục ngàn chữ.
Nhưng xem số liệu, hình như không được nhiều người yêu thích lắm [mặt hề].
Nhưng trong quá trình đăng, mình thấy rất nhiều ID quen thuộc, mỗi lần cập nhật đều có một khu bình luận náo nhiệt [để tôi xem nào], điều đó tiếp thêm động lực rất lớn!
Tất nhiên, cũng vô cùng cảm ơn những bạn lặng lẽ theo dõi! Tình cảm của mọi người, mình đều cảm nhận được!!! [cố lên]
Hẹn gặp lại ở tác phẩm tiếp theo nhé! (Dự kiến tháng 8, hé lộ trước: bản thảo đã bắt đầu viết rồi)
【Lời Yeekies】
Ngoại truyện có thay đổi thời gian, nhân vật trưởng thành nên ngôi xưng 'cậu' của Cảnh Hạo chuyển thành 'hắn', Đạm Mạch vẫn là 'anh'