Thẳng Nam Giáo Thảo Bị Câu Thành Cố Chấp Cuồng Si
Chương 9: Anh sẽ khiến người anh thích, thích lại anh
Thẳng Nam Giáo Thảo Bị Câu Thành Cố Chấp Cuồng Si thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngắm nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Cảnh Hạo ở khoảng cách gần còn khiến Đạm Mạch thấy thú vị hơn cả những gì anh từng tưởng tượng.
Cậu nam sinh cao lớn cúi đầu, quay mặt sang bên, môi mím chặt. Trong ánh mắt lộ rõ vẻ muốn nói điều gì đó, nhưng tính cách rụt rè khiến cậu không thể bật thành lời.
Giống như một chú chó lớn bị bắt nạt, vừa đáng thương vừa đáng yêu.
"Trêu em thôi." Đạm Mạch rút tay về, giọng điệu nhẹ nhàng như đang dỗ dành một cậu em trai nhỏ, "Con trai ở tuổi các em không phải đều thích tranh hơn thua sao? Đặc biệt là những đứa chơi thể thao như em, cái tôi hình như càng lớn hơn nữa chứ?"
Vài ngày trước, Đạm Mạch say rượu, nhắn tin cho Cảnh Hạo đòi xem cơ bụng. Ảnh được gửi về cực kỳ nhanh chóng.
Góc chụp, ánh sáng, hình ảnh đều hoàn hảo. Nếu không thì Đạm Mạch cũng chẳng đến nỗi mất kiểm soát như vậy.
"Làm quen tay rồi nhỉ." Đạm Mạch khẽ lẩm bẩm, "Chẳng lẽ trước đây cũng từng..."
"Không có đâu!"
Cảnh Hạo vội ngắt lời, chưa để Đạm Mạch nói hết.
"Em chưa từng làm thế..."
Cậu nói, có lẽ cũng thấy ngại ngùng vì việc hôm đó chụp ảnh cơ bụng gửi cho Đạm Mạch.
"Đây là lần đầu tiên em chụp ảnh cơ bụng gửi cho ai cả."
Như sợ bị hiểu lầm, Cảnh Hạo còn nhấn mạnh: "Em chỉ làm có một lần này thôi."
"..."
"..."
Dáng vẻ thuần khiết, ngoan ngoãn đến mức ngại ngùng này, dù chỉ muốn giải thích cho rõ ràng, lại khiến Đạm Mạch không khỏi thốt lên trong lòng.
Sao lại có người hiền lành đến thế này?
Hiền đến mức anh chẳng nỡ trêu chọc thêm nữa.
Đạm Mạch bước đến tủ đồ ở góc lớp, lấy ra một chiếc hộp dụng cụ.
Anh đặt hộp lên bàn, mở nắp và bắt đầu nghịch ngợm với thứ gì đó bên trong.
Cảnh Hạo liếc nhìn, dường như là một loại đất sét mềm.
Đạm Mạch dùng tay nặn thành những viên bi, hình bầu dục nhỏ lớn khác nhau, lại dùng những dụng cụ lạ mắt mà cậu không biết tên để tạo chi tiết tinh xảo.
Anh liếc sang bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch.
Cảnh Hạo ngồi kế bên, chăm chú quan sát. Dù trong mắt hiện rõ sự tò mò, nhưng cậu cố nhịn không hỏi, cũng không làm phiền.
Quả nhiên, khác hẳn với những người trước đây.
"Em chưa từng yêu đương à?" Đạm Mạch vừa làm vừa hỏi.
Thấy Cảnh Hạo lắc đầu phủ nhận, anh lại tiếp: "Cấp ba, đại học đều không có ai để ý đến à? Chắc cũng có không ít người thích em chứ."
"Em không thích họ." Cảnh Hạo lắc đầu, "Cũng chưa từng có ai làm em rung động cả."
Còn những người từng tỏ tình, thực ra cậu cũng chẳng nhận ra, cũng không nhớ nổi mặt họ là ai.
Ánh mắt Đạm Mạch trầm xuống một chút, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
Vừa tỉ mỉ hoàn thiện từng chi tiết nhỏ, anh vừa thong thả nói: "Vậy thì, em thà ở bên người mình thích, còn hơn là ở bên người thích mình?"
Cảnh Hạo hơi ngẫm nghĩ. Hiểu biết của cậu về tình cảm gần như bằng không. Ngay cả sự khác biệt giữa hai vế trong câu nói của Đạm Mạch, cậu cũng phải suy nghĩ một hồi mới hiểu ra.
"Có lẽ vậy." Cậu trả lời, không quá chắc chắn.
Dù sao thì, như cậu vừa nói — chưa gặp được người khiến mình rung động.
Nên cũng không biết khi tình huống ấy thực sự xảy ra, mình sẽ chọn thế nào.
Sau khi nói về bản thân, Cảnh Hạo cũng muốn biết thêm về Đạm Mạch.
"Vậy còn anh?" Cậu hỏi lại, "Anh sẽ chọn cái nào?"
Đạm Mạch không trả lời ngay, mà đưa thứ đang cầm trong tay cho Cảnh Hạo.
"Giúp anh cầm một chút." Anh nói.
Cảnh Hạo đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, cẩn thận đón lấy món đồ Đạm Mạch trao.
Một phần các chi tiết nhỏ mà Đạm Mạch nặn trên bàn đã được lắp ghép sơ bộ. Cậu đang cầm một mảnh trong đó. Nhìn kỹ hơn, cậu nhận ra Đạm Mạch đang nặn hai con búp bê đất sét nhỏ.
Trong tay cậu là thân hình của một chú búp bê nhỏ hơn, tóc ngắn đen tuyền, mặt và tai tròn trịa.
Đạm Mạch lấy hai viên bi đen nhỏ, ấn lên mặt búp bê — hóa ra là đôi mắt.
Xong, anh lại lấy một chi tiết nhỏ màu xanh và đỏ đặt cạnh bàn tay ngắn của búp bê.
Cảnh Hạo chăm chú nhìn, nhận ra đó là một món đồ chơi Ultraman thu nhỏ. Dù bé tí, nhưng được khắc rất tỉ mỉ bằng đất sét và dao kim loại.
Sau đó, anh dùng cọ chấm màu tô má ửng hồng và lông mày. Con búp bê đất sét vốn còn hơi vô hồn, lập tức trở nên sống động như có linh hồn.
"Sống động quá." Cảnh Hạo ngước lên, ánh mắt long lanh như đứa trẻ được nhận quà mới.
Đạm Mạch liếc nhìn con búp bê với đôi mắt đen tròn trong lòng bàn tay, rồi lại nhìn người đang nâng niu nó.
Trong đôi mắt sáng của Cảnh Hạo, lúc này ánh lên vô số tia sáng.
Anh kìm lại cảm giác muốn đưa tay vuốt tóc cậu, chỉ khẽ "ừm" một tiếng.
Đặt con búp bê đã hoàn thành sang một bên, Đạm Mạch tiếp tục làm con còn lại, cũng nhờ Cảnh Hạo nâng đỡ.
Anh thêm từng chi tiết nhỏ, khiến con búp bê ngày càng phong phú.
Cảnh Hạo giữ nguyên tư thế, thậm chí hơi thở cũng nhẹ nhàng hơn.
Rõ ràng chỉ là người hỗ trợ, nhưng lại căng thẳng và nghiêm túc hơn cả Đạm Mạch — người làm chính.
So với con búp bê nhỏ cầm Ultraman lúc nãy, con búp bê thứ hai cao hơn một chút, khuôn mặt không tròn, ngũ quan nhạt hơn. Khi vẽ lông mày và mắt, Đạm Mạch còn dùng đầu cọ chấm ít nước làm loãng màu, tạo cảm giác mờ ảo.
Một tay của con búp bê đưa ra, như đang chạm vào thứ gì đó.
Càng nhìn, Cảnh Hạo càng cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ.
Cho đến khi con búp bê thứ hai hoàn thành, Đạm Mạch cầm nó lên, cuối cùng cũng trả lời câu hỏi của Cảnh Hạo.
"Em chắc cũng đã nghe vài chuyện về anh ở trường rồi nhỉ?" Đạm Mạch nói, thấy Cảnh Hạo khẽ nhíu mày.
Dù Cảnh Hạo không lên tiếng, Đạm Mạch cũng chẳng cần câu trả lời.
"Nên thực ra có không ít người thích anh, nhưng anh chưa từng chọn ai trong số họ."
Vậy là anh chọn người mình thích? Cảnh Hạo thầm nghĩ.
"Nhưng anh cũng sẽ không chọn người mà anh chỉ đơn phương thích." Đạm Mạch tiếp lời.
Dưới ánh mắt bối rối của Cảnh Hạo, Đạm Mạch cầm mỗi tay một con búp bê, cuối cùng mở lời:
"Anh sẽ khiến người anh thích, thích lại anh."
"..."
Khiến người mình thích, thích lại mình?
Cảnh Hạo cố gắng hiểu ý nghĩa trong lời nói ấy, ánh mắt vô thức theo dõi bàn tay Đạm Mạch.
Hai con búp bê đất sét dễ thương được đặt đối diện nhau trên bàn. Chú bé cao hơn, gầy hơn đưa tay chạm vào đầu chú bé nhỏ hơn — người đang cầm Ultraman.
"À đúng rồi, anh quên mất chi tiết này." Đạm Mạch dùng cọ chấm một chút màu xanh, nhẹ nhàng điểm một giọt nước mắt nơi khóe mắt chú búp bê cầm Ultraman.
Anh ngước mặt lên, mỉm cười với Cảnh Hạo: "Nhận ra chưa?"
Ngay từ khi Đạm Mạch đặt hai con búp bê đối diện nhau, Cảnh Hạo đã cảm nhận được sự quen thuộc mơ hồ kia.
Và cùng với lời nói, hành động của Đạm Mạch, những ký ức xưa cũ ồ ạt ùa về như thủy triều, kéo theo cảm xúc dâng trào.
Cảnh Hạo bước tới, bất ngờ ôm chầm lấy Đạm Mạch.
"Anh."
Đạm Mạch chìm vào một vòng tay rộng lớn, ấm áp. Anh nghe thấy giọng nói run run của Cảnh Hạo bên tai.
"Anh vẫn còn nhớ..."
Mùi hương gỗ thông cháy, lạnh mà cũng ấm, có chút bỏng rát.
Đạm Mạch bị bao bọc bởi hơi ấm và mùi hương dịu nhẹ ấy, khẽ rủ mắt.
Anh đưa tay vỗ nhẹ lưng Cảnh Hạo.
"Đương nhiên rồi."
Nửa khuôn mặt anh chìm sau bờ vai rộng lớn của Cảnh Hạo, Đạm Mạch cúi đầu, hít sâu mùi hương dễ chịu thoang thoảng trên người đối phương, đến tận khi nhắm mắt lại.
Khóe môi lặng lẽ cong lên một nụ cười tinh nghịch.