Chương 15

Thành Đôi Với Lính Gác Đáng Ghét Thì Phải Làm Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không khí bỗng trở nên ngượng nghịu. Cậu quay mặt đi, vốn định tránh mặt Silvio, nhưng lại vô tình nhìn thấy thứ đáng sợ của đối phương đang hiện rõ mồn một trong gương.
Không thể ở lại đây được nữa. Cậu ôm quần áo, lúng túng bước đến cửa phòng tắm: "Anh đã... sẵn sàng rồi thì vào tắm trước đi."
Silvio như một khúc gỗ chắn ngang đường cậu, cúi đầu nhìn cậu rồi hỏi: "Không... không tắm chung sao?"
Trong ấn tượng của cậu, những cỗ máy vận chuyển trong tháp còn có tình cảm hơn cả Silvio. Đôi mắt xanh của hắn dường như vô cảm với mọi thứ, chỉ trở nên sắc bén khi chiến đấu.
Dường như chỉ có máu mới có thể khiến hắn hứng thú mà thôi.
Sun đã quen Silvio gần năm năm, mọi sự tương tác giữa họ đều diễn ra trên chiến trường. Là dẫn đường duy nhất có thể chạm vào tinh thần thể của lính gác, cậu cứ tưởng mình là người hiểu rõ hắn nhất... ít nhất là trước đây cậu vẫn nghĩ thế.
Cậu nhìn Silvio, bỗng nhận ra hắn cũng không hoàn toàn vô cảm. Chỉ cần nhìn kỹ hơn một chút, sẽ thấy được vẻ tủi thân, hạnh phúc và niềm khao khát trên gương mặt điển trai của hắn. Nhìn hồi lâu, thậm chí cậu còn cảm thấy khuôn mặt lạnh lùng này rất dễ thương.
Chẳng lẽ đây là do mình tưởng tượng ra sao? Cậu nhắm mắt lại rồi lắc mạnh đầu, cảm thấy mình đang bị tinh thần thể của lính gác ảnh hưởng.
Lính gác hỏi cậu: "Em không thoải mái sao?"
Sun sửng sốt một chút, cố xua đi cảm giác nóng bừng trên má rồi lầm bầm: "Tệ lắm."
"Tôi... tôi không có kinh nghiệm," lính gác trông có vẻ bối rối, tốc độ nói lại càng chậm hơn. "Xin... xin lỗi, chủ nhân, tôi sẽ tuân theo chỉ thị của ngài."
Cậu nghi ngờ đây là một con robot được chế tạo theo hình mẫu của Silvio, ăn nói vụng về, đầu óc chậm chạp, quấn người, hoàn toàn không giống lính gác lạnh lùng nhất tháp chút nào.
Chỉ là được gọi là chủ nhân thôi mà, đừng dao động nữa. Hãy nhìn cái vật to lớn đáng sợ kia đi, một dẫn đường chín chắn phải biết nghĩ cho bản thân mình.
Sun hít sâu một hơi, củng cố ý chí rồi quay lưng lại với lính gác: "Mặc dù chúng ta đã kết hợp nhưng tạm thời tôi không muốn..."
Silvio ôm cậu từ phía sau rồi khẽ nói: "Tối qua, em đã khóc, và cuộc kết hợp bị gián đoạn."
Cậu bị giữ chặt trong vòng tay lính gác, cảm nhận được hơi ấm nóng bỏng sau lưng truyền qua lớp vải áo. Cái ôm này bỗng khơi gợi lại những ký ức của đêm qua.
Sun thà không nhớ thì hơn.
Đã rất lâu rồi cậu không rơi nước mắt. Dù có đau khổ, thất vọng hay buồn bã, cậu vẫn không khóc. Đó là sự rèn luyện của một dẫn đường lâu năm.
Cậu cố gắng sửa đổi ký ức của mình: "... Đó là mồ hôi mà."
Silvio chẳng thèm đoái hoài gì đến sĩ diện của cậu, nắm lấy bàn tay đang bám chặt vào bồn rửa mặt của cậu rồi nói: "Em đã khóc, còn nói thích tôi nữa. Em nói không được, tôi lập tức dừng lại."
Cậu kìm nén đến mức toàn thân run rẩy, sắp sửa thẹn quá hóa giận thì bỗng nghe thấy lính gác nghiêm túc nói: "Sun, tôi... tôi sẽ nghe lời em, đừng ghét tôi mà."