Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 102: Ánh mắt dõi theo
Thành Phố Sương Mù - Na Thù thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nolan tất nhiên sẽ không làm cô bị thương. Hắn khống chế lực đạo vừa đủ khiến cô run rẩy, bật ra những tiếng cầu xin khe khẽ. Nhưng hắn không vì thế mà mềm lòng, dù là răng hay đầu ngón tay, lực đạo đều tăng lên gấp bội, ép cô suýt nữa thì mất hồn.
Lần đầu tiên hắn nhận ra, trong không gian thí nghiệm của mình, ngoài việc luyện tinh thạch, rèn tạo khí cụ, còn có thể làm được những chuyện tuyệt vời đến vậy. Thế là hắn không còn phân tâm nữa, dốc lòng khám phá, toàn tâm toàn ý khai phá tiềm năng của cô, muốn cô trở thành tạo vật khiến hắn hài lòng nhất.
"Lạnh không?" Sau một hơi thở dài, Nolan dịu dàng vuốt ve lưng cô. Mặt bàn thí nghiệm lạnh băng đã lấy đi một phần hơi ấm cơ thể của cô.
Nhận được cái gật đầu xác nhận, Nolan khẽ cười. Không sao cả — bao nhiêu hơi ấm bị bàn thí nghiệm lấy đi, hắn sẽ trả lại gấp đôi.
Làn sóng nóng bỏng nhanh chóng ập tới. Bạch Vi bám chặt lấy cổ Nolan, những đầu móng tay ghim sâu vào cổ hắn.
Nolan không né tránh, mặc cho những móng mèo cào cấu. Đến cuối còn ghé sát tai cô mèo nhỏ, khẽ hỏi: "Giờ còn lạnh không?" Giọng điệu vừa ân cần vừa vô tội, nghiêm túc đến lạ.
"Đã không lạnh rồi thì thử cái này nữa nhé." Nolan kiên nhẫn gợi ý, "Xem cái này có lấy mạng cô không."
Hắn vừa định hành động, nào ngờ cô gái trong vòng tay hắn đã xoay người ngồi thẳng, đè hắn xuống dưới thân.
Bạch Vi vòng tay qua cổ hắn, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt, cong môi cười: "Được thôi."
Nốt ruồi đỏ nơi khóe mắt càng thêm rực rỡ, da trắng tóc đen, yêu mị tựa hồ ly.
Đồng tử Nolan bỗng co rút.
Đầm nước xanh biếc chợt khựng lại trong chớp mắt, rồi rất nhanh bị những dòng mực đen xé toạc.
Hoàn toàn tan rã.
Những bánh răng xám lạnh trên trần chậm rãi chuyển động, tinh thạch rực rỡ in lên làn da trắng mịn của cô những đốm sáng u lạnh. Hơi sương phả ra in dấu trên mặt bàn kim loại, rồi nhanh chóng bị hơi nóng làm bốc hơi.
Thời gian ở đây chợt như ngưng đọng.
Khi cả hai y phục chỉnh tề bước ra khỏi tầng ba của Torii, trời đã tối hẳn rồi.
Bên trong Torii tĩnh lặng như tờ. Blackberry cuộn tròn ngủ say trong tổ, ánh trăng như dòng nước tràn xuống từ mái vòm trong suốt, rơi vào vô số tấm gương, trải ra cả một dải ngân hà lấp lánh.
Bạch Vi hơi đói, nhưng người đánh xe phụ trách việc bếp núc không biết đã đi đâu, trong phòng ăn cũng không để lại bữa tối.
Nolan liếc cô một cái, tự giác đi vào bếp.
Bạch Vi theo vào, không khỏi cảm thấy lạ lẫm: "Anh cũng biết nấu ăn sao?"
Nolan thắt tạp dề, bước tới bàn bếp: "Cũng không thể khó hơn luyện khí."
Bạch Vi ngồi trên ghế cao cạnh bàn, chống cằm nhìn hắn, càng nhìn càng thấy thú vị: "Đây là lần đầu anh nấu ăn à?"
Nolan không đáp, đôi tay vẫn không ngừng nghỉ, mùi bê áp chảo thơm lừng rất nhanh đã lan tỏa khắp gian bếp.
"Vậy là lần đầu nấu cho người khác ăn?" Bạch Vi tiếp tục hỏi.
"Ôi, vậy thì là vinh hạnh của em đó." Chưa đợi hắn trả lời, cô đã tự cười trước.
Cười đủ rồi lại tiếp tục trêu: "Sao anh chẳng nói gì thế?"
Cuối cùng Nolan quay đầu nhìn cô một cái, đầy vẻ bất lực: "Em nói hết lời rồi, anh còn nói gì nữa?"
Bạch Vi cười đến híp cả mắt, rồi kể tiếp về chuyện cũ Fantine từng bị bắt cóc.
Khi Nolan hoàn thành công đoạn cuối cùng, Bạch Vi vừa lúc nói đến suy đoán của mình: "Em nghĩ, con thỏ tai cụp đó đã cứu Fantine."
Bọn bắt cóc bắt đi Fantine khi còn bé, khi ấy trong tay cô bé vẫn ôm búp bê vải Alice. Một người một búp bê cứ thế bị giam cầm. Trước lúc bọn chúng quyết định ra tay, Alice đã cứu Fantine, thay cô bé chịu chết dưới lưỡi dao.
Nolan đứng trước bàn ăn rồi lần lượt bày biện món ăn. Dù chỉ là bữa ăn khuya cũng cầu kỳ chẳng khác nào một bữa đại tiệc.
Hắn rót rượu vang đỏ vào ly của Bạch Vi, nói: "Con thỏ tai cụp đó vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh. Nó không thể hoàn toàn hóa thành hình người, cũng không thể tự do nói ngôn ngữ loài người. Tư duy của nó là đơn giản, nằm giữa vật vô tri và con người, vì vậy mọi hành vi đều chậm chạp hơn nhiều."
"Những quyết định nó đưa ra đều xuất phát từ bản năng, bởi nó chưa có đủ trí tuệ để nói dối."
Nolan rưới nước cốt chanh lên gan ngỗng: "Nó đã ở lại đó, điều đó chứng tỏ nó đã chọn trở thành vật thế mạng cho Fantine. Xét trên ý nghĩa ấy, quả thực nó đã cứu Fantine. Nó không hề có ác ý với bà ấy."
Bạch Vi chống cằm nhìn hắn, trong mắt thoáng qua một tia bối rối: "Nếu nó đã thay Fantine chịu chết, vậy vì sao nó vẫn còn sống?"
Trên gương mặt Alice tuy còn lưu lại vết sẹo dữ tợn, nhưng nó quả thực vẫn sống, và đã sống ở Hẻm Cầu Vồng suốt mấy chục năm.
"Hoặc là sau khi bị chém một nhát, nó tự mình chạy thoát." Bạch Vi nghiêm túc đưa ra giả thuyết. "Hoặc là... có người đã cứu nó."
Nolan bước tới sau lưng cô, thắt khăn ăn cho cô: "Huyết mạch bán thức tỉnh vô cùng yếu ớt, thậm chí còn mong manh hơn cả con người bình thường. Chỉ dựa vào sức của bản thân, nó không thể thành công trốn thoát."
Bạch Vi nghiêng đầu nhìn hắn: "Vậy là có người đã cứu Alice."
Là người thế nào mới có thể thần không hay quỷ không biết xông vào hang ổ của bọn bắt cóc, cứu đi Alice đang trọng thương?
Trong đầu Bạch Vi không kìm được mà nghĩ đến một cái tên.
Bruce.
Nhưng rất nhanh cô đã tự mình phủ nhận. Xương cốt của Bruce đang nằm trong phòng riêng của Fantine, khi chết cũng chỉ tầm bảy, tám tuổi. Một đứa trẻ bảy, tám tuổi sao có thể xông vào hang ổ cứu Alice?
Nolan hoàn tất mọi việc của một người đầu bếp, rồi ngồi xuống vị trí đối diện Bạch Vi, thong thả thắt khăn ăn cho mình.
"Nếu Bruce không phải là đứa trẻ bảy, tám tuổi thì sao?" Nolan nâng ly rượu vang, nhấp một ngụm. "Mùi vị không tệ, em nếm thử đi."
Suy nghĩ của Bạch Vi vẫn mắc kẹt trong câu hỏi hắn vừa nêu. Trông thấy hắn thảnh thơi như vậy, cô không khỏi bực bội: "Sao trông anh chẳng vội chút nào thế? Không cần khối lập phương nữa à?"
Nolan lắc nhẹ ly rượu: "Không tìm được thì thôi. Dù sao thứ quan trọng nhất đã tìm thấy rồi, những thứ khác không còn quan trọng." Nói xong, hắn ngẩng mắt nhìn cô, hàm ý trong lời nói không cần nói cũng đủ hiểu.
Đây không phải lần đầu Nolan bày tỏ tình cảm, nhưng đôi tai của Bạch Vi vẫn đỏ lên. Cô nhanh chóng nghiêm mặt, đính chính lại lời nói: "Không được, chúng ta nhất định phải tìm ra khối lập phương." Nolan có thể lười nhác, nhưng cô thì phải chống đỡ cho ra trò, không thể để Sách tiên tri coi thường được.
"Được, nghe theo em." Nolan cắt miếng bít tết trong đĩa thành những khối nhỏ gọn, rồi đổi đĩa của mình với đĩa của Bạch Vi. "Vậy tiếp theo anh nên làm gì?"
Bạch Vi xiên một miếng bít tết đưa vào miệng, trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu. Thật ra, tiếp theo cũng chẳng còn việc gì họ có thể làm được nữa.
"Đợi đến sinh nhật của Fantine," Cô quyết định. "Ngay trong đêm sinh nhật đó, chúng ta sẽ kết thúc mọi chuyện với Hẻm Cầu Vồng."
*
Đêm đã khuya, nhưng Brian vẫn chưa ngủ, một mình đi đi lại lại trong phòng.
Không lâu sau đó, tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên.
Brian sải bước đi tới mở cửa.
Becky khoác áo choàng đứng bên ngoài, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt, nhưng tinh thần đã khá hơn nhiều so với mấy lần trước.
Brian nhường cô vào phòng: "Cô... cứ ngồi tự nhiên."
Trong căn phòng đơn sơ chỉ có một chiếc giường và một cái ghế, Becky dù muốn "tự nhiên" cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Cô vừa buồn cười vừa bất lực liếc Brian một cái, rồi lại ngồi xuống chiếc ghế ấy như mọi khi.
"Cứng thật đấy," Becky không nhịn được mà than phiền. "Sao anh không lót thêm cái đệm?"
Brian gãi đầu, lúng túng hẳn, trong phòng nhất thời cũng không tìm ra được thứ gì có thể làm đệm.
Becky bật cười: "Thôi được rồi, tôi không cần đệm nữa."
Brian bước tới trước mặt cô, anh quỳ xuống, vươn cổ ra: "Lần này cô định bóp ở đâu?" Nhưng đợi mãi vẫn không thấy Becky ra tay.
Becky lặng lẽ nhìn anh, hiếm khi thu lại vẻ trêu chọc thường ngày: "Cứ tiếp tục thế này không ổn đâu." Trên người anh ngày càng có nhiều vết thương, còn cô thì giống như nghiện, không sao khống chế được bản thân.
"Không sao mà," Brian nói. "Vết thương của tôi sẽ lành rất nhanh."
Becky lắc đầu: "Tôi phải nghĩ cách tách đoạn ký ức đó ra."
Hoặc là cắt đứt hoàn toàn với đoạn ký ức ấy, hoặc là bị nó kéo xuống vực sâu vô tận.
"Cô định làm thế nào?" Brian cau mày. "Tôi có thể giúp gì không?"
"Tôi cần một vật chứa," Becky chậm rãi nói. "Một vật chứa có thể mang ký ức."
*
Trên cành cây ngoài bức tường số 58 phố Charing có một con dơi đang đậu. Đột nhiên, trong mắt nó lóe lên một tia sáng dị thường, đồng tử dần dần biến đổi.
Ý thức của Louis đã nhập vào "đôi mắt" của con dơi.
Lần này, cuối cùng cậu cũng thành công. Trước nay chưa từng có phù thủy đen nào dám truyền ý thức của mình vào "đôi mắt" — một phần vì rủi ro quá lớn, phần khác vì giới hạn kỹ thuật. Vậy mà giờ đây, một phù thủy đen cấp thấp với xuất thân không chính thống lại làm được điều đó.
Gã hề luôn nói cậu không đủ thiên phú, nhưng chưa từng nghĩ rằng liệu cậu có đang giấu tài hay không. Đối diện với một kẻ mới vào nghề trông có vẻ đần độn, vô hại, người ta thường dễ buông lỏng cảnh giác, dốc lòng truyền dạy hơn.
Giao dịch với ác quỷ sớm muộn gì cũng phải trả giá.
Nhưng trước khi đến lúc đó, làm sao để hút lấy sức mạnh của ác quỷ thì hoàn toàn phải dựa vào bản lĩnh của mỗi người.
Louis đè nén sự phấn khích trong lòng, tham lam quan sát sân vườn này.
Cậu không dám tiến lại gần tòa tháp — dù nơi đó có người mà cậu quan tâm nhất. Cậu muốn gặp cô, nhưng lại sợ gặp cô, huống hồ bên cạnh cô còn có một kẻ Ngàn mặt.
Vì vậy cậu gạt bỏ nỗi nhớ ấy, tập trung cao độ lắng nghe động tĩnh trong sân. "Đôi mắt" của Người gác chuông đời đầu tiên đang được giấu trong khuôn viên gánh xiếc Thung lũng Vàng. Cậu nhất định phải tìm ra nó, dùng nó để truy tìm tung tích của Người gác chuông đời đầu, từ đó đổi lấy những lợi ích lớn hơn từ gã hề.
Trong màn đêm tĩnh mịch, dù là động tĩnh nhỏ đến đâu cũng bị phóng đại đến vô hạn. Cậu nghe thấy giọng một người phụ nữ vang lên từ căn nhà nhỏ tồi tàn kia.
"Tôi cần một vật chứa."
Vật chứa? Louis suy nghĩ một lát, trong lòng đã có ý tưởng.