Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 115: Thuê nhà
Thành Phố Sương Mù - Na Thù thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời của Bain lộn xộn, khiến Bạch Vi không thể suy đoán ra tung tích của Quinn. Angelo không đành lòng ra về tay trắng, bèn len vào đám phụ nữ, cùng họ làm búp bê giấy. Với vẻ ngoài ưa nhìn, lại ngọt ngào gọi liên tục hai tiếng "chị ơi", anh ta khiến các cô gái cười tít mắt, sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm làm búp bê với anh.
Trời dần tối, ánh chiều tà đỏ rực xen lẫn sắc vàng nhuộm cả dãy lều tạm.
Bạch Vi cũng tham gia, vừa làm búp bê vừa trò chuyện đôi ba câu, chẳng mấy chốc đã quen biết vài cô gái trẻ.
"Cô tìm Quinn thì để làm gì," Một người phụ nữ tóc ngắn mặt đầy tàn nhang ghé tai Bạch Vi nói nhỏ, "Búp bê của Quinn từ lâu đã không còn là tốt nhất nữa. Dù cô ta là học trò do chính bà Cecilia dạy dỗ thì sao chứ, tay nghề kém thì vẫn bị vượt qua thôi."
Bạch Vi dán những mảnh giấy trên tay lại, nghe vậy liền tò mò hỏi: "Thế bây giờ ai mới là người giỏi nhất?"
"Kia kìa," Người tóc ngắn hạ giọng, "Cô gái tết tóc đó. Tên là Medina. Trước đây là bạn thân của Quinn, sau này chẳng hiểu vì sao lại cắt đứt liên lạc."
Bạch Vi nhìn theo ánh mắt người phụ nữ. Đó là một cô gái rất trẻ có mái tóc xoăn nâu dày được chia thành nhiều lọn và tết thành vô số bím nhỏ rối bời. Con búp bê giấy trong tay cô đã hoàn thành, lúc này cô đang cúi đầu vẽ ngũ quan cho búp bê.
Angelo lén liếc cô gái tóc tết mấy lần, ghé sát tai Bạch Vi khịt mũi hừ lạnh một tiếng: "Thế này mà gọi là giỏi nhất à? So với tôi còn kém xa."
Bạch Vi tự động phớt lờ những lời chua chát vô dụng ấy, quay sang hỏi người tóc ngắn: "Cuối cùng cô có biết Quinn đã đi đâu không?"
"Sao tôi biết được," Cô ta đáp, "Bản thân tôi còn bận tối mặt tối mũi, búp bê còn nhiều thế kia, làm gì có thời gian mà lo cho cô ta."
Bạch Vi không khỏi ngạc nhiên hỏi: "Cô làm nhiều búp bê như vậy vẫn chưa đủ sao?"
Dù nói rằng lễ Falla là để tế lễ cho mùa màng hay để tiễn mùa đông, đón mùa hè, thì cũng chẳng có quy định cụ thể mỗi người phải làm bao nhiêu búp bê. Ngay cả vì tiền thưởng của Tòa thị chính cũng không cần làm nhiều đến mức đó.
Người tóc ngắn thở dài: "Tay nghề tôi không tốt, không làm nhiều thì e rằng năm nay người bị 'dâng' cho Falla sẽ là tôi."
"'Dâng' là sao?" Bạch Vi không hiểu.
Cô ta cảnh giác liếc nhìn xung quanh, hạ thấp giọng: "Mỗi năm đến lễ Falla, phố Hockridge đều có vài người biến mất một cách bí ẩn, nghe nói là bị chọn để dâng cho Falla."
Bạch Vi vốn không mấy tin tưởng những lời đồn đại mơ hồ ấy. Mỗi năm ở Đa Luân có không ít người mất tích, huống chi ở một nơi hỗn loạn ngoài vòng pháp luật như phố Hockridge. Việc có người biến mất chẳng có gì đáng ngạc nhiên, còn có liên quan đến lễ Falla hay không thì lại là chuyện khác.
Cô hỏi thêm vài câu, nhưng vẫn chẳng thu được manh mối hữu ích nào. Trái lại, Angelo thì vui vẻ ra mặt hẳn, cùng các cô gái bàn luận rôm rả về bí quyết của các công chúa Falla những năm trước.
Chỉ có Bain là co ro một mình bên mép rãnh nước, miệt mài viết vẽ trong cuốn sổ tay.
Thấy Bạch Vi nhìn về phía Bain, người tóc ngắn không nhịn được nói: "Gã này cũng coi như có tình có nghĩa, chỉ từng qua lại với Quinn vài lần mà nhớ mãi đến tận bây giờ."
"Cũng tội nghiệp, đầu óc có chút vấn đề, có nhà không về, ngày nào cũng bám riết ở đây."
Bạch Vi chợt nghĩ ra điều gì đó: "Chỗ ở của anh ta ở đâu?"
Người tóc ngắn bĩu môi đáp: "Thuê ở tòa nhà bên kia đường, đối diện phố Hockridge."
Trời càng lúc càng tối, mây chiều nơi chân trời bùng lên sắc tím đỏ đậm.
Màn đêm tuy chưa buông xuống, nhưng đã gần tám giờ tối. Bạch Vi định rời đi, bèn nắm lấy cổ áo Angelo, lôi anh ra khỏi đám phụ nữ.
Vừa ra khỏi số nhà 13 phố Hockridge, Angelo vẫn còn luyên thuyên nói: "Tôi thấy năm nay mình có hy vọng đoạt giải lắm, Quinn mất tích rồi, mấy người còn lại chẳng đáng ngại chút nào... Vi, cô đi đâu thế?"
Anh tròn mắt nhìn Bạch Vi băng qua đường, đi về phía căn nhà đối diện.
Cô dừng lại trước cửa, ngẩng đầu nhìn tòa nhà gạch cũ kỹ kia. Nếu lời người tóc ngắn không sai, Bain sống ở đây. Cô bước lên bậc thềm rồi đẩy cửa đi vào.
Ánh sáng trong nhà tối hẳn. Bạch Vi bước lên cầu thang gỗ kêu cót két để đi lên lầu.
"Cô định làm gì?" Angelo theo sát phía sau, không nhịn được mà nhìn ngó xung quanh, "Căn nhà này cũ quá, ít nhất cũng phải trăm năm rồi nhỉ?"
Vừa cũ vừa nát, sơn tường bong tróc, thậm chí trên mảng tường loang lổ còn mọc rêu xanh.
Bạch Vi dừng trước một cánh cửa.
D347H — phòng của Bain.
Bain nói Quinn bị bắt đi ngay trong phòng của hắn, hẳn chính là nơi này. Bạch Vi nắm lấy tay nắm cửa, thử vặn nhẹ — cửa không khóa.
"Cái kia là gì?" Angelo chỉ vào một hình vẽ gần tay nắm.
Bạch Vi cúi xuống nhìn. Đó là một đầu dê gãy sừng, bị một vòng tròn đỏ quái dị bao quanh, giống hệt hình vẽ trong sổ tay của Bain.
Sắc mặt Angelo trở nên khó coi: "Vậy lời thằng ngốc kia nói đều là thật sao?"
Hai người nhìn nhau, vừa định đẩy cửa bước vào, thì cánh cửa bỗng mở ra từ bên trong.
Bạch Vi đối diện trực tiếp với người trong phòng, cả hai cùng sững sờ.
Đó là một chàng trai trẻ tóc vàng, mặc áo sơ mi dài tay bằng vải lanh, bên ngoài khoác chiếc áo ghi lê màu nâu sẫm. Hiển nhiên anh ta cũng không ngờ ngoài cửa có người, trong đôi mắt xanh xám lóe lên vẻ kinh ngạc.
Bạch Vi thầm nghĩ không ổn — chẳng lẽ là bạn cùng phòng của Bain? Nhưng ý nghĩ ấy nhanh chóng bị cô bác bỏ ngay lập tức, bởi căn phòng nhỏ và đơn sơ thế này không thể chứa nổi hai người đàn ông trưởng thành.
"Các người là...?" Chàng trai tóc vàng hỏi.
Angelo đang cuống quýt không biết làm sao thì nghe Bạch Vi bình thản nói: "Chúng tôi đến xem nhà."
Chàng trai lộ ra vẻ hiểu ý, mỉm cười: "Trùng hợp thật, tôi cũng vậy."
Angelo cười khan hai tiếng: "Trùng hợp... trùng hợp thật."
"Tôi là Elan." Chàng trai tóc vàng đưa tay phải ra, bắt tay Angelo một cách xã giao. Đến lượt Bạch Vi, anh hơi khựng lại, rồi nâng tay cô lên và lịch sự hôn nhẹ lên mu bàn tay.
Bạch Vi và Angelo cũng giới thiệu tên mình.
Elan lắc lắc chùm chìa khóa trong tay: "Bà chủ nhà lớn tuổi nên không rảnh dẫn tôi đi xem, bảo cứ tự do vào xem."
Anh mỉm cười hỏi: "Hai người thấy căn nhà này thế nào?"
Bạch Vi mỉm cười: "Chúng tôi còn chưa kịp xem kỹ lưỡng, chỉ là căn phòng này trông như vẫn có người ở."
Cô đứng ngoài cửa nhìn vào trong, căn phòng ngủ chật hẹp rõ ràng vẫn còn vương vấn hơi thở sinh hoạt thường ngày, trên chiếc giường đơn duy nhất còn treo mấy chiếc sơ mi nam.
"À, là thế này." Elan nói, "Người từng ở đây đã mất tích, bà chủ nhà định tìm người thuê khác."
Elan nói tiếp: "Hồi nhỏ tôi từng sống ở đây một thời gian, nên cũng có chút tình cảm với nơi này. Hai người biết không, căn phòng này từng có người chết."
Angelo không nhịn được mà rùng mình một cái.
Bạch Vi lắc đầu, giả vờ kinh ngạc: "Còn có chuyện như vậy sao?"
"Người từng ở đây là một cặp chị em. Họ chết trong một vụ hỏa hoạn. Lửa bùng lên ngay trong phòng, cửa bị khóa trái từ bên trong, người bên ngoài không thể vào cứu, còn người bên trong thì cứ thế bị thiêu sống."
"À," Elan như chợt nhớ ra điều gì đó, "Lúc xảy ra hỏa hoạn hình như cũng đúng vào thời điểm này trong năm. Lễ Falla còn chưa đến, trước cửa mỗi nhà đều bày búp bê giấy."
Sắc mặt Angelo bỗng tái mét, không còn muốn nghe thêm nữa. Anh chẳng còn thiết tha tìm Quinn nữa, chỉ muốn rời khỏi cái nơi âm u lạnh lẽo như quỷ quái này.
Bạch Vi lại bật cười: "Vậy có phải vì thế mà tiền thuê căn nhà này rẻ hơn không?"
Elan sững người.
Bạch Vi nói tiếp: "Ngài nói những chuyện ấy, chẳng lẽ là muốn chúng tôi tự biết khó mà rút lui, đừng tranh giành căn nhà này với ngài?"
Elan ôm ngực, vẻ mặt buồn bã: "Ôi chao, bị cô nhìn thấu rồi."
Đúng lúc ấy, ngoài cửa sổ vang lên tiếng còi cảnh sát chói tai.
Cả ba đều giật mình, cùng nhìn ra ngoài, chỉ thấy một nhóm cảnh sát được huấn luyện bài bản phong tỏa khu phố đối diện, vài người dẫn đầu nhanh chóng tiến về phía số nhà 13 phố Hockridge.
Đám người hiếu kỳ bu quanh, chẳng ai hiểu vì sao cảnh sát phố Nhiếp Lam lại đột ngột xông vào phố Hockridge vào lúc này.
Chỉ trong chốc lát, đám cảnh sát áp giải một người từ con hẻm hẹp dẫn đến số 13 phố Hockridge đi ra.
Mi mắt Bạch Vi khẽ giật — người bị dẫn đi chính là Bain.
"Ôi chao." Elan tựa vào khung cửa sổ, cười như không cười, "Xem ra người thuê trước của căn phòng này sẽ không quay lại nữa rồi."
Bạch Vi không khỏi liếc nhìn Elan một cái.
Elan cũng đang nhìn cô, nụ cười trong đôi mắt xanh vẫn chưa tắt: "Tiểu thư Vi, cô nói xem trước đây chúng ta có từng gặp nhau chưa?"
Bạch Vi lịch sự mỉm cười: "Nếu từng gặp, chắc chắn tôi sẽ không quên."
"Vậy sao," Elan cười híp mắt, "Thế thì thật vinh hạnh cho tôi."
Bạch Vi và Angelo tạm biệt Elan trước, họ rời khỏi tòa nhà cũ. Vừa bước ra đường lớn, hai người đã nghe thấy xung quanh toàn là những tiếng bàn tán về cảnh tượng vừa rồi.
"Nghe nói là có người bị giết."
"Ai chết thế?"
"Chắc chắn là người phụ nữ ở số 13 rồi."
Bạch Vi đang chú tâm lắng nghe lời người qua đường, thì nghe Angelo tức tối nói: "Cái gã lúc nãy dám trêu ghẹo cô!"
"Chuyện nhỏ thôi, không đáng —"
"Sao hắn không nghĩ đến việc trêu ghẹo tôi chứ?" Angelo bất mãn nâng bộ ngực nặng trĩu của mình, "Là tôi không đủ đẹp sao? Rõ ràng tôi còn đẹp hơn cô mà."
Bạch Vi im lặng một lúc, bỗng thấy hối hận vì đã đặt cược Angelo sẽ thắng. Với cái đầu óc thế này mà đoạt quán quân thì đúng là chuyện quỷ dị.
*
Khi hai người trở về số 58 phố Charing thì trời đã tối hẳn. Bạch Vi vội vã chạy lên tháp, trong đầu chuẩn bị sẵn cả trăm lý do để biện minh. Thế nhưng khi cô rón rén bước vào phòng ngủ của Nolan, bên tai lại không vang lên tiếng trách mắng bất lực như thường lệ.
Trong phòng không bật đèn, Nolan một mình lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế Windsor.
Bạch Vi ngoan ngoãn tiến lại gần: "Sao anh không bật đèn?"
Nolan quay đầu nhìn cô, dường như lúc này mới phát hiện cô đã về.
Thấy Nolan không nói gì, trong lòng Bạch Vi không khỏi thấp thỏm: "Hôm nay có việc làm lỡ dở, lần sau sẽ không như thế nữa, em đảm bảo."
Cô nhóc nói dối. Nolan thầm nghĩ. Nếu lời đảm bảo có ích, cô đã không bồn chồn như vậy, gần như viết rõ hai chữ "chột dạ" lên mặt rồi.
Cô vẫn luyên thuyên không ngừng, toàn là những lý do để biện hộ cho bản thân, vừa nghe đã biết là đã chuẩn bị từ lâu.
Nolan khẽ bật cười, vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng. Cô mèo nhỏ tối nay đặc biệt ngoan ngoãn, khiến hắn không nhịn được mà hôn nhẹ lên má cô.
"Vi, anh yêu em." Hắn khẽ nói.
Bạch Vi nằm trong vòng tay Nolan, nghi ngờ mình nghe nhầm. Đây là sao, đút cho cô viên kẹo ngọt trước rồi mới tra khảo sao?
"Em... tất nhiên cũng yêu anh." Cô nói, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
"Kẻ nói dối." Nolan khẽ hừ cười.
Bạch Vi thẳng lưng lên, đầy bất bình: "Đánh cũng được, mắng cũng được, nhưng dựa vào đâu mà anh nói em là kẻ nói dối? Em lừa anh khi nào?"
Miệng thì hùng hồn, nhưng đầu óc lại không dám nghĩ kỹ. Nghĩ kỹ thì sẽ chột dạ, chột dạ thì dễ hụt hơi — lúc này điều quan trọng nhất chính là khí thế.
Nolan đưa tay vuốt mái tóc rối bên thái dương của cô: "Vậy anh hỏi em, nếu anh không phải là Ngàn mặt, em có còn yêu anh không?"
Bạch Vi sững người một lúc: "Em yêu anh hay không thì liên quan gì đến việc anh có phải Ngàn mặt hay không?"
Cô nhận ra tâm trạng của hắn hôm nay không ổn, bèn vòng tay ôm lấy cổ hắn, khẽ hỏi: "Hôm nay tâm trạng anh không tốt à?"
Nolan không đáp.
"Vì sao tâm trạng lại không tốt?" Bạch Vi đảo mắt một vòng, "Vì em sao?"
"Em lại làm gì khiến anh không vui à?"
Nolan cúi đầu nhìn cô, hỏi: "Nếu... ngày đó, trong tang lễ ở nhà thờ Thánh Marian, người chứng kiến em tái sinh không phải là anh, thì em còn..." Hắn khựng lại, rồi đổi cách nói, "Nếu không có cuốn Sách tiên tri..."
Nhưng hắn thất bại. Hắn không thể đặt ra giả thiết ấy. Nếu không có Sách tiên tri, hắn đã không thể đến tang lễ đó, cũng không thể gặp được Bạch Vi. Hắn mơ hồ nhận ra mình đã rơi vào ngõ cụt, vậy mà lại chẳng có cách nào thoát ra.
"Nếu cái gì?" Bạch Vi cau mày, "Không có 'nếu'. Đã nói rồi, Nolan, anh là của em. Dù có làm lại một lần nữa, anh vẫn là của em. Chúng ta đã lập khế ước, không có gì phải bàn cãi."
Nolan nhìn dáng vẻ ngang ngạnh, không nói lý lẽ ấy của cô cũng bất giác mỉm cười.
Bạch Vi vẫn chưa nguôi giận: "Nếu bây giờ Sách tiên tri nói với anh rằng em không phải người anh đang tìm, vậy anh sẽ bỏ rơi em, đi tìm người trong lòng thật sự của anh sao?"
Nolan cau mày: "Nói linh tinh gì thế."
"Bất kể có Sách tiên tri hay không, anh vẫn sẽ yêu em, đúng không?" Bạch Vi hỏi.
"Đương nhiên." Nolan đáp không chút do dự.
"Vậy vì sao anh lại cho rằng không có Sách tiên tri thì em sẽ không yêu anh?"
Nolan sững người.
Bạch Vi có chút tức giận: "Sau này không được nói những lời như vậy nữa." Nói xong liền quay lưng lại, không thèm để ý đến hắn.
"Anh sai rồi." Người đàn ông từ phía sau ôm cô vào lòng, "Đừng giận nữa."
Cô vẫn nghiêm mặt: "Vậy còn phải xem anh dỗ thế nào đã."
Hắn khẽ cười, bế ngang cô lên.
"Anh định đi đâu?" Bạch Vi ôm chặt cổ hắn, thấy hắn đi ngang qua giường mà không dừng lại.
Nolan dịu dàng nói: "Đợi em lâu rồi, nước trong bồn tắm chắc đã nguội mất rồi."
Trong đêm hè tĩnh lặng, làn nước đã nguội lại càng xoa dịu cơn nóng lúc này. Những giọt nước mát lạnh trượt qua thân thể còn đang nóng bỏng, theo từng chuyển động của hắn mà hòa quyện vào cơ thể cô.
Nước trong bồn tràn ra, loang trên sàn thành một vệt ướt. Mái tóc đen ướt sũng buông dài như rong biển mê hoặc lòng người, rất nhanh đã được một bàn tay rắn rỏi và săn chắc vớt lên.
Mọi cơn nóng ẩm đều bị làn nước ấy nuốt trọn.
Đêm đã khuya, Bạch Vi quấn khăn tắm ngồi bên mép giường, để Nolan chậm rãi lau khô mái tóc dài cho cô.
"Nolan," Cô chợt nhớ ra điều gì, "Có phải Sách tiên tri lại đưa ra chỉ dẫn mới rồi không?"
Nolan bình thản đáp: "Không có."
"Sách tiên tri không đưa ra bất kỳ chỉ dẫn nào."