147. Chương 147: Truy Bắt

Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 147: Truy Bắt

Thành Phố Sương Mù - Na Thù thuộc thể loại Linh Dị, chương 147 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Suốt nhiều ngày sau đó, Bạch Vi và Alfonso ẩn mình trong rừng để dưỡng sức. Trong rừng không thiếu trái dại và suối mát, việc no bụng không thành vấn đề. Thỉnh thoảng Bạch Vi lại biến thành mèo trắng lẻn vào làng, mang về băng gạc và thuốc men.
Thế nhưng Alfonso chưa từng dùng đến những thứ Bạch Vi mang về. Mỗi ngày, cậu chỉ lặng lẽ quấn hết lớp chăn này đến lớp chăn khác quanh mình.
Bạch Vi chưa từng thấy kiểu chữa trị nguyên thủy đến vậy.
"Cậu ổn chứ?" Cô không khỏi lo lắng, bước tới kéo nhẹ tấm chăn.
Không ngờ Alfonso giật mình run rẩy, gần như gào lên khản cả giọng: "Đừng chạm vào tôi!"
Bạch Vi lập tức giơ hai tay lên, nhưng hơi nóng còn vương trên đầu ngón tay khiến cô giật mình.
"Cậu đang sốt." Cô buột miệng. Nhưng rất nhanh cô đã nhận ra, nhiệt độ cơ thể của thiếu niên này không chỉ đơn giản là sốt. Cậu như một ngọn lửa đang cháy rực. Nếu trong cơ thể cô không có lửa Niết Bàn, e rằng đã bị thiêu cháy từ lâu.
"Cô..." Alfonso cũng nhận ra mình thất thố như vậy, cậu cố gắng bình ổn lại hơi thở, "Cô không cần lo cho tôi."
Bạch Vi im lặng nhìn thiếu niên cuộn mình trong chăn. Rõ ràng cậu đang chịu đựng cơn đau đớn khủng khiếp, mà câu nói vừa rồi có lẽ đã tiêu hao gần hết chút sức lực ít ỏi còn lại.
"Như vậy không ổn." Cô khẽ dừng lại. "Cậu sẽ chết."
Alfonso nhìn cô qua chiếc mặt nạ, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Vậy thì chết." Cậu nói.
Bạch Vi lặng thinh. Cô không cứu được kẻ đã có ý định tìm đến cái chết. Huống hồ, trước mắt cô còn việc quan trọng hơn — tìm ra những đốm lửa mà nữ phù thủy đã giấu trong mê cung.
Nhân sư chỉ cho cô một tháng. May mà thời gian trong Mê Cung Nhân Sư trôi chậm hơn bên ngoài rất nhiều. Đã qua ngần ấy ngày, cát trong đồng hồ cát mới rơi được một nửa, nghĩa là bên ngoài mới chỉ qua nửa ngày mà thôi. Thế nhưng tâm trạng của Bạch Vi không vì vậy mà nhẹ nhõm. Tìm kiếm giữa biển trời mênh mông như thế này, dù có thêm bao nhiêu thời gian e là cũng vô ích.
Những ngày qua, cô đã biến thành mèo trắng, len lỏi qua từng thôn xóm. Quy mô của chúng lớn hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Từng cụm dân cư nối tiếp nhau, ngăn cách bởi những dòng sông hay gò đất nhỏ, kéo dài đến tận chân trời. Cô từng nằm trên mái nhà nghe dân làng trò chuyện đêm khuya, biết được tận cùng của Elpis là một vùng biển rộng lớn — chỉ là chưa ai từng đi bộ xa đến thế.
Nhưng không một ai nhắc đến bất kỳ manh mối nào liên quan đến những đốm lửa.
Cho đến một buổi chiều nọ, tiếng tù và quen thuộc lại vang lên từ trung tâm vương thành.
Những người đang quây quần bên đống lửa bỗng bật dậy, không kịp dập tắt lửa đã vội vã ùa ra ngoài.
"Địa hỏa lại bùng lên nữa rồi sao?" Có người trong đám đông càu nhàu.
Lập tức có kẻ đáp lại: "Chẳng phải vì lời tiên đoán của đứa con trai phù thủy kia sao."
"Đi nhanh lên, vào được vương thành là an toàn rồi."
Trên mái hiên, con mèo trắng đang nghe lén khẽ nheo mắt, nhanh chóng hòa vào dòng người.
Đêm nay cổng thành mở toang, dân làng ùn ùn kéo vào trong. Những ngọn đuốc trên tường thành cháy bập bùng, ánh lửa hắt lên gương mặt vô cảm của binh lính canh cổng, phảng phất một cảm giác khẩn trương khó nói thành lời.
Bạch Vi lẩn trong đám đông, lặng lẽ tiến vào trung tâm vương thành.
Người dân bị dồn về quảng trường. Các quán rượu và nhà trọ dọc đường đều đóng cửa khi tiếng tù và vang lên. Không còn nơi nương náu, họ đành tìm một góc trú qua đêm dưới mái vòm hoặc trong những con hẻm nhỏ. Có vẻ họ đã quen với chuyện này, ai nấy tự giác tản ra, chen chúc cùng đám người vô gia cư trong thành.
Bạch Vi biến lại thành người, khoác áo choàng, theo dòng người chui xuống dưới một mái vòm đá.
Đám vô gia cư ở đây đã quen mặt những người dân làng: "Này, lại gặp rồi, lần này định ở đây bao lâu?"
"Biết sao được?" Một người đàn ông ngồi xuống, hừ lạnh. "Ta thấy bên ngoài yên ắng lắm. Trước giờ có thấy địa hỏa bùng lên đâu. Cái gọi là lời tiên đoán đó chắc chỉ là bịa đặt."
"Đợi đến khi địa hỏa bùng lên thì ngươi chạy cũng không kịp. Nên cảm tạ lòng nhân từ của quốc vương đi."
"Địa hỏa là gì vậy?" Bạch Vi khẽ hỏi người phụ nữ trẻ bên cạnh.
Chưa kịp trả lời, gã vô gia cư mở đầu câu chuyện đã quay sang: "Người lạ à?"
Bạch Vi theo phản xạ kéo chặt áo choàng, giấu mặt vào bóng tối. Gã ta cũng chẳng để tâm, tiếp lời: "Ai mà biết thứ đó là gì? Chúng ta chưa từng thấy."
Một người bên cạnh phụ họa thêm: "Đúng thế. Chỉ là lời tiên đoán bừa bãi của đứa con trai phù thủy, vậy mà mấy vị đại nhân trong vương thành lại tin sái cổ."
"Tiên đoán gì?" Bạch Vi tò mò.
Gã vô gia cư nói: "Ở Elpis có một kẻ quái dị. Lời hắn nói ra chưa từng sai. Một năm trước, hắn tiên đoán toàn bộ thôn làng nơi đây sẽ bị địa hỏa nuốt chửng, không ai sống sót khỏi biển lửa. Nhưng đừng lo, hắn đã bị thiêu chết, không còn nói ra những lời xúi quẩy ấy nữa."
Mi mắt Bạch Vi khẽ giật: "Vì sao các ngươi gọi hắn là đứa con trai phù thủy? Hắn có quan hệ gì với phù thủy?"
Mọi người bỗng im bặt. Một lúc sau, gã vô gia cư phá vỡ sự im lặng: "Hắn bị bỏ rơi từ khi mới sinh. Một nữ vu y trong làng đã mang hắn về nuôi. Nhưng cái đồ vô ơn ấy, lời tiên đoán đầu tiên lại chính là ngày chết của bà ta."
"Lạ thay, vu y thật sự chết đúng như lời hắn nói."
"Bà ta chết thế nào?" Bạch Vi hỏi.
"Ngã xuống vách núi." Một bà lão hạ giọng. "Khi tìm thấy, xương cốt toàn thân đều gãy nát."
"Khi vu y chết, đứa trẻ ấy mới tám tuổi." Một người phụ nữ khác tiếp lời: "Hắn chẳng tỏ vẻ đau buồn. Tự mình cõng thi thể mẹ nuôi về, rồi phóng lửa thiêu sạch. Sau đó sống một mình trong căn nhà gỗ bà để lại, kiếm sống bằng cách bán thảo dược và bói toán."
"Đáng sợ lắm." Người phụ nữ ôm chặt hai tay. "Đôi mắt của hắn như thể nhìn thấu tất cả. Ngươi chỉ cần đứng trước mặt hắn, mọi bí mật đều không còn. Hắn giống như... giống như quỷ dữ!"
"Vậy hắn tên gì?" Bạch Vi hỏi.
"Không có tên. Vu y chưa từng đặt tên cho hắn."
Mọi người càng nói càng hăng, thêm thắt đủ điều về bí mật của "đứa con trai phù thủy". Bạch Vi ngồi giữa đám đông, lặng lẽ nghe họ thêu dệt. Cô không khỏi tự hỏi, Alfonso có phải chính là "đứa con trai phù thủy" đã bị thiêu sống kia không?
Nhưng thiếu niên ấy rõ ràng chỉ là một con người, cùng lắm là một con người có phần cổ quái, đâu đến mức bị ma quỷ hóa như vậy.
"Vậy rốt cuộc địa hỏa có thật không?"
"Đợi đến ngày nó bùng lên thì sẽ biết."
"Thế chẳng phải chúng ta đều chết hết sao?"
"Sợ gì chứ? Nghe nói quốc vương đã mời Thần Ngàn Mặt đến."
"Có tác dụng không?"
"Ai mà biết được..."
Bạch Vi nghe họ tán gẫu câu được câu chăng, cho đến khi đột ngột bật thẳng người dậy: "Các ngươi nói gì? Quốc vương mời ai cơ?"
"Thần Ngàn Mặt — vị thần toàn năng, Thần Ngàn Mặt."
Trong Mê Cung Nhân Sư cũng có Thần Ngàn Mặt?
Có thể là Nolan không?
Tim Bạch Vi bỗng đập loạn, không sao khống chế được.
Đêm đã về khuya, những ngọn đuốc trên quảng trường lần lượt tắt lịm. Lúc này, ánh sáng le lói từ các ngõ nhỏ xung quanh mới dần lộ ra. Những con hẻm hẹp và ngoằn ngoèo vây quanh quảng trường, các kỹ viện và chợ đen trong đó chẳng những không vì dòng tá điền đổ vào mà đóng cửa, trái lại còn thắp đèn nến, nghênh đón khách lạ. Chỉ cần có vàng là có thể mua được một chỗ dung thân.
Quang cảnh ấy giống hệt Hẻm Nhện ở thành Đa Luân.
Nhưng đám thương nhân trong hẻm cũng không dám quá phô trương. Đội quân phòng vệ tuần đêm của vương thành thỉnh thoảng lại đi qua, đề phòng có biến động.
Đến nửa đêm, đội phòng vệ một lần nữa đi ngang trước mặt Bạch Vi. Lần này, cô lặng lẽ rời khỏi đám đông, tìm một góc khuất không người, biến thành mèo trắng rồi lặng lẽ bám theo.
Đội quân tiến đến trước cổng vương cung thì dừng lại chỉnh đốn. Viên chỉ huy dẫn đầu gõ cửa cung, một mình bước vào. Bạch Vi nhân lúc cánh cổng khép mở đã len qua khe hở mà chui vào trong.
Cô vốn tưởng hành động của mình rất kín đáo, nào ngờ trên đầu vang lên một tiếng quát khẽ: "Ai đó?"
Giọng nói ấy quá đỗi quen thuộc. Bạch Vi giật mình ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt nâu của viên chỉ huy.
Chính là tên kỵ sĩ đeo mặt nạ từng dùng trường đao ép cô mấy hôm trước, rồi lại bị cô quật cho một đòn.
"Mèo à?" Hắn nhíu mày.
Ngay khi hắn định cúi xuống bắt lấy mèo trắng, phía trên lan can vang lên một giọng nữ ôn hòa: "Ngài Berion, bệ hạ đã đợi ngài rất lâu."
Động tác của hắn khựng lại. Mèo trắng thừa cơ thoát đi, bộ lông mềm mượt vô tình lướt qua lòng bàn tay hắn, khiến hắn thoáng thất thần. Đến khi hoàn hồn, mèo trắng đã biến mất vào sâu trong cung điện.
Berion đứng dậy, cúi chào người sau lan can, rồi vội vã rời đi.
Bạch Vi chưa đi xa. Cô nấp sau cột đá, ngẩng đầu quan sát người phụ nữ phía trên. Đó là một mỹ nhân ung dung cao quý, tuổi còn trẻ nhưng ánh mắt đã trầm ổn đến mức khó dò. Nàng đứng bên lan can một lúc rồi nhấc váy quay đi. Tấm lưng thẳng tắp, chiếc cổ trắng ngần thanh nhã như thiên nga. Dù ở nơi không ai trông thấy, phong thái cũng không hề buông lơi.
Khi đại điện trở nên tĩnh lặng, Bạch Vi lập tức lao về hướng Berion vừa biến mất. Không mất nhiều công sức, cô lần theo dấu chân của hắn mà tìm được tẩm cung của quốc vương.
Vị chỉ huy cao lớn cúi đầu đứng trước cửa. Cánh cửa chạm trổ đóng kín, qua khe hở chỉ thấy thấp thoáng ánh nến lay động.
Bạch Vi nằm phục một lúc, rồi khéo léo leo lên khung cửa sổ đá.
Sau lớp màn trướng vang lên tiếng rên rỉ mềm yếu xen lẫn tiếng khóc nức nở của phụ nữ.
Một lúc sau, hai thiếu nữ quấn chăn loạng choạng bước xuống giường, được thị giả dẫn qua cửa ngầm rời khỏi tẩm cung. Màn trướng được vén lên, vị đế vương đang độ tráng niên để trần ngực đứng bên giường.
"Mời ngài Berion." Ông nghiêng đầu dặn thị giả, tiện tay khoác một chiếc áo choàng.
Cửa tẩm cung mở ra. Berion trong bộ giáp bạc bước vào, cung kính nói: "Bệ hạ, đứa con trai phù thủy đã bị thiêu chết."
"Thi thể đâu?" Quốc vương hỏi.
Berion chần chừ trong giây lát: "Không tìm thấy. Có lẽ đã bị thiêu thành tro."
"Ồ, vậy sao?" Quốc vương nhận ly rượu đỏ từ tay thị giả, nhấp một ngụm. "Nhưng ta nghe nói, đêm đó có người đã cứu đứa con trai phù thủy."
Hơi thở của Berion lập tức khựng lại.
"Đi đi, tìm cho ra kẻ phá rối đó." Quốc vương mỉm cười hiền hòa. "Mang xác bọn chúng về đây."
"Tuân lệnh."
"Làm nhanh lên." Quốc vương nói thêm. "Đêm nay Thần Ngàn Mặt sẽ đến. Trước khi trời sáng, nhất định phải xử lý xong."
"Tuân lệnh."
Bạch Vi cứng người trên bậu cửa sổ đá. Nếu cô ở lại đây, rất nhanh sẽ có thể gặp Thần Ngàn Mặt. Nhưng Alfonso sẽ lại rơi vào nguy hiểm.
Thấy Berion lĩnh mệnh rời đi, Bạch Vi nghiến răng, nhảy khỏi cửa sổ, lợi dụng bóng đêm lao về phía ngoài thành.
Bốn phía vương thành đã lác đác có động tĩnh. Những ngọn đuốc tụ lại thành từng điểm sáng nơi rìa thành, tiếng vó ngựa trầm thấp mà chỉnh tề. Có ít nhất ba đội phòng vệ đã được điều động, tiến vào rừng truy lùng đứa con trai phù thủy.
Bạch Vi không dám chậm trễ, chạy một mạch về chỗ ẩn thân trước đó.
Trên đất vương vãi trái dại và chăn, nhưng không thấy bóng dáng Alfonso đâu.
Cô lập tức biến lại thành người, nhặt chăn lên, mấy cú đá tung trái dại, giẫm loạn dấu vết trên đất. Dưới ánh trăng sáng tỏ, cô tìm thấy những dấu chân mờ trong bụi cây. Vừa lần theo, vừa xóa đi dấu tích phía sau, cô đi một mạch đến bên một đầm nước.
Đầm nước nằm dưới chân vách núi, vô cùng kín đáo. Dưới ánh trăng, thiếu niên gầy gò quay lưng về phía cô, nửa thân ngập trong nước. Trên lưng không còn dấu tích bị lửa thiêu đốt, làn da hồng nhạt mịn màng như trẻ sơ sinh.
Nghe thấy tiếng động, cậu có hơi nghiêng người.
Cậu không mặc gì, nhưng vẫn đeo chiếc mặt nạ sắt thô kệch. Đôi mắt xanh nhạt nhìn qua hai lỗ tròn, sắc lạnh đến thấu xương trong một khoảnh khắc.
Nhưng cũng chỉ là khoảnh khắc.
Khi nhận ra người bên đầm là Bạch Vi, ánh mắt ấy lại dịu xuống.
"Sao cô lại quay về?" Alfonso xoay hẳn người, hơi ngẩng đầu nhìn cô.
Lúc này Bạch Vi mới bừng tỉnh, bên tai dường như lại vang lên tiếng vó ngựa và tiếng người gọi nhau.
Cô siết chặt tấm chăn, bước thẳng xuống đầm nước. Trong ánh nhìn kinh ngạc của Alfonso, cô quấn chăn quanh người cậu.
"Họ biết cậu chưa chết." Bạch Vi nói. "Quốc vương đã hạ lệnh phải mang thi thể của chúng ta về."
Alfonso nhìn cô: "Ồ, hóa ra mấy ngày nay cô đã vào vương cung."
Bạch Vi nhíu mày. Đây là điều quan trọng sao?
Thiếu niên lại hỏi: "Mang thi thể của 'chúng ta' về?"
"'Chúng ta'..." Cậu chậm rãi nhấm nháp hai chữ ấy, rồi bật cười. "Vi, cô đã hoàn toàn bị tôi kéo xuống nước rồi."
Bạch Vi cười lạnh: "Chưa chắc. Tôi có thể quay lưng bỏ đi ngay bây giờ."
"Cô sẽ không." Alfonso nói khẽ. "Nếu không, cô đã chẳng quay lại."
Bạch Vi nhất thời nghẹn họng.
Trên vách núi vọng xuống tiếng vó ngựa từ xa dần tiến lại gần.
"Giờ thì còn trốn đi đâu được nữa?" Alfonso thở dài.
Cậu nắm lấy vai Bạch Vi, bất ngờ dùng sức kéo mạnh. Cả hai cùng chìm xuống nước.
Bạch Vi không ngờ sức của cậu lại lớn đến vậy. Cô không kịp phòng bị đã bị kéo tuột xuống đầm.
Đầm nước sâu hơn vẻ ngoài rất nhiều. Alfonso dẫn cô lặn một mạch xuống dưới, cuối cùng dừng lại trên một tảng đá lớn dưới đáy. Nước bao bọc quanh thân khiến ngũ cảm của Bạch Vi trở nên trì độn. Tiếng vó ngựa đã hoàn toàn biến mất. Trong tầm mắt chỉ còn ánh trăng mờ nhạt trên mặt nước và đôi mắt thiếu niên ánh lên ý cười bên cạnh cô.
"Hóa ra cô không biết bơi." Cậu ghé sát tai cô, nhả ra một chuỗi bọt khí.
Bạch Vi hối hận vô cùng. Lẽ ra cô không nên quay lại.
Dường như nghe thấu tiếng lòng của cô, thiếu niên lại tươi cười rạng rỡ hơn.
"Muộn rồi." Cậu vòng tay qua cổ cô, hào phóng truyền cho cô một ngụm khí.
"Bây giờ có hối hận... cũng đã muộn."