Chương 23: Lồng chim

Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 23: Lồng chim

Thành Phố Sương Mù - Na Thù thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nolan chọn một buổi chiều yên tĩnh để quay lại trang viên Waldorf lần nữa.
Lần này hắn không giả dạng thành Công tước Sethbin, cũng không mang theo Blackberry. Hắn hóa thân thành một người làm vườn bình thường, lặng lẽ xâm nhập trang viên Waldorf.
Toàn bộ dấu hiệu tang lễ màu trắng trong trang viên đã được dỡ bỏ, trả lại vẻ bình thường như mọi ngày, không còn chút u ám nào từ cái chết của tiểu thư Waldorf để lại.
Từ sân sau, Nolan rảo bước đến dưới phòng ngủ của tiểu thư Waldorf. Hắn lắng nghe động tĩnh xung quanh, rồi nhẹ nhàng nhún người, đặt chân lên ban công nhỏ của căn phòng.
Hắn đẩy cửa sổ, bước vào trong.
Nếu Bạch Vi là Kẻ mổ bụng, vậy thì những dấu vết cô để lại với thân phận ấy rất có thể nằm ở nơi cô đã sống suốt mười tám năm. Nolan quan sát căn phòng, như thể đang khám phá mười tám năm cuộc đời của Bạch Vi.
Căn phòng đã bị dọn dẹp gần hết. Màn giường, chăn nệm hay trang phục đều đã bị dọn đi sạch sẽ, chỉ còn trơ trọi chiếc bàn trang điểm, một giá sách nhỏ xíu và một chiếc bàn viết cũ kỹ. So với phòng ngủ của đa số các tiểu thư quý tộc, nơi này giản dị đến bất ngờ.
Nolan có thể hình dung ra cảnh mỗi sáng sớm, Bạch Vi mặc chiếc váy lót màu hồng phấn, ngồi trước bàn trang điểm chải mái tóc đen dày. Cô không sở hữu vô số trang sức lộng lẫy như những tiểu thư cùng trang lứa, nhưng Nolan biết, sau khi sửa soạn, Bạch Vi sẽ đẹp hơn bất kỳ ai trong số họ.
Hắn bước đến giá sách, liếc nhìn những cuốn sách trên đó. Trên kệ sách cũ kỹ có mấy quyển sách cổ tích xưa cũ, phủ một lớp bụi dày. Mọi thứ trên bàn viết cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ, ngăn kéo trống rỗng, không còn sót lại thứ gì.
Nolan đi một vòng, không tìm thấy bất kỳ manh mối nào liên quan đến Kẻ mổ bụng. Hắn cũng không vội, cứ thế ngồi xuống chiếc giường Bạch Vi từng nằm, lắng nghe tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ, đồng thời sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu.
Mọi bằng chứng bên ngoài đều hướng về Fisher, nhưng những manh mối ẩn giấu lại khiến Nolan tập trung vào Bạch Vi. Chắc hẳn cô có mối thù sâu sắc với Fisher, nếu không đã chẳng cố tình để lại những dấu vết đủ để buộc tội hắn. Cô biết mình không thể giết chết một huyết tộc như Fisher, nên mới đổ bảy vụ án mạng lên đầu hắn, mượn sức mạnh bên ngoài để giáng cho hắn một đòn chí mạng.
Trong mắt Nolan, tính toán này của Bạch Vi tuy có phần khôn vặt, nhưng vẫn còn non nớt — chưa kể cô còn để lại chiếc trâm cài. Cô đã quá sơ suất khi cất giữ hung khí chưa được xử lý ngay bên cạnh mình. Điều Nolan không hiểu là vì sao Bạch Vi lại tự sát. Nếu chỉ muốn làm Fisher bị thương nặng, cô hoàn toàn không cần đánh đổi cả mạng sống, thế mà cô lại dùng chính thủ pháp đã giết bảy người trước đó để kết liễu đời mình.
Cô muốn dùng cái chết để thoát khỏi sự khống chế của Fisher, giành lấy một cuộc đời mới sao?
Nolan nghiêng về câu trả lời phủ định. Bạch Vi không hề chắc chắn mình sẽ được sống lại, bởi trong đêm ở nhà thờ Thánh Marian, sự mơ hồ và bối rối của cô khi sắp tái sinh không hề giống như đang giả vờ.
Cô đã chuẩn bị sẵn sàng để bước vào cõi chết.
Nolan không tin Bạch Vi là người tìm đến cái chết một cách mù quáng, vậy rốt cuộc điều gì đã khiến cô lựa chọn con đường ấy?
Hắn đang suy nghĩ thì bỗng nghe thấy tiếng khóc nén nghẹn vọng tới. Âm thanh ấy hòa lẫn trong tiếng mưa, tựa tiếng chim non kêu than, yếu ớt và xé lòng. Nolan đứng dậy, bước tới bên cửa sổ để lắng nghe. Chỉ trong chốc lát, hắn đã xác định được nguồn gốc tiếng khóc — nó đến từ sân sau.
Một cơn gió nhẹ lướt qua, Nolan đã có mặt giữa sân sau.
Trên hành lang ven vườn có một cậu bé chừng tám, chín tuổi đang ngồi, trong lòng ôm một chiếc lồng chim trống không, khóc đến thảm thiết.
Nolan liếc mắt liền nhận ra cậu bé — con riêng của Tử tước Waldorf và phu nhân Bella. Trong ký ức của hắn, đó là một đứa trẻ rất mờ nhạt, luôn nép sau lưng phu nhân Bella, rụt rè nhìn những vị khách đến viếng.
Thấy Nolan đột ngột xuất hiện, cậu bé sợ đến mức nín bặt.
"Sao cậu lại khóc?" Nolan hạ giọng hỏi. Đứa trẻ này dường như chẳng thừa hưởng được sự sắc sảo hay cứng rắn nào từ mẹ mình, trên gương mặt non nớt hiện rõ vẻ yếu đuối và hoảng sợ.
Cậu bé sụt sịt một lúc, rồi lí nhí đáp: "Chim của tôi... chim sắp chết rồi."
Nolan nhìn chiếc lồng chim trong tay cậu – bên trong không hề có con chim nào.
"Chim của cậu ở đâu?"
Giọng cậu bé càng nhỏ hơn: "Ở... ở chỗ Louis."
Nolan kiên nhẫn hỏi tiếp: "Vậy bây giờ Louis đang ở đâu?"
Cậu bé giơ tay chỉ về phía sâu trong vườn. Phần lớn cây cỏ trong vườn dưới cơn mưa đã khô héo, lại không ai dọn dẹp, chen chúc bịt kín lối đi nhỏ, khiến khu vườn vốn đã rộng nay càng thêm u tịch.
Nolan bước theo hướng cậu bé chỉ.
Càng đi sâu vào, ánh sáng càng tối dần. Cuối cùng, trước mắt hắn không còn là cảnh cành khô lá úa nữa mà là một chiếc lều dựng bằng gỗ và bạt. Chiếc lều rộng khoảng bằng nửa gian phòng ngủ, trên đỉnh cắm mấy lá cờ đầu lâu vẽ tay xiêu vẹo cùng vài chiếc lông vũ sặc sỡ, trông hệt như căn cứ trò chơi của trẻ con.
Nolan lắng nghe động tĩnh bên trong lều. Từ đó vọng ra đủ thứ âm thanh, tiếng gầm trầm thấp, tiếng nức nở, tiếng móng vuốt cào đất, và cả tiếng vật nặng húc xuống nền.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, khoảnh khắc Nolan vén tấm bạt lều lên, hắn vẫn sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Bên trong lều như một vườn thú thu nhỏ. Đủ loại động vật lớn nhỏ cuộn mình dọc hai bên — thỏ rừng, lửng, cáo lửa, công, chim sơn tước, vẹt, cùng nhiều loài dã thú vùng núi sâu không rõ tên. Không có dây trói, cũng chẳng có lồng sắt giam giữ chúng, thế mà từng con một đều ngoan ngoãn nằm yên trong lều, không chạy trốn hay quấy phá, thấy Nolan cũng chẳng hề sợ hãi.
Nolan chợt nhớ lời đám gia nhân trong trang viên từng nói thiếu gia Louis rất thích động vật nhỏ. Xem ra đây chính là nơi Louis nuôi những con vật cưng của mình.
Thế nhưng, ngoài đám động vật ấy ra, trong lều lại không thấy Louis đâu.
Nolan hứng thú dạo quanh căn cứ bí mật của Louis. Đi được một đoạn, hắn đột ngột dừng lại. Hắn ngồi xổm xuống, vân vê một nắm đất trên mặt đất. Lớp đất này còn mới, khô ráo, không hề ẩm ướt như bình thường. Hắn vung tay gạt lớp đất khô xốp ấy đi, quả nhiên phát hiện bên dưới là một cánh cửa ngầm.
Hắn nắm lấy vòng sắt trên cửa, dùng sức kéo mạnh. Bên dưới cánh cửa là một lối đi nhỏ do con người đào.
Nolan vốn định đóng cửa ngầm lại rồi rời đi. Hắn không có ý định quấy rầy khu vườn bí mật của Louis, nhưng một thứ trong đường hầm đã giữ chân hắn lại: một mảnh kim loại mạ vàng bị gãy, cắm xiên trong đất, hoa văn trên đó vẫn còn có thể nhận ra một cách lờ mờ.
Hoa văn ấy chính là dây leo ba lá sống động như thật.
Fisher từng nói, ngày tiểu thư Waldorf qua đời, trong phủ đã mất một chiếc lồng chim mạ vàng hình dây leo ba lá. Vậy mà tại đây lại phát hiện tàn tích được nghi là của chiếc lồng chim đó.
Đồng tử của Nolan trầm xuống. Hắn không do dự thêm nữa, cúi người bước vào lối đi nhỏ.
Rắc một tiếng, cánh cửa ngầm khép lại trên đầu hắn.
Không biết đã đi bao lâu trong đường hầm, trước mắt Nolan bỗng trở nên rộng mở — phía trước là một tầng hầm, bốn phía được dựng bằng lớp cách nước.
Trong tầng hầm đặt hai hàng bể kính kín mít. Bên trong mỗi bể là những cành cây dựng đứng, trên từng cành đậu đầy những con dơi. Sự xuất hiện của Nolan khiến bầy dơi trong bể hoảng loạn, vô số con vỗ cánh lao vào thành kính, hết lần này đến lần khác.
Với số lượng dơi khổng lồ như vậy, lẽ ra Nolan phải sớm cảm nhận được sự tồn tại của chúng. Nhưng những bể kính này đã chặn đứng mọi âm thanh, cho dù lúc này bầy dơi điên cuồng va đập, Nolan vẫn không nghe thấy một tiếng động nào.
Nolan chấn động vô cùng. Không chỉ vì nơi đây tích trữ một lượng dơi lớn đến thế mà còn vì đặc tính của chúng – tất cả đều là những “con mắt” đã được cải tạo.
Có kẻ đã xây dựng một căn cứ nuôi dưỡng những “con mắt” thô sơ dưới lòng đất.
Cải tạo động vật thành “con mắt” là một công trình cực kỳ khó khăn. Trước hết phải chọn được vật chủ phù hợp, không phải loài nào cũng có thể biến thành “con mắt”, mà cho dù phù hợp cũng chưa chắc đạt chuẩn. Tiếp đó là phải nắm được phương pháp chế tạo “con mắt” — thứ từng bị coi là ma thuật đen từ thời Trung cổ và đã bị cấm tuyệt từ lâu.
Nolan khó có thể tưởng tượng một thiếu niên mười ba tuổi như Louis lại có thể tạo ra nhiều “con mắt” đến vậy. Hơn nữa, những “con mắt” này rõ ràng có chất lượng rất cao, đủ thấy tay nghề của kẻ chế tạo tinh vi đến mức nào.
Nolan đi xuyên qua hai hàng bể kính, dừng lại trước một bệ đá được xếp bằng đá tảng ở cuối tầng hầm. Giữa bệ có một con sơn ca đang thoi thóp. Con chim này có dáng vẻ rất đẹp, mắt bị che bằng một lớp băng vải, không biết có phải là con vật mà con trai phu nhân Bella đang tìm hay không.
Bên trái bệ đá có một giá chứa đồ cao gần nửa người. Trên giá đặt rất nhiều lọ thủy tinh nhỏ, mỗi lọ đều dán nhãn, bên trong chứa đủ loại hạt tròn li ti. Nolan liếc mắt đã nhận ra tất cả những hạt ấy đều là “con mắt” đã được thu thập xong.
Hắn quan sát các nhãn dán, phát hiện phần lớn các lọ đều ghi chữ “Vi”. Sau chữ “Vi” trên từng lọ là những ngày tháng khác nhau cùng vài ký hiệu mà Nolan không hiểu.
Suy nghĩ trong chốc lát, hắn lấy xuống một lọ có ghi chữ “Vi”.