Chương 31: Người trong mộng

Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 31: Người trong mộng

Thành Phố Sương Mù - Na Thù thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Vi?"
Bạch Vi thu ánh mắt khỏi khung cửa sổ, quay đầu nhìn về phía cửa. Cánh cửa gỗ bị đẩy ra, một cái đầu nhỏ thò vào.
Là Lillian.
Bạch Vi liếc nhìn chiếc váy múa của Lillian, từng lớp xếp chồng tinh xảo tựa cánh hoa: "Hôm nay không có biểu diễn sao?"
"Có chứ, có chứ, nhưng tối mới lên sân khấu." Lillian nhảy nhót tung tăng đến phía sau Bạch Vi, nở nụ cười rạng rỡ và duyên dáng.
Bạch Vi đoán: "Vậy tìm tôi có chuyện gì? Chẳng lẽ tên hề mà tôi tìm đã có tin tức rồi?"
Lillian lắc đầu: "Chưa đâu. Vi, có phải cô nhớ nhầm rồi không? Trong đoàn xiếc thật sự không có gã hề mà cô nói. Tôi đã hỏi từng người rồi, không có thật."
Bạch Vi khẽ cau mày. Rõ ràng cô đã nhìn thấy tên hề ấy trên sân khấu, sao lại có chuyện không tồn tại được? Cô rất muốn trực tiếp hỏi hắn, vì sao chỉ gặp thoáng qua mà hắn lại như thể nhìn thấu tâm tư cô.
Thấy Bạch Vi thất thần, Lillian bèn nói thẳng mục đích: "Đoàn xiếc mới về một lô váy mới. Lão Hope dặn tôi nhắn cô cũng đi chọn vài chiếc."
Bạch Vi sững người: "Tôi có váy rồi, không cần..."
Lillian chống tay lên hông: "Cô cứ mặc đi mặc lại có mỗi một cái váy. Làm ơn thương nó một chút, cho nó được nghỉ ngơi đi, được không?"
Bạch Vi cúi đầu nhìn chiếc váy đã sờn mép vì giặt giũ quá nhiều trên người mình, vẫn quyết định lý luận thêm lần nữa: "Tôi đâu có lên sân khấu để múa, mặc đẹp thế để làm gì?"
"Vì cô có một gương mặt đẹp." Lillian túm lấy cổ tay Bạch Vi. "Gương mặt đẹp sao lại đi cùng cái váy sắp thủng lỗ chứ? Hơn nữa Love cũng đang thử váy, đám đàn ông ngoài kia đuổi mãi không đi. Cô muốn thấy Love khóc à?"
Đương nhiên là không. Điều Bạch Vi ghét nhất chính là nhìn các cô gái rơi nước mắt.
Cô theo Lillian xuống khỏi tháp, trước khi rời đi còn không quên gõ cửa tầng dưới: "Koen, tôi vào nội viện một lát, cậu giúp tôi để ý cổng lớn nhé."
Từ trong cửa, thiếu niên đáp vọng lại một tiếng gọn lỏn. Lúc này Bạch Vi mới rời khỏi tháp canh.
Muốn tới nội viện phải đi qua sân trước. Tuyết trắng phủ kín khắp sân, bãi cỏ và đài phun nước đều không còn thấy rõ màu sắc ban đầu. Bức tượng ở trung tâm đài phun nước vừa thấy có người liền hào hứng quay phắt lại: "Các tiểu thư xinh đẹp, làm ơn cho tôi dựa vào một chút, sưởi ấm bầu ngực mềm mại của các cô đi, tôi sắp chết cóng rồi!"
Lillian tức giận nhíu mày: "Sid, tránh ra mau! Tuyết trên tay anh rơi hết lên bộ váy mới của tôi rồi!"
Sid xoa xoa mũi, theo phản xạ định sấn lại gần Bạch Vi, nhưng vừa nhìn rõ là cô thì lập tức lùi lại: "À... là tôi mắt mũi kèm nhèm rồi, không nhìn ra là cô, Vi."
Lillian cười khúc khích: "Sao không để Vi sưởi ấm cho anh?"
Sid dang tay ôm chặt lấy chính mình: "Tôi thấy... thật ra tôi cũng không lạnh lắm." Chỉ cần nghĩ tới cái cổ họng bị xé nát của Cancun, hắn lập tức cảm thấy những bông tuyết lạnh lẽo này trở nên đáng yêu lạ thường.
"Sid." Bạch Vi mỉm cười nhìn bức tượng đang run rẩy, "Nghe nói tối qua anh lại đem tôi ra cá cược, thắng được một khoản kha khá. Cược cái gì vậy?"
Sid chớp mắt. Bản năng sinh tồn mách bảo hắn rằng tuyệt đối không được để Bạch Vi biết họ đã cược chuyện gì.
"Ôi, trí nhớ của tôi kém thật." Hắn không biết từ đâu moi ra một nắm đồng vàng, nhét vào tay Bạch Vi. "Lại quên đưa cho cô."
Bạch Vi nhướn mày, thử cân số vàng trong tay. Số vàng không hề nhẹ, xem ra ván cược không hề nhỏ.
Cô bình thản liếc nhìn Sid đang cười gượng, rồi cất số vàng đi, quyết định sau này sẽ tính sổ với hắn.
Bạch Vi theo Lillian đi qua sân, đi vào một hành lang khác, rồi từ cầu thang ở cuối hành lang bước lên trên.
Bậc thang trải thảm mềm mại, hai bên tường treo đủ loại tranh sơn dầu. Trong mỗi bức tranh đều có một người đàn ông — những người đàn ông thuộc các thời đại khác nhau và thân phận khác nhau: có kẻ là kỵ binh, có người là địa chủ, có người là thương nhân, còn có vài bức quá cổ xưa, Bạch Vi cũng không thể phân biệt được.
Họ đều là những đời chủ nhân trước đây của đoàn xiếc Thung lũng Vàng.
Chân dung của Leon không nằm trong số những bức họa ấy. Theo lời lão Hope, Leon không thích treo chân dung mình cạnh chân dung người chết, nên vị trí lẽ ra phải treo tranh của ông đã trống trơn suốt nhiều năm.
Căn phòng thứ ba ở cuối cầu thang chính là nơi các cô gái thử váy. Bạch Vi còn chưa kịp bước vào đã thấy mấy gã đàn ông đang bám đầy ở cửa.
"Các người làm cái trò gì vậy?!" Lillian nổi giận, tung một cú đá thẳng vào gã đứng gần mình nhất.
Cú đá ấy khiến đám nhìn trộm lập tức tan tác bỏ chạy. Động tác nhanh nhẹn, phối hợp nhịp nhàng của chúng, hiển nhiên không phải lần đầu làm chuyện này.
Gã đàn ông bị đá thì không chạy, ôm mông cười hề hề nhìn Lillian: "Tôi bảo sao không thấy cô đâu, hóa ra là đi gọi viện binh."
Hắn trông còn rất trẻ, sở hữu một gương mặt sáng sủa và tràn đầy sức sống. Chỉ cần hắn cười như vậy thôi cũng rất dễ khiến các cô gái tim đập loạn nhịp.
Nhưng tiếc thay, Lillian rõ ràng không hề xiêu lòng.
"Angelo, anh có tin là tôi sẽ móc mắt anh ra, xem anh có khâu lại được không!" Lillian gằn giọng.
Nghe vậy, Bạch Vi không khỏi nhìn gã đàn ông thêm một lần. Thì ra đây chính là "bàn tay khéo léo" Angelo trong truyền thuyết. Trong tưởng tượng của cô, Angelo hẳn phải là một lão thợ may chất phác, ai ngờ lại là một gã trai trẻ phóng đãng.
Angelo xoa tay, làm ra vẻ đáng thương: "Ôi, tha cho tôi đi. Tôi mất ba ngày ba đêm mới khâu xong cho thằng nhóc Cancun đó, cô còn muốn tôi khâu nữa à? Không được không được, tuyệt đối không được."
Hắn vừa giả vờ đáng thương, lại không nhịn được liếc trộm Bạch Vi. Nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng của cô, hắn lập tức quay phắt đầu đi, nhanh như chớp kéo cửa phòng ra.
Bạch Vi mặt không cảm xúc nhìn gã đàn ông cao gầy làm bộ cúi mình thật sâu, hành lễ một cách khoa trương: "Các quý cô, mời vào."
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, một mùi hương quyến rũ lan tỏa, kèm theo đó là tiếng các cô gái ríu rít vang lên từ bên trong.
"Vi tới rồi!"
"Tuyệt quá, xem đám đáng ghét đó còn dám nhìn trộm nữa không."
"Vi, mau lại đây xem chiếc váy này của tôi có đẹp không!"
Cánh cửa khép lại phía sau lưng Bạch Vi. Cô như thể vừa bước ra khỏi mùa đông tuyết trắng để đi vào một ngày xuân trăm hoa đua nở. Những đóa hoa kiều diễm ấy lướt qua giữa muôn vàn váy áo, khiến cả căn phòng bừng sáng.
Thế nhưng trong bức tranh mê người ấy vẫn có chút tì vết.
Bạch Vi đi tới trước khung cửa sổ sát đất, cong ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính. Đám đàn ông xấu xa đang lén lút ngoài cửa sổ liền rơi xuống theo tiếng động đó, chồng chất lên nhau, lăn lóc trong sân tuyết trắng như những hình nộm xếp chồng lên nhau.
"Ha ha ha ha, mau ra xem kìa."
Các cô gái tụ lại bên cửa sổ, cười khúc khích chỉ trỏ những kẻ nhìn trộm đang chật vật trên nền tuyết.
Bạch Vi cong khóe môi, quay đầu nhìn người phụ nữ cao ráo đứng giữa phòng.
Cô gái ấy mặc một chiếc váy cung đình chiết eo màu vàng nhạt, phần ngực trước và tà váy đính đầy trân châu. Cô ấy nhấc nhẹ váy, xoay một vòng tại chỗ, rồi hào hứng nhìn về phía Bạch Vi: "Đẹp không?"
Bạch Vi: "Đẹp."
Love vui vẻ nheo mắt cười. Mỗi khi cô mỉm cười, đôi tai tinh linh giấu kín lại không kìm được lộ ra một chút nhọn xinh.
"Tôi đã chọn cho cô mấy chiếc váy rồi, xem thử có thích không." Love chạy lóc cóc đến, liên tục vấp chân mấy lần.
Bạch Vi nhìn những chiếc váy màu hồng nhạt ấy, do dự nói: "Tôi mặc mấy cái này... có lẽ không hợp đâu." Một người gác cổng sao lại ăn diện rực rỡ như tiểu thư quý tộc?
Love đứng phía sau Bạch Vi, cầm một chiếc váy xanh lam sẫm áp lên người cô ướm thử: "Ai nói là không hợp, đẹp thế này cơ mà."
"Nhưng tại sao cô lại cắt tóc đi vậy?" Love vuốt nhẹ mái tóc ngắn ngang tai của Bạch Vi, xót xa nói, "Mái tóc đen đẹp như thế, ở Đa Luân hiếm lắm đấy."
Bạch Vi nhìn chính mình trong gương. Mái tóc dài đen nhánh đã không còn, thay vào đó là kiểu tóc ngắn gọn gàng. Phần đuôi tóc hơi bướng bỉnh khẽ vểnh lên, chạm vào cằm, càng làm nổi bật đường nét cằm thanh mảnh của cô.
Vì sao lại cắt đi?
Có lẽ vì nỗi đau bị Cancun túm tóc, dẫm xuống bùn lầy khi ấy quá khắc sâu, đến mức chỉ một ngày sau khi dọn vào tháp canh, Bạch Vi đã tự tay cắt phăng mái tóc dài của mình.
Cuộc ẩu đả đó khiến cô nhận ra sự yếu đuối của bản thân. Cô không biết tương lai sẽ còn phải đối mặt với điều gì, nhưng trước khi đủ mạnh mẽ, cô buộc phải từ bỏ những thứ có thể khiến mình trở nên yếu đi.
Lý do khiến cô cắt bỏ mái tóc đen không chỉ có vậy, mà còn là cái bóng ám ảnh từ kiếp trước. Khi còn là tiểu thư Waldorf, tên ma cà rồng biến thái kia rất thích vuốt ve, chơi đùa với mái tóc dài của cô.
"Tiểu Vi, tóc của em thật đẹp."
Bạch Vi lắc đầu, cố xua đi những ký ức không vui trong đầu. Fisher đã chết trong trận hỏa hoạn ấy, nhưng dấu vết hắn để lại sâu đậm hơn cô tưởng rất nhiều.
"Vi, cô đang nghĩ gì vậy?" Love lắc nhẹ vai Bạch Vi. "Mau đi thử váy đi, chiếc này đó."
Bạch Vi bừng tỉnh, theo phản xạ đón lấy chiếc váy dài màu xanh lam sẫm.
"Không thử đâu, cô chọn chắc chắn không sai, lấy nó đi." Vừa nói, Bạch Vi vừa ôm chiếc váy ngồi xuống chiếc sofa nhỏ trong phòng.
Bạch Vi một mình lún sâu vào chiếc sofa mềm mại, lắng nghe các cô gái ríu rít bên cạnh. Tuyết ngoài cửa sổ đã thưa dần, nơi chân trời thấp thoáng tia nắng xuyên qua.
Như vậy là đủ rồi, cô nghĩ. Có ánh sáng, có tiếng cười, còn có tự do.
Đám con gái cười đùa một lúc, chẳng biết từ khi nào đề tài lại xoay sang Bạch Vi.
"Vi, rốt cuộc cô thích lão đại Leon ở điểm nào vậy?" Một cô gái che mặt hỏi.
Bạch Vi thầm thở dài. Dường như cả đoàn xiếc đều mặc định cô là người của Leon, cô giải thích thế nào cũng chẳng ai tin. Thậm chí còn có lời đồn rằng chính vì cô theo đuổi không buông tha, nên Leon mới mãi không chịu quay về.
"Lão đại Leon làm gì dám quay về nữa." Bạch Vi không chỉ một lần nghe bức tượng ở đài phun nước nói với đám đông. "Về rồi chẳng phải lại bị xé nát cổ họng à? Các người ngẫm đi, ngẫm kỹ đi."
Mỗi lần như vậy, Cancun lại đúng lúc khò khè lên một tiếng, âm thanh phát ra từ cổ họng rách nát tựa như ống bễ hỏng.
Thế là mọi người đồng loạt phát ra một tiếng "ồ" đầy ẩn ý.
Gặp chuyện kiểu này nhiều rồi, Bạch Vi cũng lười giải thích. Nhưng lúc này, người hỏi cô lại là những cô gái mềm mại, thơm tho, làm sao cô nỡ tỏ ra khó chịu đây?
"Tôi không thích Leon." Bạch Vi nói ra sự thật lần thứ một trăm lẻ một.
Đáng tiếc, sự thật ấy lại bị chà đạp lần thứ một trăm lẻ một. Các cô gái trong phòng cười khúc khích, nhìn kìa, Vi cũng biết ngại đó.
Bạch Vi bất lực: "Tôi thật sự không thích kiểu người như Leon." Dù cho cô cũng chẳng biết Leon trông ra sao.
"Vậy cô thích kiểu gì?" Các cô gái lại cười rộ lên.
Bạch Vi bỗng khựng lại. Trong đầu cô chợt hiện lên một gương mặt, một gương mặt mà cô cố tình quên đi, nhưng luôn len lỏi trở lại mỗi khi đêm về trong mộng.
"Tôi à?" Bạch Vi bỗng thấy hứng thú. Cô vươn vai, hai tay gối đầu sau gáy, dựa theo ký ức mà miêu tả. "Người đàn ông tôi thích phải cao ráo, tóc màu vàng nhạt, trông rất mềm mại. Đôi mắt thì màu xanh nhạt, tựa dòng suối, nhìn vừa thuần khiết vừa đơn giản, nhưng thực ra lại là người khó đoán nhất. Mũi anh ấy rất cao, môi mỏng. À, quan trọng nhất là trên cằm có một rãnh nhỏ mờ mờ, hôn lên thì giống như..."
Bạch Vi dừng lại, phát hiện các cô gái đã không còn trêu chọc nữa, mà ai nấy đều vây quanh cô, lặng lẽ lắng nghe.
"Giống như thế nào?" Love chọc nhẹ vào cánh tay Bạch Vi, đôi mắt đầy tò mò.
Bạch Vi chớp mắt: "Mọi người có tin không?"
Các cô gái ngẩn người một chút, rồi đồng loạt ném váy lên người Bạch Vi: "Trời ơi, vậy là căn bản chẳng có người này rồi!"
Bạch Vi vừa cười vừa xin tha, cho đến khi sắp bị những chiếc váy chôn vùi, các cô gái mới hậm hực tha cho cô.
Thật sự có người như vậy không? Bạch Vi ôm những chiếc váy mềm mại, thơm tho, trong lòng cũng không khỏi hoài nghi. Những ngày ngắn ngủi ở Torii quả thực giống như một giấc mộng, và Nolan chính là người trong mộng ấy.
Một người trong mộng cứng nhắc, khô khan như khúc gỗ.
Bỗng nhiên ngoài cửa sổ vang lên tiếng ồn ào, dường như có người đang lớn tiếng gọi tên Bạch Vi.
"Vi, hình như Brian đang tìm cô." Love nhìn xuống dưới từ cửa sổ, thấy Brian sải bước nhanh chóng lên lầu.
Hử? Bạch Vi không hiểu vì sao Brian lại tìm mình.
Cô còn chưa kịp đứng dậy thì cánh cửa phòng đã bị người ngoài đẩy mạnh mở toang. Brian đứng ở cửa với sắc mặt tái xanh.
Các cô gái cũng không ngờ Brian lại xông vào mà không gõ cửa, lập tức ôm váy hét lên rồi tán loạn bỏ chạy.
Sự hỗn loạn trong phòng khiến sắc mặt vốn đã không tốt của Brian càng trở nên u ám. Hắn sải bước đến trước sofa, cúi đầu nói với Bạch Vi, người đang bị vùi nửa người trong đống váy: "Mau đứng dậy. Trước cổng khu vực cô phụ trách... có người chết rồi."
"Có người chết?" Mi mắt Bạch Vi giật mạnh.
"Người phụ nữ ngày nào cũng tới hỏi thăm đứa con ấy... chết rồi."