1146. Chương 1146

Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 1146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng Bạch Tinh Tinh lại rất vui, còn cười nói: “Huynh há miệng ra, em đổ vào miệng huynh.”
Moore bình tĩnh lại, kiên quyết lắc đầu: Lượng nước vừa uống đã đủ khiến hắn hối hận lắm rồi.
Bạch Tinh Tinh lại bưng thêm một bát nữa, nói: “Nào, ăn thêm chút thịt đi.”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Trong canh đã có dinh dưỡng, Moore cảm thấy thể lực hồi phục đôi chút, nên kiên quyết không chịu há miệng.
Bạch Tinh Tinh khuyên mãi không được, đành bất lực bỏ đi.
Kết quả của việc uống quá nhiều canh là Moore không thể nhịn được nữa, muốn đi vệ sinh. Hắn nhịn đến tận sáng hôm sau, vừa lúc Bạch Tinh Tinh lại một lần nữa mang bát canh nóng hổi đến với vẻ mặt đầy mong đợi, hắn bèn khó chịu cựa quậy người.
Bạch Tinh Tinh há hốc mồm, nhanh chóng bước tới bên Moore, lo lắng hỏi: “Chim non sắp nở à?”
“Gù ~” Moore lắc đầu, mỏ hướng về phía sàn sưởi, gật đầu ra hiệu.
Bạch Tinh Tinh không hiểu, quay đầu lại nhìn phiến đá trống rỗng, hỏi: “Huynh muốn gì? Chuyển tổ lên sàn sưởi, để ủ ấm trứng từ cả trên lẫn dưới sao?”
Suy đoán này khiến Bạch Tinh Tinh nhíu mày, cô cảm thấy nhiệt độ sàn sưởi quá cao, trứng sẽ bị nướng chín mất.
Moore cũng dở khóc dở cười. Cơ thể hắn nghiêng ngả, khó khăn lắm mới vươn một móng vuốt, tóm lấy tấm chăn của Bạch Tinh Tinh kéo về phía sàn sưởi.
Bạch Tinh Tinh cuối cùng cũng hiểu ra: “Huynh muốn em đặt tấm chăn lên sàn sưởi sao?”
Thấy Moore gật đầu, Bạch Tinh Tinh liền làm theo ngay.
Rất nhanh tấm chăn đã ấm, nhưng Bạch Tinh Tinh không hiểu Moore cần tấm chăn để làm gì. Cô và Moore "ông nói gà bà nói vịt" cả buổi. Cuối cùng Moore không thể chịu đựng thêm, đột nhiên đứng dậy, dùng tốc độ nhanh nhất lao tới sàn sưởi, để lộ ra một ổ trứng dính đầy những vết máu đỏ đen đã khô.
Bạch Tinh Tinh há hốc mồm, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy trứng chim, cô vội chạy đến bên ổ nhìn chằm chằm, vì kích động mà tim đập nhanh hơn một chút.
Moore ngậm tấm chăn quay lại, đắp phần đã được sưởi ấm lên ổ trứng, đồng thời che khuất tầm mắt Bạch Tinh Tinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Tinh Tinh thất vọng rũ người xuống, đang định hỏi Moore làm thế để làm gì, thì chỉ cảm thấy một làn gió lướt qua. Cô nghiêng đầu, bên cạnh đã không còn bóng dáng chú chim nào.
Bạch Tinh Tinh đuổi theo, nhìn thấy Moore lao thẳng ra hố cát (khu vệ sinh), cô mới ngượng ngùng nhận ra sự thật.
Việc Moore kiên trì không uống nước quả nhiên là cần thiết. Nhưng cô không hề hối hận, nếu việc ấp trứng phải trả giá bằng tính mạng, cô thà mạo hiểm vì những chim non còn chưa có ý thức, chứ không phải là Moore.
Khóe mắt cô thoáng hoa lên, dường như có thứ gì đó vừa lướt qua tầm mắt.
Bạch Tinh Tinh nghiêng đầu nhìn sang, bóng dáng đàn báo con chợt lóe lên rồi biến mất. Đợi đến khi Bạch Tinh Tinh tập trung nhìn lại, trước mắt đã không còn bóng dáng chúng.
Đàn báo con chạy vào đây thì có chuyện gì chứ? Chắc chắn là ngửi thấy mùi thơm, chạy tới ăn trộm canh đây mà.
Ở đó còn có cả trứng chim, cô không chắc đàn báo con có làm hỏng chúng không.
“Các con đứng lại cho ta!” Bạch Tinh Tinh lập tức đuổi theo.
Đàn báo con quả nhiên là đến uống trộm canh. Chúng vào phòng, nhanh chóng đảo mắt một vòng rồi lao thẳng đến bát canh.
Đang chuẩn bị uống, chúng bỗng dừng lại.
Ủa? Con Ưng thú có mùi thịt nướng đâu mất rồi?
Nhìn cái ổ trống không, đàn báo con liếc nhìn nhau, như thần giao cách cảm, chúng đồng thời áp sát lại, kéo tấm chăn xuống.
Sau đó, chúng trợn tròn đôi mắt hạnh màu vàng kim, miệng cũng hơi há ra, biểu cảm y hệt như lúc Bạch Tinh Tinh nhìn thấy trứng.
Có điều, trong mắt chúng có thêm vài phần ghét bỏ, những vết máu đen sẫm kia trông thật chướng mắt.
Độ tuổi hai ba tuổi đúng là lúc ham chơi nhất, chúng tự cho rằng mình đã trưởng thành, chuyện gì cũng muốn làm để chứng minh năng lực của bản thân.
Bây giờ thấy trứng, chúng ghét thì ghét thật, nhưng vẫn tranh nhau há miệng ngoạm lấy, chuẩn bị trộm hai quả về tự mình ấp.