Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 1198 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ưm.” Bạch Tinh Tinh nuốt nước bọt. Cô cảm thấy bàn tay đặt trên đỉnh đầu mình dường như siết chặt hơn một chút sau câu trả lời.
“Chuyện này đã kéo dài bao lâu rồi?” Moore tiếp tục hỏi, giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ khiến Bạch Tinh Tinh rợn người.
Bạch Tinh Tinh càng lúc càng lo lắng, thầm nghĩ: Chẳng lẽ Moore thật sự ghét bỏ mình sao?
Cô đã quá chủ quan rồi. Parker, Vinson và Curtis không hề bận tâm, nhưng điều đó không có nghĩa là Moore cũng vậy. Gã là một cá thể độc lập, có tư tưởng riêng, việc nảy sinh những suy nghĩ khác biệt là điều hết sức bình thường.
Bạch Tinh Tinh vừa sợ hãi vừa thất vọng. Kể cả Moore có vì chuyện này mà chán ghét cô, cô cũng không muốn rời xa gã. Dù sao thì trước đây Moore đã dành cho cô tấm chân tình tuyệt đối, nhưng cô lại không nói sự thật, khiến gã lầm đường. Bây giờ bắt gã rời đi thì thật đáng thương, gã cũng chẳng thể theo đuổi giống cái khác được nữa.
Hơn nữa, với thực lực mạnh mẽ của mình, nói không chừng gã còn đi gây họa cho giống cái khác, biến thành một St. Zachary thứ hai. St. Zachary ít ra còn mang trong lòng tình yêu, còn gã thì có thể sẽ chỉ toàn là hối hận.
Bạch Tinh Tinh càng nghĩ càng sợ hãi, cô cụp mắt xuống, trong mắt long lanh ánh nước.
“Từ năm mười ba tuổi bắt đầu, cho đến khi sinh lứa đầu tiên với Curtis, lúc đó gần mười bảy tuổi.” Bạch Tinh Tinh nói rầu rĩ.
Moore lẩm bẩm: “Bốn năm…”
Bạch Tinh Tinh không nghe rõ, cô chớp mắt để ngăn nước mắt, “Sau này thì cũng không ra máu nhiều mấy, không phải mang thai thì cũng là cho con bú, sau đó là hồi phục.”
Cô nói như vậy là để Moore bớt đi cảm giác khác biệt về mình. Xem này, cô cũng có thể giống như giống cái thú nhân bình thường, cũng có thể mấy năm mới động dục một lần.
Mặc dù sau khi sinh trứng ưng, cô không định sinh nữa, nhưng bây giờ cô không thể suy nghĩ nhiều như vậy, ổn định Moore trước mới là quan trọng.
Moore đau đớn tột cùng, thở hắt ra một hơi. Gã đột nhiên ôm ghì lấy Bạch Tinh Tinh, bàn tay to ấn đầu cô, ghì chặt vào lồng ngực mình, dùng sức như thể hận không thể hòa nhập cô vào cơ thể gã, để gã có thể thay cô gánh chịu những đau đớn đó.
Bạch Tinh Tinh sững sờ, cô chớp chớp mắt trong lòng Moore. Hàng mi dài như chiếc chổi nhỏ, cọ vào da thịt Moore, gây ra cảm giác ngứa ngáy, cuối cùng cũng khiến gã tỉnh táo lại một chút.
“Nàng chảy nhiều máu như vậy…” Giọng Moore khản đặc, trong mắt nhìn Bạch Tinh Tinh lấp lánh những điểm sáng bất thường, tựa như đã ứa lệ.
Bạch Tinh Tinh không thể tin được, cô nín thở hỏi: “Chỉ vì vậy thôi?”
“Một năm mười hai lần, bốn năm là bốn mươi tám lần.” Moore ôm Bạch Tinh Tinh càng chặt hơn, gã không dám tính tiếp, lòng đầy hy vọng hỏi: “Sau này thì sao? Sẽ không còn như vậy nữa chứ?”
Bạch Tinh Tinh cuối cùng cũng tin Moore chỉ đang đau lòng cho mình. Tâm trạng thay đổi đột ngột, nỗi buồn tủi ban nãy khiến nước mắt bỗng vỡ đê, hai hàng lệ lập tức tuôn rơi.
Moore tưởng cô khóc vì đã phải chịu quá nhiều khổ sở, gã càng thêm đau lòng, vỗ về tấm lưng cô an ủi, muốn nói gì đó, nhưng lại phát hiện mình bất lực.
Thấy bộ dạng đó của Moore, Bạch Tinh Tinh lại bật cười thành tiếng: “Tuy là rất ghét, nhưng cũng quen rồi, chỗ bọn em ai cũng như vậy cả.”
“Vậy thì tốt rồi.” Ít nhất Tinh Tinh không phải bị bệnh, Moore cũng chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
Hai người yên lặng ôm nhau một lúc, Moore lại hỏi: “Khi nào mới có thể kết thúc?”
“Ai, còn nhiều năm lắm, đừng nghĩ nữa, chờ đến lúc 'kỳ nghỉ lễ' không tới nữa thì em cũng già rồi.” Bạch Tinh Tinh lau nước mắt, lòng đầy bất đắc dĩ.
Moore cũng thở dài. Gã buông một tay ra, hung hăng véo vào đùi mình, chỉ hy vọng những gì trải qua hôm nay là một giấc mơ, như vậy Tinh Tinh sẽ không cần phải chịu đựng sự dày vò vô tận này.