Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Ước Mơ Về Sắc Màu
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 1200 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biển hoa trải dài mênh mông như dải ngân hà rực rỡ. Những bông hoa nối tiếp nhau, từng tầng từng lớp, với đủ sắc thái đậm nhạt hòa quyện, tạo nên một bức tranh phong cảnh sống động, đa sắc màu.
Một thiếu nữ ngồi thư thái giữa biển hoa dưới bóng cây, vẻ mặt nghiêm túc phác họa lại khung cảnh tươi đẹp nơi đây.
Cô mặc chiếc váy liền màu trắng tinh khôi, lấp lánh dưới nắng, tựa như được đính vô số hạt kim cương li ti. Mái tóc xoăn gợn sóng như thác nước buông xõa sau lưng, buông lơi đến tận bụi Thiên Tinh Thảo ngang hông. Màu tóc nâu sẫm tạo sự tương phản rõ nét với sắc hoa trắng ánh lam, nhưng lại hòa hợp một cách kỳ diệu. Cảnh tượng tuyệt đẹp ấy khiến người nhìn không khỏi ngẩn ngơ.
Bạch Tinh Tinh miệt mài phác họa cảnh đẹp thiên nhiên, mà không hề hay biết rằng chính mình cũng đã lọt vào mắt người khác, trở thành một phần đẹp đẽ nhất của bức tranh ấy.
Đồng cỏ Thiên Tinh Thảo cũng là một trong những cảnh đẹp của bộ lạc, một người đam mê hội họa như cô tất nhiên sẽ không bỏ lỡ. Hôm qua cô đã hẹn với Hoa Nhài, nên sáng sớm hôm nay liền cùng bọn trẻ đến đây.
Các giống cái mới gia nhập bộ lạc đã hết hứng thú với đồng cỏ Thiên Tinh, nên lượng người đến đây cũng thưa thớt dần. Hơn nữa, giống cái cũng không thể phơi mình dưới nắng nóng, vì vậy lúc này nơi đây vô cùng yên tĩnh.
Hòa Nhài đứng bên cạnh trông An An và Anna. Hai cô thỏ con như lạc giữa biển hoa. Đàn báo con thì hưng phấn chạy lăng xăng trong bụi hoa, tạo nên những gợn sóng uốn lượn trên biển hoa, khiến khung cảnh đẹp đến phi thực này thêm phần sinh động và ấm áp hơi người.
“Bạch Tinh Tinh, bao giờ cậu mới vẽ xong?” Hoa Nhài lăn một vòng giữa bụi hoa, rồi lăn đến sát chân Bạch Tinh Tinh.
Bạch Tinh Tinh liếc nhanh nhìn cô bạn, nhưng ánh mắt nhanh chóng quay lại tờ giấy vẽ, vừa vẽ vừa khẽ nói: “Cậu chán thì ra dưới bóng cây ngủ đi, bọn trẻ có Moore trông rồi.”
Hoa Nhài cũng không buồn ngủ, nhưng nghe vậy lại bất giác ngáp một cái, khóe mắt rịn nước.
Cô ngồi dậy, ôm eo Bạch Tinh Tinh, cả người tựa vào cô, ghé mắt nhìn vào tờ giấy vẽ.
“Oa! Thật sự có chút giống đó!” Hoa Nhài kinh ngạc. Cô nhìn cảnh sắc phía trước, rồi lại nhìn bức vẽ, sự kinh ngạc dần chuyển thành kinh ngạc tột độ: “Oa! Giống y hệt! Chỉ là không có màu!”
Đây là lần đầu tiên Hoa Nhài xem Bạch Tinh Tinh vẽ tranh, vẻ ngây ngô như người lần đầu lên tỉnh. Cô tò mò đưa tay sờ lên giấy vẽ.
Bạch Tinh Tinh nhanh chóng gạt tay Hoa Nhài, “Đừng sờ, lem hết bây giờ.”
“Màu đen này là củi bị đốt cháy à?” Vì bức tranh quá đẹp, Hoa Nhài cũng tò mò về chất liệu của màu vẽ trên giấy, cuối cùng mới nhận ra tờ giấy cũng là thứ cô chưa từng thấy bao giờ.
“Ủa? Đây là lá cây gì vậy? Vừa trắng vừa phẳng.” Hoa Nhài nhân lúc Bạch Tinh Tinh không chú ý, nhanh tay sờ vào mép tờ giấy vẽ đang rủ xuống.
Ưm, cảm giác cũng lạ lẫm, đây là lá của cây gì nhỉ?
Bạch Tinh Tinh bật cười: “Đây là làm từ thân cây gỗ, lát nữa về tớ cho cậu mấy tờ vẽ chơi.”
“Được đó, được đó!” Hoa Nhài vui vẻ vỗ tay reo lên, sau đó chăm chú xem Bạch Tinh Tinh vẽ.
Cô hái một đóa hoa, đặt lên giấy vẽ, so sánh kỹ mới phát hiện ra nó y hệt như trên giấy, chỉ là bị rút cạn màu sắc, thành ra không đẹp bằng vật thật.
Hòa Nhài không khỏi tiếc nuối thốt lên: “Nếu có thể có màu thì tốt rồi, thật muốn đem hoa in thẳng lên đây luôn.”
Lời nói của Hoa Nhài lại khơi gợi suy nghĩ trong Bạch Tinh Tinh. Cứ vẽ tranh đen trắng mãi cũng thật đơn điệu. Nếu có màu sắc thì tốt biết mấy.
Nhìn biển hoa trải dài vô tận, Bạch Tinh Tinh nghĩ hay là lúc về hái một ít, thử xem có thể chế thành màu vẽ không.
Vừa bị phân tán tư tưởng, Bạch Tinh Tinh liền ngồi không yên, chỉ cảm thấy toàn thân ê ẩm. Cô giơ tay vươn vai thật dài, ưỡn lưng, lúc này mới đột nhiên cảm thấy bụng âm ỉ đau.