126. Khách không mời, Curtis tỉnh giấc

Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Tinh Tinh thấy Parker thích như vậy, cô cũng gắp một con tôm, cố ý không chấm muối mà ăn thẳng.
Ừm… Vị quả thật rất tươi ngon, mang theo vị ngọt thanh nhẹ nhàng. Có lẽ do môi trường nước tốt, ở thời hiện đại cô thật sự chưa từng ăn được hải sản tươi như vậy.
Nhưng nếu nói là mỹ vị, đối với một cô gái có khẩu vị đậm đà mà nói thì món này có hơi nhạt nhẽo.
Bạch Tinh Tinh lại gắp một con tôm khác, chấm muối rồi ăn, lúc này mới hài lòng với hương vị. Nếu có nước tương thì càng tốt hơn.
“Anh thích thì ăn nhiều một chút.” Bạch Tinh Tinh vui vẻ nói, rồi nhìn vào phòng ngủ, “Chỉ tiếc là Curtis vẫn đang ngủ, món này không chừng anh ấy cũng thích.”
Parker vốn không nỡ ăn, vừa nghe giọng điệu của Bạch Tinh Tinh dường như còn muốn chừa lại cho con rắn kia, anh lập tức trở nên không khách khí, “Vậy em ăn trước đi, ăn no rồi phần còn lại cho ta.”
Bạch Tinh Tinh cười cười, trong lúc nói chuyện, mùi cơm thơm cũng bay ra. Cô lấy cơm lam ra, cho thêm vào cơm vài con tôm và một con cá, sau đó nói với Parker: “Được rồi, em ăn chừng này là đủ rồi.”
Parker nhìn phần ăn của Bạch Tinh Tinh, lại chia cho cô một nửa cá tôm trong chén của mình, lúc này mới ôm chén đá ngồi xổm ở cửa, vừa ngắm màn mưa vừa ăn ngon lành.
Bạch Tinh Tinh cũng không từ chối, cô để phần thức ăn thừa sang một bên. Sau khi cô ăn no, phần cá tôm còn lại đều vào bụng Parker.
Trong mưa gió, một chàng trai có dáng người cao thẳng dần dần đi tới, dừng lại ở cửa nhà đá.
“Tinh Tinh, em có ở đó không?”
Bạch Tinh Tinh đang ngồi trong ổ của Parker đan giỏ tre, nghe có người gọi mình, cô định đi ra ngay. Sắp đến cửa phòng ngủ, cô đột nhiên nhớ ra trên mặt mình không có chấm đen, liền khựng lại.
Tu đã thấy được nửa người của Bạch Tinh Tinh, trong lòng vui sướng. Trong phòng không có tiếng của giống đực, anh đoán là họ không có ở đây, liền đi vào.
“Này, anh đừng vào.” Bạch Tinh Tinh nấp ở cửa phòng ngủ, một tay che mặt, một tay đưa ra ngăn lại.
Tu dừng bước, hai tay đưa ra một bọc lá cây, “Hôm nay ta hái được quả, cố ý mang đến cho em. Mùa mưa quả sẽ bị thối hết, năm nay không có nhiều cơ hội ăn được đâu.”
Bạch Tinh Tinh ló nửa cái đầu ra, chỉ để lộ vầng trán mịn màng và đầy đặn cùng đôi mắt to, cô ngước mắt nhìn về phía Tu.
Tu lập tức nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Cơ thể anh ướt sũng vì nước mưa, cơ bắp trên người trông bóng loáng. Mái tóc đen cứng hơi dài bị mưa làm ướt, nhưng không giống như tóc của các thú nhân khác bị bết dính vào đầu, mà vẫn giữ được nếp như lúc trời nắng, ngược lại càng thêm đẹp trai.
Bạch Tinh Tinh vẫn chưa quen với việc các chàng trai ở đây đều đẹp trai, trong lòng không khỏi có chút xao xuyến.
“Không, tôi không cần, anh đừng tặng đồ cho tôi nữa, tôi sẽ không chấp nhận anh đâu, hơn nữa làm vậy bạn đời của tôi sẽ ghen.” Bạch Tinh Tinh nói.
Đối với con sói này, cô đến cả ý định làm bạn bình thường cũng không có. Anh ta là con trai của Lang Vương, có lẽ có liên quan đến Vượn Vương. Trước khi chưa tìm hiểu rõ Vượn Vương, cô không dám kết giao với người của tộc sói.
Tu siết chặt bàn tay đang cầm bọc lá cây, kiên quyết đưa về phía Bạch Tinh Tinh, “Ta muốn đối tốt với em, em không cần thì cứ vứt đi, nhưng ta vẫn sẽ tiếp tục tặng đồ cho em.”
Bạch Tinh Tinh cảm thấy đau đầu, đột nhiên vai cô bị một bàn tay to lớn mạnh mẽ giữ chặt, ngay sau đó cả người cô bị kéo trở lại phòng ngủ. Khóe mắt cô kịp thoáng thấy một bóng rắn màu đen đỏ lướt qua.
Bạch Tinh Tinh giật mình đứng sững tại chỗ không hiểu vì sao, Curtis tỉnh rồi!
Với sự hiểu biết của cô về Curtis, mức độ khiêu khích này tuyệt đối sẽ có người chết.
Cô vội vàng lao ra ngoài, lớn tiếng nói: “Đừng giết người!”