Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 171 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Curtis thấy trong mắt Bạch Tinh Tinh đã ngấn nước, trong lòng hoảng hốt, vội buông cô ra, “Đau lắm à?”
Bạch Tinh Tinh dùng tay trái che lấy ngón tay bị thương của tay phải, đặt lên ngực xoa xoa, vì đau quá nhất thời không nói nên lời.
Parker ôm lấy Bạch Tinh Tinh an ủi, “Để ta xem nào.”
Ngón tay thon dài như ngọc, đầu ngón tay đỏ ửng, còn có mấy vết hằn sâu. Chỉ một lát, vết thương vừa được hút sạch máu lại bắt đầu rỉ ra, trông thật đáng thương, yếu ớt.
Curtis thấy vết hằn trên tay Bạch Tinh Tinh thì ngây người, Parker đã ôm Bạch Tinh Tinh an ủi, hắn chỉ có thể đứng nhìn một cách bất lực.
Sao lại mềm như vậy? Hắn đã rất cố gắng kiểm soát lực rồi, nhẹ hơn lúc đi săn không biết bao nhiêu lần, vậy mà vẫn làm cô đau. Trước đây cũng vậy, hắn luôn nghĩ mình đã rất nhẹ nhàng, nhưng vẫn luôn khiến các giống cái phải khóc.
Curtis nhất thời chìm vào vòng luẩn quẩn tự trách.
Parker vô cùng đau lòng, siết chặt eo Bạch Tinh Tinh bế cô lên, đặt lên đùi mình, “Tinh Tinh ngồi trên người ta đi.”
Bạch Tinh Tinh xoa xoa ngón tay, cơn đau đã giảm bớt, cô cười nói: “Không sao đâu, mọi người đừng để ý quá mà.”
“Hừ.” Parker hừ lạnh một tiếng, ôm chặt Bạch Tinh Tinh không buông.
Curtis thu lại mọi cảm xúc, đứng thẳng người, lạnh lùng nói: “Ta đi săn.” Dứt lời liền lao ra khỏi nhà.
Bạch Tinh Tinh nghe đến đồ ăn là thèm, còn định vẫy tay với Curtis, vừa ngẩng đầu lên đã không thấy bóng dáng của rắn đâu.
Curtis giận rồi sao?
Nụ cười trên mặt Bạch Tinh Tinh nhạt đi, cô buồn bực cầm nan tre lên tiếp tục đan.
Parker xót xa nắm lấy bàn tay bị thương của Bạch Tinh Tinh, nói: “Em bị thương rồi, đừng làm nữa.”
“Không sao đâu, em cẩn thận một chút là được.” Bạch Tinh Tinh cúi đầu nhìn cái mâm tre tròn, đột nhiên nghĩ dùng cái này làm ổ rắn có vẻ cũng không tồi, còn có thể lấy lòng Curtis.
Ừm… không biết nhỏ thế này có đủ lớn không nhỉ? Rắn con lớn lên sẽ không ngủ được mất.
Đang mơ màng, Parker giật lấy đồ trong tay Bạch Tinh Tinh, ném sang một bên, “Đừng làm nữa, hãy dưỡng thương cho tốt rồi hẵng làm.”
Bạch Tinh Tinh vươn tay ra với lấy, không lấy được, đành bất đắc dĩ nói: “Được rồi.”
Curtis đi rất lâu, mãi đến tối mịt mới về, lại bắt được một con lợn rừng béo tốt.
Bụng Bạch Tinh Tinh đã sớm đói meo, thấy thịt là hai mắt sáng rực. Parker cũng rất vui khi Curtis bắt được lợn rừng, hắn chủ động nhận lấy con mồi, làm cho Bạch Tinh Tinh một bữa tiệc thịnh soạn.
Phần thịt còn lại Curtis và Parker đều không nỡ dùng, bèn ướp cất đi, để lại cho một mình Bạch Tinh Tinh từ từ thưởng thức.
Từ hôm đó trở đi, sức ăn của Bạch Tinh Tinh tăng vọt, từ hai bữa một ngày, ba ngày sau đã tăng lên năm bữa một ngày. Hơn nữa, bữa nào cũng chỉ ăn thịt, lượng calo cao đến đáng sợ.
Ăn no nê một bữa nữa, bụng Bạch Tinh Tinh sắp căng đến nứt ra, cô nằm thoi thóp trên ổ cỏ.
Cô thật lo thai nhi chưa có, mình đã béo ú đến chết trước rồi.
Parker có chút sốt ruột, thấy sức ăn của Tinh Tinh tăng lên, hôm nay bụng nàng dường như cũng đã hơi nhô ra, hắn đi vòng quanh cô mấy vòng, “Grào.”
“Gì vậy?” Bạch Tinh Tinh yếu ớt nghiêng đầu nhìn Parker.
Parker đi đến bên cạnh Bạch Tinh Tinh, dí mũi vào g*** h** ch*n cô ngửi ngửi.
Bạch Tinh Tinh đưa tay bịt mũi Parker lại, kéo lê thân thể nặng nề lùi về phía sau, đỏ mặt nói: “Anh làm gì vậy? Đồ hạ lưu!”
Parker từ tư thế bốn chân biến thành người, nhìn vào h* th*n của Bạch Tinh Tinh nói: “Chỗ đó của em ổn chưa?”