Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Curtis nắm lấy đôi chân của Bạch Tinh Tinh, thè chiếc lưỡi rắn dài và lạnh lẽo liếm sạch vết máu.
"Đừng như vậy, chân bẩn." Bạch Tinh Tinh không nhịn được nói, co chân lại.
Hai chân bị nhấc khỏi mặt đất, cô phải dùng tay chống đất để giữ thăng bằng, còn phải dùng một tay che váy để tránh hớ hênh.
"Không bẩn." Curtis nhẹ nhàng vuốt ve đôi chân thon dài và ấm áp trong tay. Đôi chân này tuy đã chạy trên đất một lúc, nhưng vì mặt đất phủ đầy lá cây và sương sớm nên không những không dính bùn đất mà lòng bàn chân còn được chà xát đến trắng nõn sạch sẽ, nhuốm vết máu bầm, hiện lên vẻ đẹp yếu ớt.
Bạch Tinh Tinh không biết nói gì, chỉ căng bắp chân và bàn chân để ngầm phản đối.
Curtis ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Tinh Tinh, đột nhiên "Ơ" một tiếng: "Sao đốm đen trên mặt cô lại ít đi?"
"Hả?" Bạch Tinh Tinh vội ngồi thẳng người dậy, thu tay đang chống trên đất lên sờ mặt.
Sờ không rõ có thiếu đi hay không, nhưng những đốm đen trên mặt hơi nhô lên, có vẻ như sắp rơi ra.
Cô không dám chạm vào nữa, quay đầu đi không nhìn Curtis.
Curtis buông chân Bạch Tinh Tinh ra, một tay nắm lấy cằm cô, bắt cô quay mặt về phía mình.
"Anh buông tôi ra!" Bạch Tinh Tinh tức giận nhìn hắn, lắc đầu, nhưng không thoát khỏi bàn tay lạnh lẽo trên cằm, ngược lại còn bị sức mạnh đáng sợ của Curtis bóp cằm đến đau.
Tay Curtis xoa trên mặt Bạch Tinh Tinh, nhẹ nhàng lau một cái, liền để lộ vùng da đó trở nên trắng nõn không tì vết. Đôi mắt đỏ sẫm lộ ra vẻ kinh ngạc, Curtis dùng đôi bàn tay to ôm lấy mặt Bạch Tinh Tinh, chỉ vài ba lần đã lau sạch hết đốm đen trên mặt cô.
Nhìn rõ diện mạo thật của Bạch Tinh Tinh, Curtis không khỏi thất thần, lẩm bẩm: "Cô thật xinh đẹp..."
Thì ra giống cái lại mỏng manh đến vậy, hắn chỉ nhẹ nhàng véo cằm cô một chút mà đã đỏ ửng.
Curtis đột nhiên cảm thấy ba mươi lăm năm đầu đời của mình đã sống uổng phí, đáng lẽ nên sớm cướp một giống cái như những thú lang thang khác. Tất nhiên, đối tượng của hắn vẫn là Tiểu Bạch, cùng lắm thì nuôi Tiểu Bạch từ nhỏ cho đến khi trưởng thành.
"Hừ!" Bạch Tinh Tinh tức giận quay đầu đi, lần này cuối cùng cũng thoát khỏi sự kìm kẹp, nhưng lòng cô lại không hề nhẹ nhõm.
Thế này thì hỏng rồi, ở thế giới này ngay cả Phượng Tỷ cũng được săn đón, Curtis này chắc chắn sẽ càng thích mình hơn.
Curtis bị tiếng hừ lạnh của Bạch Tinh Tinh khiến cho bừng tỉnh, trên mặt hắn khôi phục vẻ lạnh lùng: "Về nhà thôi."
"Đó không phải là nhà của tôi!" Bạch Tinh Tinh kiên quyết phản bác.
Curtis không để ý, bế cô lên trườn về phía thác nước, dọc đường bắt gặp một con thỏ trắng siêu lớn, Curtis tiện tay quấn nó lại bằng đuôi.
Trở lại thác nước, con linh dương quả nhiên đã không còn, chỉ để lại những vệt máu loang lổ trên mặt đất.
Curtis đặt Bạch Tinh Tinh trên bãi cỏ xanh dày đặc, sau đó đưa con mồi còn sống đang quấn trên đuôi đến trước mặt cô.
"Ăn đi."
Bạch Tinh Tinh và con thỏ trắng mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau. Con thỏ có kích thước tương đương một con chó săn, tai dài mắt đỏ, bộ lông trắng như cây lau nhà, cắm thêm một cái gậy là có thể quét nhà được.
Thứ này thật sự là thỏ sao?
"Tôi không ăn." Bạch Tinh Tinh vừa nói xong, bụng liền không chịu phối hợp mà réo lên một tiếng, làm cho con thỏ khổng lồ trước mặt sợ đến mức tai cũng dựng đứng.
Curtis biết Bạch Tinh Tinh đang cố chấp, một tay bóp chặt cổ con thỏ, móng tay sắc nhọn nhẹ nhàng rạch một đường, con thỏ "chít" lên một tiếng, rất nhanh lông cổ đã bị máu tươi nhuộm đỏ.
Curtis lại một lần nữa đưa con thỏ đến trước mặt Bạch Tinh Tinh: "Ăn đi."
Bạch Tinh Tinh: "..."
Gã này chẳng lẽ định cho cô ăn sống?
Khoan đã, hang của Curtis không có củi, cũng không có đá lửa, vậy là hắn vẫn luôn ăn tươi nuốt sống?
Bạch Tinh Tinh bị suy đoán này khiến cho kinh hãi, lập tức cảm thấy Curtis càng thêm đáng sợ.
Vốn không muốn ăn, nhưng để ngầm chọc tức Curtis, Bạch Tinh Tinh kiên định nói: "Tôi không ăn đồ sống."
Curtis khẽ nhíu đôi mày đỏ, nghĩ nghĩ rồi nói: "Cô đợi chút."
Hắn đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên nhớ ra điều gì đó liền nhìn về phía Bạch Tinh Tinh, "Đừng chạy trốn nữa, cô không thoát khỏi địa bàn của ta đâu. Ngoan ngoãn ở yên đây đừng nhúc nhích, ta về ngay."