Chiều thu, nắng vàng như mật rót qua kẽ lá ngô đồng, vẽ nên những vệt sáng loang lổ trên thảm cỏ. Nơi ánh sáng và bóng tối giao hòa, thời gian dường như cũng chùng bước, tạo nên một khung cảnh mộng ảo, thoát tục. Chính vào khoảnh khắc ấy, một bóng hình tựa tiên nữ, U Lạc Thi, khẽ khàng lướt vào không gian hư ảo. Mái tóc dài đen nhánh như gỗ mun, mềm mại như tơ lụa, buông lơi trên bờ vai mảnh khảnh. Mỗi khi làn gió khẽ lướt qua, từng lọn tóc lại nhẹ nhàng nhảy múa, tựa như những nốt nhạc không lời đang bay bổng. Làn da trắng sứ không tì vết, dưới ánh nắng chiều lại ửng lên một vầng hào quang mong manh như ngọc trai, khiến người ta chỉ dám lặng lẽ ngắm nhìn, sợ hãi làm vấy bẩn vẻ đẹp ấy. Đôi mắt trong veo như ngọc bích, sâu thẳm tựa hồ thu không đáy, khi lóe lên ánh kiên cường bất khuất, khi lại ẩn chứa nỗi u sầu khó tả, như đang ôm giữ ngàn vạn tâm tư không thể sẻ chia. Dáng người cô thanh thoát, uyển chuyển tựa cành liễu. Trong chiếc váy trắng tinh khôi điểm xuyết dải lụa xanh nhạt thắt ngang eo, mỗi bước đi, tà váy lại khẽ lay động, phảng phất vẻ đẹp mỏng manh, thoát tục. Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, dưới tán ngô đồng cổ thụ, Ngụy Vĩnh Khánh đang cùng nhóm bạn thân cười đùa vui vẻ, bỗng dưng ánh mắt anh vô tình dừng lại, thu trọn bóng hình diễm lệ kia vào tầm nhìn.