Bên trong cánh cửa bí ẩn, Đào Thị chậm rãi trở mình, kéo dài giấc mộng. Một giai điệu lạ lùng xâm nhập vào tâm trí cô, khiến cô chậm chạp mở đôi mắt sắc bén. Những lông mi cong vút run rẩy, đôi chân nõn nà đá tung tấm chăn bọc lấy thân thể, để lộ hình hài mềm mại. Cô ngồi dậy, ánh mắt ngờ ngợ trước khung cảnh xa lạ xung quanh.
"Đây là đâu?" Những suy nghĩ mơ hồ trôi qua tâm trí cô khi cô nhìn quanh, cảm giác chút bâng khuâng xen lẫn tò mò.
Đào Thị lắc lắc chiếc đầu nhỏ được phủ lớp lông mượt mại, để lộ một cọng tóc ngốc nghếch dựng đứng trên đỉnh đầu—dấu tích của tư thế ngủ kỳ quặc. Cô giơ bàn tay mềm mại lên, nắm chặt rồi gõ nhẹ vào trán. Sợi dây kết nối tâm trí cô bị đứt đoạn bỗng được nối lại, và ký ức ùa về...
Giống như một giấc mơ kỳ diệu, cô nhớ lại hình ảnh cuốn sách cổ kính, nơi đó tồn tại một người có cùng tên và dung mạo giống cô—một phiên bản khác của chính mình sau khi biến hình. Nhưng sự khác biệt giữa họ là không thể phủ nhận: Đào Thị sở hữu huyết mạch thuần khiết của hung thú thượng cổ, dù vẻ ngoài có vẻ hiền lành, cô đích thực là hậu duệ của loài Thao Thiết quý tộc. Còn đối thủ của cô trong giấc mơ chỉ là một phàm nhân bình thường, ngắn ngủi...
Dưới ánh sáng huyền ảo của ký ức, Đào Thị nhanh chóng hồi tưởng từng chi tiết về thế giới trong cuốn sách—một cuộc chiến sinh tử, đầy hiểm nguy và bí ẩn đang chờ cô bước vào.
Truyện Đề Cử






