Cửa Hàng Thần Kỳ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù trong thôn không có đèn đường, nhưng may mắn là không khí lúc này còn trong lành, ánh trăng treo cao rọi những tia sáng yếu ớt vào phòng. Dù có ánh trăng, người trong phòng vẫn không thể nhìn rõ năm ngón tay của mình. Hứa Nam Nam bước ra khỏi phòng, vừa đi vừa dò dẫm xung quanh sợ vấp ngã, lại còn phải cẩn thận đề phòng căn phòng phía sau.
Thấy khắp nơi tĩnh mịch, cô không kìm được mà run rẩy. Dựa vào tường, cô nhắm mắt lại. Ngay lập tức, trước mắt cô hiện lên hình ảnh cửa hàng Taobao. Mọi thứ cần thiết đều có đủ bên trong. Hứa Nam Nam cố nén sự kích động trong lòng, dùng ý thức thao tác, tìm một cửa hàng bán đồ ăn vặt rồi nhanh chóng mua hai túi bánh quy. Đến khi mở mắt ra lần nữa, trên tay cô quả nhiên đã có thêm hai túi bánh thật. Hứa Nam Nam nuốt nước miếng, suýt chút nữa bật khóc thành tiếng. Lúc này, một giọng nói yếu ớt truyền ra từ bên trong phòng, cô lập tức bừng tỉnh, vội vàng khom lưng chạy về căn phòng nhỏ của mình, sau đó nhẹ nhàng nhanh nhẹn bước vào cửa.
“Chị, chị ra ngoài làm gì vậy?” Hứa Tiểu Mãn đang nằm trên giường đất, cất giọng suy yếu hỏi.
“Không có gì.” Hứa Nam Nam mặt không biểu cảm, nhanh chóng đóng cửa lại. Chờ cho bên ngoài không còn tiếng động nào nữa, cô mới vội vàng mở túi, sờ soạng lấy gói bánh, rồi bỏ số bánh quy bên trong vào một cái chén nhỏ, nhẹ giọng nói: “Tiểu Mãn, chị có đồ ăn này, ăn no đi rồi ngủ tiếp.”
“Có đồ ăn thật sao?” Giọng Tiểu Mãn đầy vẻ ngạc nhiên.
Hứa Nam Nam vội vàng che miệng cô bé lại: “Nhỏ giọng chút, đừng để cho mọi người biết.” Hứa Tiểu Mãn lập tức không dám hé răng nữa. Lúc này Hứa Nam Nam mới buông tay ra.
“Chị, đồ ăn này ở đâu ra vậy? Không phải là chị đi đến nhà bếp lấy đấy chứ, nếu bà nội mà biết chắc chắn sẽ lại đánh chị cho xem.”
“Không có việc gì, chị không lấy đồ ở trong nhà, một người ở thành phố mới đưa cho chị. Việc này em đừng hỏi nhiều, người ta cũng không muốn nhiều người biết đâu.” Nói đoạn, cô liền đút bánh cho cô bé ăn.
Hứa Tiểu Mãn chỉ cắn một miếng nhỏ liền lắc đầu không chịu ăn thêm. “Chị ăn đi, ngày mai chị còn phải đi làm việc từ sáng sớm nữa.”
“Chị có rồi.” Hứa Nam Nam mặc kệ cô bé có thấy hay không, đưa tay cầm lấy chén bánh, nói: “Chị có rồi, đủ cho chị ăn rồi, em mau ăn đi.” Dù sao Hứa Tiểu Mãn cũng là một đứa bé, vừa nghe cô nói đã có rồi liền lập tức há miệng nhai ngấu nghiến. Bánh quy cắn trong miệng mềm xốp, thơm bùi, vị ngọt đan xen.
“Ngon quá đi! Chị, bên trong còn có hương vị của trứng gà nữa, lần trước em ăn trứng gà là khi nào nhỉ, em chẳng nhớ nữa? Hình như là lúc ba mẹ về quê mang theo hai mươi quả trứng gà, em được chia nửa lòng đỏ trứng. Nhưng mà em thấy thứ này còn ngon hơn cả lòng đỏ trứng ấy.”
Nghe vậy, Hứa Nam Nam mỉm cười: “Vậy thì em ăn nhiều vào, Tiểu Mãn, sau này chị sẽ không để em bị đói bụng nữa.”
Hai chị em nói chuyện xong, liền tập trung nhai ngấu nghiến. Chỉ trong chốc lát, hai túi bánh quy đã bị hai chị em ăn sạch. Ăn xong, hai người lại uống thêm chút nước sôi để nguội, bụng liền căng phồng. Trong ký ức của cô bé, dường như đây là lần đầu tiên mình được ăn no đến vậy, Hứa Tiểu Mãn cứ ngỡ như mình đang nằm mơ. Cô bé liên tục hỏi Hứa Nam Nam, có phải mình vừa được ăn thứ gì đó không. Đến khi Hứa Nam Nam nắm tay cô bé đặt lên bụng nhỏ, Tiểu Mãn mới tin rằng mình thật sự đã được ăn no. “Ăn no thật là tốt.” Hứa Tiểu Mãn cảm thán. Lúc này, cô bé mới thỏa mãn từ từ chìm vào giấc ngủ.