106. Lên núi đòi đồ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mẹ, mẹ xem, số tiền đó nó đã tiêu hết rồi chứ?” Trương Thúy Cầm cố ý nói.
Lưu Xảo nhìn cô ta, ngoan ngoãn không lên tiếng.
Bà Hứa lại phấn chấn hẳn lên, nghe vậy liền giật mình: “Hừ, bây giờ chúng ta sẽ lên núi xem sao, kiểu gì cũng phải lấy đồ của nhà chúng ta về!”
Ông Hứa không đồng ý, nói: “Chúng nó đã không còn trong hộ khẩu nhà chúng ta nữa, sao có thể tùy tiện lấy đồ của người ta.”
“Cho dù chúng nó không còn là người trong hộ khẩu nhà chúng ta, thì cũng là người của nhà họ Hứa. Sinh ra là người nhà họ Hứa, chết cũng là ma nhà họ Hứa, đây là chuyện không thể thay đổi được. Dù trong tay chúng nó có thứ gì thì đều là của nhà họ Hứa, sao tôi lại không thể lấy? Thúy Cầm, chúng ta đi!” Nói xong liền tức giận đi ra ngoài.
Lưu Xảo liếc nhìn ông Hứa, nhưng không theo sau, cười nói: “Cha, mẹ vào núi rồi, nếu không thì con làm thức ăn cho cha ăn trước nhé.”
Ông Hứa cũng rất đói bụng, không nhịn được mà gật đầu: “Chúng ta ăn trước đi, mặc kệ họ.”
Trong lúc bà Hứa dẫn Trương Thúy Cầm lên núi, nhà Tống Quế Hoa đang vui vẻ chuẩn bị ăn sủi cảo.
Tống Quế Hoa giữ lại một bát cho Hứa Quý, lại muốn để dành một nửa cho hai chị em Hứa Nam Nam. Hứa Nam Nam nói: “Hiếm khi được ăn sủi cảo, kiểu gì cũng phải để Tiểu Mãn, Mộc Đầu và Thạch Đầu ăn cho đã. Nếu thím để lại cho cháu mà khiến Thạch Đầu và Mộc Đầu không được ăn no, thì cháu và Tiểu Mãn cũng sẽ không ăn đâu.”
Nói rồi bảo Tống Quế Hoa đặt bát sủi cảo xuống.
Một nồi sủi cảo lớn mới ra lò, lũ trẻ đã chảy nước miếng mà vây quanh. Mỗi người một bát lớn, phối hợp với dưa chua và đậu chua, ăn vô cùng ngon miệng.
Hứa Nam Nam cũng ăn rất thỏa mãn. Kiếp trước, cô không ăn sơn hào hải vị nhưng đã nếm qua rất nhiều món ngon, chỉ là hiếm khi được ăn thịt heo thơm ngon đến vậy. Trước đây, khi cô đến Trùng Khánh du lịch, từng ăn một bữa bún thịt nhiều mỡ trong một quán nhỏ. Hứa Nam Nam ăn vào miệng mà không hề thấy ngấy. Từ đó về sau, cô ăn thịt heo khác đều cảm thấy khó chịu.
Lần này, thịt heo còn ngon hơn cả thịt heo cô từng ăn ở Trùng Khánh ngày trước, kết hợp với rau dại tươi, ngon đến mức khiến người ta nhớ mãi không quên.
Cả nhà đang ăn ngon lành thì bà Trần đặt bát đũa xuống, nhìn hai chị em Hứa Nam Nam nói: “Nam Nam, những chuyện xảy ra hôm nay, cháu cũng đừng sợ. Điều kiện nhà bà không tốt, không nuôi nổi cháu và Tiểu Mãn, nhưng dù sao cháu cũng là người trong hộ khẩu nhà bà, thì cũng là người của nhà bà. Từ trước đến giờ nhà bà không để ai ức hiếp, nếu người ở sau nhà còn ức hiếp cháu nữa, cháu cứ nói với mọi người. Bà Trần của cháu không có tài cán gì khác, nhưng mắng chửi người khác thì vẫn rất giỏi đấy.”
Trong lòng bà Trần hiểu rõ, bà ấy đã bị bữa sủi cảo này làm cho cảm động rồi. Đồ tốt như vậy mà Nam Nam cũng có thể mang tới nhà bà, điều này chứng tỏ Nam Nam thật sự xem họ là người một nhà. Người ta đã xem họ là người một nhà, bà ấy nhận lợi ích của người ta mà còn đẩy người ta ra ngoài thì thật quá xấu xa.
Bà Trần không cảm thấy mình là người tốt, nhưng bà ấy cũng không muốn làm người xấu vô lương tâm. Bà quyết định sau này sẽ xem hai đứa bé như cháu gái mà thương yêu. Thậm chí bà còn nghĩ rằng, nếu năm nay phát lương thực mùa thu mà trong nhà đủ ăn, thì sẽ để hai chị em tới nhà bà sống. Nhưng vì năm trước lương thực mùa thu không đủ, nên bây giờ bà ấy cũng không dễ mở miệng.
Hứa Nam Nam vẫn chưa lên tiếng thì Tống Quế Hoa đã vui mừng nói trước: “Nghe thấy chưa, sau này bà Trần sẽ là chỗ dựa cho hai đứa, từ nay cũng không cần sợ ai nữa.”
Hứa Nam Nam vẫn rất kinh ngạc về sự “thu hoạch” bất ngờ này. Cô thật sự chưa từng có suy nghĩ dùng những thứ này để lấy lòng cả nhà Tống Quế Hoa, chẳng qua là muốn thể hiện lòng biết ơn mà thôi.
Cơm nước xong, Hứa Nam Nam chuẩn bị dẫn Tiểu Mãn về núi làm việc. Không ngờ còn chưa ra ngoài, thì đã nghe thấy có người bên ngoài kêu lên: “Nam Nam, bà cháu và thím Hai của cháu đến căn nhà trên núi của cháu để lấy đồ.”