Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 109
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ông Hứa suy đi tính lại, cảm thấy chuyện này hoàn toàn do con bé cháu gái của mình, chỉ cần nó nói đó là đồ nhà mình thì bà cụ sẽ không gặp rắc rối.
"Đi tìm con bé Hai, bảo nó đến đồn công an xã đón bà nó về." Ông Hứa lập tức quyết định.
"Đúng, phải để nó làm, chuyện này do nó gây ra. Con bé này thật xấu xa, dám tố giác bà nội nó, đúng là quên hết tổ tông rồi!" Hứa Kiến Hải tức giận nói, trong lòng càng bực vợ mình gây chuyện. Nếu không phải cô ta xúi giục bà cụ đi lấy đồ, thì đã không xảy ra chuyện ngày hôm nay.
Sao vợ mình lại thiển cận như vậy?
Giận thì giận, nhưng dù sao cũng là vợ mình, nếu thật sự xảy ra chuyện thì mình cũng chẳng được lợi lộc gì.
Nghĩ đến tình hình Hứa Nam Nam bây giờ không còn như trước, thích mềm mỏng hơn là cứng rắn, ông Hứa bảo con dâu thứ ba là Lưu Xảo đi tìm Hứa Nam Nam nói vài lời trước, để cô chủ động đến đồn công an xã đón bà cụ về.
"Nói với con bé đó, chỉ cần nó chịu đón bà nó về, nhà họ Hứa cũng đồng ý cho nó quay về, tôi cũng sẽ không truy cứu chuyện trước đây nữa."
Ông Hứa cắn răng nói.
Ông ta sống đến từng này tuổi, vẫn chưa từng thấy cháu gái dám tố giác bà nội, thật sự quá bất hiếu. Nếu sau này đứa cháu này quay về, ông ta sẽ gả nó ra ngoài ngay lập tức, gả thật xa, tìm một nhà có thể quản lý được nó.
Lưu Xảo không muốn đi, cảm thấy bà cụ và Trương Thúy Cầm quá giỏi gây chuyện, mỗi lần đều để cô ta "chùi mông". Thế nhưng cô ta vẫn phải đi, vì tương lai của con cái mình, cô ta cũng không thể để bà cụ và Trương Thúy Cầm thật sự bị mọi người chỉ trích.
Biết tính tình của Hứa Nam Nam bây giờ sẽ khó mà nói chuyện được, Lưu Xảo suy nghĩ, bèn mời mấy người thím, người bác thường ngày có quan hệ tốt cùng đi khuyên giải.
Bởi vì nhà bị trộm, cánh cửa đã bị hỏng, Tống Quế Hoa dẫn hai đứa bé lên núi sửa cửa. Thấy Lưu Xảo dẫn người tới thì biến sắc mặt, hừ lạnh một tiếng nói: "Cô tới làm gì, trộm đồ chưa đủ, còn muốn cướp sao?"
Tống Quế Hoa cực kỳ ghét hành động trước đây của bà Hứa và Trương Thúy Cầm.
Lưu Xảo vội vàng nói: "Thím Quế Hoa, oan cho tôi lắm, tôi thật sự không biết chuyện của mẹ chồng tôi và thím Hai. Sau khi biết chuyện này, tôi cũng rất tức giận. Dù thế nào, con bé Hai cũng là con cháu nhà chúng tôi, tức giận đến mấy đi nữa, cũng không thể lấy đồ của con bé đi."
Hứa Nam Nam đứng một bên nghe thấy vậy, không khỏi cười khẩy một tiếng. Lưu Xảo thật đúng là biết nói chuyện, chỉ vài ba câu đã biến chuyện vào nhà ăn trộm thành chuyện người nhà giận dỗi nhau.
Không đợi Tống Quế Hoa nói chuyện, cô đã lạnh lùng bảo: "Nếu thím biết họ làm sai, thím còn tới làm gì?"
Lưu Xảo thở dài: "Thím cũng lo lắng cho cháu lắm, biết cháu sống không được tốt nên ông nội cháu cũng lo lắng lắm, bảo thím sang đây xem thế nào. Nhưng mà con bé Hai à, dù sao bà nội và thím Hai cũng là bề trên, họ làm như vậy cũng chỉ vì giận cháu bỏ nhà mà đi, muốn cháu về nhà, họ thật sự rất thương cháu đấy. Cháu đừng giận dỗi họ nữa, bà cháu đã lớn tuổi rồi, nếu bị giam ở đồn công an xã mấy ngày, cơ thể sẽ không chịu đựng nổi đâu. Cháu là một đứa cháu có hiếu, dù gì cũng không thể để người già phải chịu tội."
Mấy người thím mà cô ta dẫn tới cũng nói giúp: "Nam Nam à, bác Năm nhìn cháu lớn lên đấy, cháu là một đứa bé ngoan mà, bà cháu có không tốt đến mấy thì cũng là bà cháu, là người lớn trong nhà, cháu không thể để bà ấy phải chịu tội, nên đến đồn công an xã đón bà ấy về đi. Nói với công an xã, nói là cháu tức giận nên mới trình báo, đều là người một nhà, không thể nói là ăn trộm đồ gì cả."
"Cháu và Tiểu Mãn đều được bà cháu nuôi lớn, người già có không tốt đến mấy thì cũng là người đã nuôi lớn cháu. Sao cháu có thể đối xử với họ như vậy?"
"Nam này, cháu không thể không biết điều, các thím đều đang nhìn đấy."