Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 113
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Làm việc nhiều năm như vậy, mãi mới gây dựng được chút thể diện, nếu như trong nhà xảy ra chuyện tai tiếng mà bị người ta biết được, ảnh hưởng đến địa vị của cô ta, thì việc này e rằng lại đổ bể mất thôi. Dù sao thì cũng có rất nhiều người ở mỏ quặng đang dòm ngó danh sách này.
Con nhỏ chết tiệt kia cứ nhất định gây chuyện vào lúc này, đúng là sinh ra để khắc chế cô ta mà.
Hứa Kiến Sinh đứng lên: "Anh đi xin phép nghỉ, sáng sớm mai chúng ta sẽ về."
Lúc này các lãnh đạo ở mỏ quặng đều đã tan làm về nhà rồi. May mà mọi người đều sống trong những căn nhà do mỏ quặng phân cho, cũng không cách nhau quá xa. Ăn cơm tối xong, Hứa Kiến Sinh lập tức đến nhà phó quặng trưởng Lý Thành Văn.
Lý Thành Văn phụ trách hậu cần, quản lý nhà cửa và phân phối lương thực, và cũng quản lý việc xin nghỉ phép của công nhân.
Mấy ngày nay tâm trạng của Lý Thành Văn có chút không tốt, nghe thấy Hứa Kiến Sinh nửa đêm nửa hôm chạy đến xin nghỉ phép thì hỏi: "Sao lại vội vàng đến thế, trong nhà xảy ra chuyện sao?"
"Ài da, ở quê nhà có chuyện xảy ra, tôi phải về một chuyến."
"Chuyện gì, mỏ quặng có cần giúp đỡ gì không?" Lý Thành Văn vẫn rất coi trọng Hứa Kiến Sinh, vị chủ nhiệm sản xuất này. Hứa Kiến Sinh là người làm việc có nề nếp, chịu khó chịu khổ, hơn nữa lại không hề lạm dụng địa vị.
Hứa Kiến Sinh nói: "Cũng không hẳn là thế, chỉ là gặp chút phiền phức trong nhà thôi, tôi về giải quyết một chút là ổn."
"Ra vậy, được thôi, mai anh cứ lo việc nhà đi. Ngày mai có cuộc họp, tôi sẽ giúp anh nói đỡ vài lời." Dù sao thì trong nhà người ta xảy ra chuyện, cũng không thể không cho người ta về. Về khoản này, mỏ quặng vẫn rất có tình người.
Hứa Kiến Sinh vừa định rời đi, bỗng Lý Thành Văn nhớ ra điều gì đó bèn hỏi: "Đúng rồi, chủ nhiệm Hứa, quê của anh ở đâu vậy?"
"Chính là thôn họ Hứa thuộc trấn Cây Đa, ở phía dưới thị trấn."
Lý Thành Văn trong lòng chấn động. Chẳng trách vừa nãy nghe Hứa Kiến Sinh nói muốn về quê, trong lòng y liền có cảm giác có chuyện gì đó mà chưa nhớ ra. Hóa ra là vì trước đó y đã mơ hồ nghe Hứa Kiến Sinh nhắc đến quê nhà, địa chỉ quê nhà của Hứa Kiến Sinh và địa chỉ mà thầy Hạ viết thư nói với y là cùng một nơi.
Hứa Kiến Sinh lo lắng chuyện nhà, cũng không để ý đến vẻ khác lạ của Lý Thành Văn, thấy y không có ý muốn hỏi gì thêm nữa thì lập tức vội vã ra về.
Lý Thành Văn ngồi trên ghế sofa, trong lòng lại bắt đầu do dự. Y có nên đến thăm thầy giáo không đây. Nếu thầy Hạ biết được sự do dự lúc này của y, chắc chắn sẽ rất thất vọng.
"Cháu đã gửi thư rồi, nhưng không gặp được người ạ." Trong chuồng trâu của thôn họ Hứa, Hứa Nam Nam mò mẫm trong bóng tối, kể chuyện gửi thư cho Hạ Thu Sinh nghe. Sau khi từ thị trấn trở về thì vẫn luôn gây ra chuyện ầm ĩ không ngớt, cô cũng không có thời gian trả lời Hạ Thu Sinh về việc gửi thư. Cho nên sau khi trời tối, cô liền mò mẫm trong bóng tối qua đây nói với Hạ Thu Sinh một tiếng.
"Ông Hạ, người học trò kia của ông bây giờ đã là phó quặng trưởng rồi đấy." Cho nên người ta không để tâm đến ông, cũng là chuyện thường tình. Người có địa vị cao như vậy ai mà chẳng phải đắn đo nhiều thứ. Đương nhiên, những lời này cô không nói thẳng ra, cô cảm thấy với sự từng trải của Hạ Thu Sinh, chắc hẳn ông ấy sẽ hiểu điều này.
"Vậy cũng không tồi." Hạ Thu Sinh dường như không hề ngạc nhiên. Tựa như ông ấy cảm thấy chức vị này cũng chẳng tốt đẹp gì, hoặc là ông ấy cảm thấy năng lực của học trò mình đạt đến trình độ này cũng chẳng có gì là lạ cả.