115. Chương 115

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc đó, Trương Thúy Cầm ngu ngốc cũng đến, không rõ cô ta có ý đồ gì mà lại dẫn theo hai chị em Hứa Nam Nam. Cô ta còn nói với hai người họ rằng, nếu không nghe lời sẽ có kết cục như vậy.
Cái đồ Trương Thúy Cầm chết tiệt, ngày mai sẽ đến lượt cô ta thôi.
"Tiểu Mãn, đừng sợ. Người đó vì đã làm chuyện vô cùng xấu xa nên mới phải chịu kết cục như vậy. Mặc dù bà nội đối xử với chúng ta không tốt, lén lút lấy trộm đồ của chúng ta, nhưng sẽ không ai khiến bà ấy phải chết đâu. Nếu em không tin, ngày mai chúng ta cùng nhau đi xem, bà nội và thím hai tuyệt đối sẽ không sao đâu." Cùng lắm thì chỉ bị đội mũ chóp cao đi diễu phố thôi.
"Chị, bọn họ đều nói, sau này hai chúng ta không thể quay về nữa rồi. Cha mẹ cũng sẽ không cần chúng ta nữa, có đúng không?" Hứa Tiểu Mãn run rẩy hỏi.
Nghe cô bé hỏi đến điều này, Hứa Nam Nam nhíu mày. Sau đó lại nghĩ đến tuổi của Hứa Tiểu Mãn, cô thở dài: "Tiểu Mãn, nếu em chỉ có thể chọn giữa chị và gia đình, em sẽ chọn ai?"
"Em chọn chị!" Tiểu Mãn không chút do dự nói.
"Vậy thì tốt, chị nói cho em biết, từ nay về sau, hai chị em chúng ta là người một nhà, cùng nhau sống nương tựa vào nhau. Sau này nhà họ Hứa không còn liên quan gì đến chúng ta nữa. Cho dù nhà họ Hứa có muốn chúng ta quay về hay không thì chị cũng sẽ không quay về. Ông bà nội không xem chúng ta ra gì, cha mẹ cũng bỏ mặc chúng ta, chúng ta cũng không cần phải chịu đựng những khổ sở đó nữa. Trẻ con khi lớn lên rồi đều sẽ rời khỏi gia đình, chúng ta chỉ là rời đi sớm hơn một chút mà thôi."
"Nhưng mà đó là cha mẹ của chúng ta…" Hứa Tiểu Mãn hơi đau lòng. Cho dù cha mẹ có tệ đến mấy đi nữa thì cũng là máu mủ ruột rà, bản năng máu mủ ấy khiến cô bé luôn có một tình cảm không thể dứt bỏ với cha mẹ mình.
Dù rằng cô bé cũng biết, cha mẹ đối xử với mình không hề tốt.
"Tiểu Mãn, thím Quế Hoa đối xử với chúng ta có tốt không?" Hứa Nam Nam không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Dạ, thím ấy đối xử với chúng ta rất tốt."
"Thím Quế Hoa đối xử với chúng ta rất tốt, thím ấy không phải cha mẹ chúng ta, cũng không phải thím ruột của chúng ta, nhưng thím ấy lại đối xử tốt với chúng ta, chuyện này ai có mắt cũng thấy rõ. Có thể thấy, người thân không nhất thiết phải là người sinh ra và nuôi dưỡng chúng ta. Cha mẹ đối xử không tốt với chúng ta, vậy thì họ không xứng đáng làm cha mẹ của chúng ta. Nhưng thím Quế Hoa lại đối xử tốt với chúng ta, sau này chúng ta cũng phải đối xử với thím ấy như người thân của mình. Tiểu Mãn, chị không mong em sẽ hận họ giống như chị, chị hy vọng em có thể sống thật vui vẻ. Nhưng chị mong rằng em có thể phân biệt rõ tốt xấu, biết ai tốt, ai xấu. Đừng để những người thật sự đối tốt với chúng ta phải thất vọng."
"Vậy, vậy nhỏ năm thì sao?"
"Nhỏ năm vẫn là em gái của chúng ta, con bé giống như em vậy, đều là đứa trẻ ngoan." Hứa Nam Nam cũng nhớ đến nhỏ năm Hứa Linh lanh lợi đang ở trong thành phố.
Không giống với Tiểu Mãn hướng nội và thật thà, con bé này trông có vẻ cũng khá thông minh. Tiếc là bây giờ cô thực sự không có thời gian để lo cho con bé.
Để giúp Tiểu Mãn thoát khỏi bóng ma tâm lý, sáng sớm hôm sau, Hứa Nam Nam đưa Hứa Tiểu Mãn đến buổi xét xử công khai, tận mắt chứng kiến cảnh tượng của bà Hứa và Trương Thúy Cầm.
Dù sao thì chuyện này cũng gây xôn xao rất lớn, hơn nữa còn là sự việc đầu tiên trong năm nay. Thời buổi này chẳng có hoạt động giải trí gì cả, mọi người đều đổ xô đến trong thôn để xem náo nhiệt. Ngay cả người ở các thôn lân cận cũng đến xem.